Câu chuyện tình rối rắm giữa tôi và một chị gái xinh đẹp nhưng yếu ớt và hút thuốc lá nặng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1341

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11293

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Bản Web [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Chương 15: Em Từng Hôn Ai Chưa?

Sáng hôm sau, tôi đi học lại sau một ngày vắng mặt. Vì hôm qua vừa cúp học nên khi bước vào lớp, tôi cảm thấy có chút chột dạ, kiểu như có một lớp màng dày vô hình ngăn cách giữa cửa lớp và hành lang vậy. Nhưng rốt cuộc, chỉ có mình tôi là tự biên tự diễn, còn lớp học vẫn vận hành bình thường như mọi ngày. Không ai trách mắng tôi vì nghỉ học, cũng chẳng ai thèm lo lắng hỏi han. Phần kiến thức bị hổng hôm qua tôi cũng đã tự bù đắp được ngay. Nghỉ có một ngày thì chẳng ảnh hưởng gì mấy đến tiến độ học tập.

Giờ nghỉ trưa. Sau khi mua bánh mì kẹp thịt cốt lết ở căng tin, tôi đi thẳng ra sau khu nhà đa năng. Nơi chật hẹp, cỏ mọc um tùm và vắng bóng người qua lại. Quả nhiên, đã có một vị khách đến trước. Là cô Koharu.

“Hầy... chán quá đi...”

Cô dựa lưng vào tường, ngồi ở cái tư thế nhổm mông quen thuộc mà buông tiếng thở dài thườn thượt.

“A, Enoki. Em đến rồi à.”

“Em cũng chẳng còn chỗ nào để đi.”

Tôi ngồi xuống, giữ một khoảng cách nhất định với cô Koharu.

“Cô thở dài to thế ạ.”

“Ừ, thì đấy. Người lớn mà em. Cũng phải có lúc thở ngắn than dài chứ.”

Nghe mà hết muốn làm người lớn luôn. Tôi định bụng sẽ không đào sâu thêm nữa. Nhưng cô Koharu cứ liếc mắt nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ van nài. Đôi mắt ấy đang gào thét: Hỏi đi! Nghe cô kể đi! Chẳng cần là nhà ngoại cảm đọc tâm trí, mười người nhìn vào thì cả mười đều nhận ra cái ý đồ lộ liễu đó. Hết cách, tôi đành phải mở lời.

“...Lại bị giáo viên khác đùn đẩy việc gì phiền phức hả cô?”

“A, em chịu hỏi rồi hả?”

“Vâng, nếu chỉ là ngồi nghe thôi thì được.”

“Thật ra là cô đang được một em trong lớp mình xin tư vấn.”

“Vâng.”

“Nhưng ca này hơi khó. Nói ngắn gọn thì là tư vấn tình cảm.”

“Tư vấn tình cảm ạ?”

“Ừ. Con bé bảo là thích một bạn nam, muốn cô cho lời khuyên làm sao để thân thiết hơn với bạn ấy. Hiếm khi học sinh tin tưởng nhờ vả nên cô cũng muốn giúp hết mình. Cô đã đưa ra đủ mọi lời khuyên...”

“Thế thì tốt quá rồi còn gì.”

“Vấn đề là, cô làm gì có kinh nghiệm yêu đương nào đâu.”

“Hả?” Tôi chỉ biết ậm ừ một tiếng vô nghĩa. Chẳng biết phản ứng sao cho phải, nên thốt ra câu cũng như không.

“Thế ạ?”

“Không có. Hoàn toàn không. Tuyệt đối không. Con số không tròn trĩnh.”

“Cũng đâu có sao ạ.”

“Với Enoki thì không sao, nhưng với người cần tư vấn thì có sao đấy. Lời khuyên từ một kẻ chưa từng yêu đương thì chỉ là lý thuyết suông trên giấy thôi.”

“Bạn học sinh đó có biết không ạ?”

“Biết gì?”

“Chuyện cô Koharu chưa có mảnh tình vắt vai ấy.”

“Không biết.”

Cô Koharu khẳng định chắc nịch.

“Ngược lại, con bé còn tưởng cô dày dạn tình trường lắm.”

