Câu chuyện tình rối rắm giữa tôi và một chị gái xinh đẹp nhưng yếu ớt và hút thuốc lá nặng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Bản Web [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Chương 21: Người Bạn Của Chị

Thứ Bảy tôi đi làm thêm. Thật may là hôm nay không trùng ca với Bợm Rượu. Khi biết điều đó, tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh ta. Bình thường đã không ưa rồi, hôm nay lại càng không. Nhất là sau chuyện xảy ra ở trường đại học hôm nọ.

Người làm chung ca với tôi hôm nay là một nữ sinh viên đại học năm hai. Chị ấy học ở một trường gần đây, nhưng khác trường với Rui.

Hồi tôi mới vào làm, chính chị ấy là người đã hướng dẫn công việc cho tôi. Có lần bút bi hết mực, chị đã cho tôi mượn bút. Đó là cây bút in hình Pom Pom Purin, một nhân vật Sanrio. Lúc trả bút, tôi thuận miệng hỏi: "Chị thích Sanrio ạ?". Chị ấy trả lời rằng chị không hẳn thích Sanrio nói chung, mà là thích Pom Pom Purin.

“Chị thích cái lỗ đít chổng hổng của Pom Pom Purin ấy.”

Chị ấy dùng từ "lỗ đít" một cách tỉnh bơ, chứ không thèm dùng từ dễ thương nào khác. Tôi chẳng biết phải đáp lại thế nào, đành ậm ừ: "À, chị thích cái sự trần trụi ấy hả?".

“Chắc thế? Chắc vậy. Tóm lại là chị mê cái lỗ đít đó.”

Quan hệ giữa tôi và chị ấy không thân, nhưng cũng chẳng tệ. Chỉ dừng lại ở mức thi thoảng trao đổi vài câu xã giao. Dù vậy, với tôi, chị là một người đồng nghiệp quý giá, người mà khi làm chung ca tôi không cảm thấy nặng nề. Ca làm việc hôm đó trôi qua một cách êm đềm.

Vào ca từ sáng sớm, khi tôi tan làm thì trời đã ngả sang chiều tối. Cảm nhận sự vô thường của một ngày nghỉ quý giá đang tàn lụi, tôi lê bước về nhà. Vừa đến trước cửa khu nhà trọ tồi tàn, tôi chợt thấy có gì đó khang khác.

Một chiếc mô tô đang đậu ở đó. Ngay tại bãi để xe trước nhà trọ.

Bình thường bãi xe này chẳng có ma nào dùng. Nhưng ngay cả khi có xe, thì chiếc mô tô màu đỏ rực rỡ kia vẫn quá nổi bật, hoàn toàn lạc quẻ so với khung cảnh xập xệ xung quanh.

Xe của ai thế nhỉ? Thắc mắc đó đã được giải đáp ngay khi tôi leo lên cầu thang tầng hai. Có người đang ở hành lang. Khuôn mặt nhỏ nhắn, đường nét thanh tú toát lên vẻ lạnh lùng. Mái tóc vàng óng được buộc gọn phía sau. Áo phông đen kết hợp với quần jean.

Cô gái ấy đang ngồi xổm ngay giữa cửa phòng tôi và phòng Rui trông không khác gì đầu gấu. Vẻ mặt khó ở, tay lướt điện thoại. Chính là người đã đến phòng Rui dạo trước. Người mà tôi từng nhầm là bạn trai, còn Rui thì bảo là bạn thân.

Lại đến chơi nữa sao.

Tôi buộc phải đi ngang qua cô nàng nổi loạn này mới vào được phòng mình. Khoảnh khắc tôi bước qua, chị ta liếc nhìn tôi một cái sắc lẹm. Tim tôi giật thót vì ánh mắt bén ngót ấy. Đến trước cửa phòng, tôi lấy chìa khóa ra định mở cửa.

“Này. Biết Rui đâu không?”

Chị ta đột ngột cất tiếng hỏi.

“Bấm chuông nãy giờ mà không thấy nó ra.”

Tôi liếc mắt sang, thấy cô nàng vẫn giữ nguyên tư thế ngồi xổm mà nhìn chằm chằm vào tôi. Rõ ràng là đang hỏi tôi rồi.

“Em chịu...”

Tôi cố nặn ra câu trả lời.

“Mà sao chị lại hỏi em?”

“Cậu là bạn chơi với Rui đúng không?”

“Bạn chơi?”

“Rui hay kể về cậu lắm. Bạn mới quen gần đây. Cậu học sinh cấp ba sống ở phòng bên cạnh.”

“Rui hay kể về em sao...”

“Hiếm khi nó nói về người khác. Chắc là nó ưng cậu lắm. Nên là tôi biết tỏng về cậu rồi.”

Chị ta vẫn ngồi xổm, nói giọng tưng tửng.

“Kể cả chuyện ban đầu cậu nhầm tôi là đàn ông nữa.”

“...”

“Xin lỗi nhé. Tại cái mã này nhìn chả giống đàn bà con gái gì sất.”

“...À thì, chuyện đó, cho em xin lỗi ạ.”

“Cũng chả phải chuyện gì đáng để xin lỗi. Cơ mà, nghe Rui kể về cậu tôi cũng chả vui vẻ gì cho cam. Nên ấn tượng ban đầu không tốt lắm đâu nhé.”

Giọng điệu đầy gai góc. Có vẻ điểm thiện cảm khởi đầu của tôi đã âm vô cực rồi. Không phải biện hộ, nhưng nhìn ở khoảng cách gần thế này thì rõ ràng chị ta là con gái, chỉ là phong cách ăn mặc và kiểu tóc hơi trung tính thôi. Không khí ngượng ngùng quá, tôi đành lảng sang chuyện khác.

“Chị Rui không có nhà ạ?”

“Không. Bấm chuông mãi không thấy đâu. Hẹn hôm nay ăn lẩu với nhau mà giờ này không biết con mụ đó còn lêu lổng ở xó nào.”

Cô nàng càu nhàu, vẫn không thèm đổi tư thế ngồi. Không vào được phòng, chắc cô ấy định ngồi lì ở đây đợi. Thấy thế mà tôi cứ thế tót vào phòng mình thì cũng hơi kỳ. Nên tôi bắt chuyện tiếp.

“...Cái xe máy ở dưới kia.”

“Hả?”

“Chiếc xe ở bãi đỗ xe ấy, là của chị à?”

“Ừ. Đậu đó có vấn đề gì không?”

“Không, không sao đâu ạ.”

“Thế hỏi làm gì?”

“À không có gì đâu ạ.” Tôi đáp. “Lúc nãy đi ngang qua em thấy nó ngầu quá nên hỏi thôi.”

“...Gì cơ. Cậu hứng thú với xe máy à?”

“Em không rành lắm đâu. Chỉ là thấy chiếc đó đẹp thật.”

“...Hừm.”

Chị ta ậm ừ một tiếng mơ hồ. Một thoáng im lặng trôi qua.

“Ăn kẹo cao su không?”

“Dạ?”

“Kẹo cao su. Không ăn thì thôi.”

“A. Vậy cho em xin.”

Tôi nhận lấy thanh kẹo cao su mà cô nàng chìa ra. Tôi cũng ngồi xổm xuống, bóc lớp vỏ bạc và cho vào miệng. Vị bạc hà cay nồng lan tỏa.

“Dòng xe đó tôi mê từ lâu rồi. Xe hot đấy. Đang chờ hàng về thì tình cờ thấy một chiếc cũ ở tiệm gần nhà. Thế là dốc hết tiền tiết kiệm ra quất luôn.”

“Ra là vậy.”

Hèn gì lần trước đến không thấy đi xe này.

“Này, nhìn vào thì cậu thấy điểm nào được nhất?”

“Ơ, dạ...”

Câu này mà trả lời sai là coi như đi đời nhà ma. Phải thận trọng. Tôi vắt óc suy nghĩ trong tích tắc rồi đưa ra ý kiến.

“Hình dáng tổng thể chăng...?”

“...”

Thôi xong. Trật lất rồi sao?

“...Cậu cũng có mắt nhìn phết đấy.”

Phù. May quá, thoát nạn.

“Dòng đó ăn tiền ở cái dáng vẻ thô kệch, trần trụi đấy. Tôi độ lại cũng kỹ lắm. Nghe tiếng pô là phê tới nóc luôn.”

“H-Hả, ghê vậy ạ.”

Có vẻ tôi đã chọn đúng đáp án. Điểm thiện cảm đang ở dưới đáy vực, giờ chắc cũng nhích lên được chút đỉnh. Đang mải nghĩ ngợi lung tung thì...