Cô Koharu ở trên lớp là một giáo viên tươi cười, được học sinh yêu mến. Chắc hẳn ai cũng nghĩ thời đi học của cô rất rực rỡ. Đương nhiên, việc mọi người mặc định cô có kinh nghiệm yêu đương phong phú cũng là lẽ thường tình.

“Vậy cô cứ nói thật là được mà.”

“Không được không được! Hai mươi bốn tuổi đầu rồi mà chưa yêu ai bao giờ, lộ ra thì đám hướng ngoại nó khinh cho à.”

“Bọn nó sẽ khinh thật sao?”

“Dĩ nhiên rồi.”

“Biết đâu cô lại được khen là ngây thơ dễ thương ấy chứ.”

“Con gái mà khen con gái dễ thương thì chỉ có trường hợp nó coi người kia ở chiếu dưới thôi em ơi.”

Cô đưa ra một lý luận đậm mùi định kiến cá nhân.

“Làm giáo viên ấy em, để học sinh coi thường là coi như xong phim. Muốn quản lý lớp trơn tru thì tốt nhất cứ để bọn nó nghĩ mình là dân chơi hệ hướng ngoại kinh nghiệm đầy mình.”

Câu này cô đã từng nói rồi. Có vẻ đây là đức tin bất di bất dịch của cô Koharu.

“Nhưng mà chưa yêu bao giờ mà cứ ra vẻ ta đây sành sỏi để đi tư vấn, cô cảm giác như đang lừa dối học sinh ấy, thấy tội lỗi ghê.”

“Thế nên cô mới thở dài vì cắn rứt lương tâm ạ?”

Tôi nói.

“Mà không phải ‘cảm giác như’ đâu, cô đang lừa đảo người ta thật mà.”

“Hự... Nhưng nói trước nhé, cô chỉ thấy tội lỗi thôi, chứ lời khuyên của cô hữu ích lắm đấy. Em học sinh lần trước nhờ tư vấn đã thành đôi với người trong mộng rồi đó.”

“Thế thì tốt rồi còn gì.”

“Nhưng lúc nghe tin báo hỷ, cô lại thấy cứ lấn cấn thế nào ấy, kiểu như: ‘Ủa, con bé này nó còn đi trước cả mình rồi sao’. Đã thế, lần này nó lại hỏi là ‘Hôn nhau vào lúc nào thì hợp lý hả cô?’. Trời ơi, cô đã hôn bao giờ đâu mà biết. Cô còn chưa qua nổi vòng gửi xe đây này.”

Nhìn cô Koharu hờn dỗi như đứa trẻ, tôi tự hỏi học sinh trong lớp mà thấy thì sẽ nghĩ gì. Đang mải suy nghĩ vẩn vơ thì mũi dùi bất ngờ chĩa về phía tôi.

“Thế còn Enoki? Em hôn ai bao giờ chưa?”

“...Em có cần thiết phải trả lời không?”

“Được mà. Cô đã ‘vạch áo cho người xem lưng’ rồi, em cũng phải khai ra đi chứ.”

“Là cô tự nhiên cởi ra đấy chứ.”

“A, nói trước là không tính hồi bé được bố mẹ hôn đâu nhé. Phải tính từ lúc có nhận thức, từ cấp hai trở đi ấy.”

“...Hầy.”

“Sao, thế nào? Có hay không? Không đúng không? Enoki mau trả lời là ‘không’ để cô yên tâm đi nào?”

Cô đang trấn lột câu trả lời "không" từ tôi. Một viên đá bị ném vào hồ ký ức. Hình ảnh đêm hôm ấy hiện lên trong tâm trí tôi. Đêm mà chị Rui say xỉn đã luồn chiếc lưỡi ấy vào miệng tôi.

“À thì, vâng, kiểu thế.”

“Ơ, cái phản ứng gì đấy? Đừng bảo là... Có rồi hả?”

Cô Koharu đã bắt thóp được thái độ mập mờ của tôi.

“Eo ơi. Có rồi á. Khoan đã, khi nào? Với ai? Ở đâu? Chỗ làm thêm hả?”