“Hai người nói chuyện rôm rả ghê nhỉ.”

Một giọng nói vang lên từ phía trên đỉnh đầu. Tôi ngẩng lên. Cánh cửa phòng Rui hé mở, và Rui đang thò đầu ra nhìn chúng tôi.

“Rui, bà ở trong phòng à?”

Cô nàng nổi loạn hỏi với vẻ nghi hoặc.

“Ở trong đó sao không ra mở cửa? Biết tôi bấm chuông bao nhiêu lần rồi không hả?”

“Mình ngủ, mới dậy tức thì.”

“Ngủ cái gì mà ngủ... Bà biết mấy giờ rồi không? Sáu giờ rồi, sáu giờ tối đấy. Nhịp sinh học của bà đảo lộn kiểu gì thế hả?”

“Hôm qua thức muộn quá. Đọc sách tới sáng luôn.”

“Kệ xác bà. Lo mà chỉnh đốn lại cái giờ giấc sinh hoạt đi. Hôm nọ tiết bắt buộc buổi chiều mày cũng cúp đúng không?”

“Hôm đó chị dậy đàng hoàng mà. Đến trường rồi đấy chứ. Chỉ là chị ưu tiên việc nói chuyện với Yuito hơn thôi.”

“Tại cậu hả?” - Cô nàng lườm tôi cháy mặt. Tự nhiên tôi biến thành nguyên nhân khiến Rui cúp học. Mà thực tế đúng là vậy thật.

“Tôi không biết đâu đấy, lưu ban thì ráng mà chịu.”

“Nhìn xa ra thì đó cũng là trải nghiệm tốt cho cuộc đời mà.”

“...Thôi dẹp đi. Nói cậu cũng có nghe đâu. Cho tôi vào nhanh lên. Ngồi xổm ngoài này nãy giờ mỏi chân chết đi được.”

Cô nàng nổi loạn đứng dậy, định bước vào phòng Rui. Rui vẫn giữ tay ở cửa, quay sang nhìn tôi.

“Hôm nay chị định ăn lẩu với Saki. Nếu Yuito không ngại thì ăn cùng nhé?”

“Hả?” - Cô nàng Saki - thốt lên bất mãn. - “Cả cậu ta nữa á?”

“Lẩu thì đông người mới vui chứ?”

“Tôi mới mua nguyên liệu cho hai người thôi.”

“Thì đi mua thêm suất cho một người nữa.”

“Ai đi?”

“Saki đi.”

“Tại sao lại là tôi? Nếu muốn nhập bọn giữa chừng thì cậu ta phải tự đi mà mua chứ, thế mới đúng luật.” - Saki chỉ tay vào mặt tôi. Lý lẽ rất thuyết phục.

“Để em tự đi mua ạ.”

“Nhưng thế thì mất thời gian lắm. Saki phóng con xe máy yêu quý đi thì vèo cái là xong ngay.”

“Thì đúng là thế thật.” - Saki càu nhàu. - “Cơ mà ngay từ đầu tôi đã đồng ý cho cậu ta tham gia đâu.”

“Ái chà. Yuito bị ghét rồi kìa.”

“Tại chị cả đấy.”

“Thật á?”

Rui ngơ ngác hỏi lại. Không biết vì sao luôn hả trời. Thật đáng sợ.

“Hừm. Tính sao giờ nhỉ.”

“Không sao đâu chị, đừng bận tâm. Em ăn một mình được mà. Quen rồi.”

“Này khoan đã. Cậu làm cái bộ dạng tủi thân đó, khác nào bảo tôi là đứa vừa xấu tính vừa bắt nạt trẻ con hả?”

“Thì đúng là thế còn gì?”

“Đã bảo là đừng bận tâm mà.”

“...”

Saki đấu tranh tư tưởng một lúc.

“Aaaa, biết rồi, khổ quá. Đi mua là được chứ gì, đi mua! Đổi lại cậu cũng phải đi theo đấy.”

“Em cũng đi ạ?”

“Lòng tự trọng không cho phép tôi bắt học sinh cấp ba đi mua đồ một mình thì. Tôi chở cậu ra tiệm. Còn mua đồ thì tự thân vận động đi.”

Rốt cuộc tôi cũng được cho phép tham gia bữa lẩu.