Cô dồn dập tấn công bằng một tràng câu hỏi.

“Em không nói đâu. Với lại em có bảo là ‘có’ đâu.”

Tôi đang định lảng tránh thì...

“Đừng có đùa với tôi chớ! Học sinh cấp ba bây giờ tiến nhanh quá thể đáng. Tỷ lệ sinh thì giảm mà chúng nó vẫn làm đủ các bước cơ hả?”

Cô buông lời hằn học như kẻ tuyệt vọng. Chẳng thèm nghe tôi nói gì luôn.

“Cô Koharu, cô đang say đấy à?”

“Say đâu mà say. Tỉnh queo nhé. Ngày nghỉ cô cũng kiên quyết không uống giọt nào trước ba giờ chiều đâu.”

“Uống từ ba giờ chiều thì cũng sớm quá rồi đấy ạ.”

Tôi nghĩ tốt nhất cô nên đợi đến chiều tối hãy uống. Làm giáo viên áp lực đến thế này sao.

“Nhắc mới nhớ, sao hôm qua Enoki nghỉ học thế?”

“...Cô chuyển chủ đề nhanh thế.”

“Hỏi ngay từ đầu sợ em ghét, nên giờ mới hỏi.”

“Em thấy trong người không khỏe lắm.”

“Vậy à. Nhưng dù thế thì cũng phải liên lạc báo nghỉ chứ.”

“Em xin lỗi.”

“Em sống một mình đúng không?”

“Vâng.”

“Thế thì càng phải báo. Nghỉ không phép làm người ta lo lắm biết không. Nhỡ đâu em ngất xỉu trong phòng thì sao.”

“Lần sau em sẽ chú ý ạ.”

“Ừm. Biết thế là tốt.”

Cô Koharu thu lại vẻ nghiêm khắc.

“Thế bài vở thì sao? Nghỉ một buổi có bị hổng kiến thức không?”

“Em ổn ạ. Vẫn theo kịp.”

“Chà, Enoki vốn học tốt mà nhỉ.”

Nói đoạn, cô Koharu chú ý đến cuốn sách khổ nhỏ đang thò ra khỏi túi quần tôi.

“Cuốn sách đó là sao?”

“Em định nếu cô Koharu không ở đây thì em sẽ đọc.”

“Giờ ra chơi em cũng đọc suốt nhỉ.”

“Vâng ạ. Mà cô quan sát kỹ ghê.”

“Thì giáo viên chủ nhiệm mà lị.”

Cô Koharu nói giọng đùa cợt.

“Cuốn đó trông cũ kỹ ghê, có vẻ được đọc nhiều lắm rồi. Em đọc đi đọc lại à?”

“Em được người khác tặng ạ.”

“Hừm. Hay không em?”

“Hay... không nhỉ?”

“Phản ứng gì lấp lửng thế. Chán à?”

“Cũng không hẳn là chán.”

Tôi đáp.

“Chỉ là lúc đọc, em không quá bận tâm xem nó hay hay dở.”

“Nhưng nó là một vật quan trọng, đúng không?”

“Dạ?”

“Nhìn vẻ mặt em lúc đọc cuốn sách đó, tự nhiên cô cảm thấy thế.”

Bị nói trúng tim đen, tôi bất giác nhìn về phía cô Koharu. Cô Koharu, người nãy giờ vẫn nhìn vào khoảng không, giờ quay sang nhìn tôi, chống cằm lên đầu gối và chờ đợi câu trả lời xác nhận: “Cô nói sai à?”.

Cô ấy thực sự quan sát rất kỹ. Kỹ đến mức đáng sợ.

“...Vâng, đúng là vậy.”

Cứ như thể điều mà chính tôi còn chưa gọi tên được đã bị cô ấy nói toạc ra. Đối với tôi, cuốn sách này không thể đo đếm bằng thước đo hay hoặc dở. Dù nội dung có chán phèo đi nữa, giá trị của nó vẫn không hề suy chuyển.

Bởi vì đúng như cô Koharu nói, nó là vật quan trọng. Vì đó là cuốn sách chị Rui yêu thích nhất, cuốn sách chị đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần.