Sau khi hút thuốc xong một lúc, Saki bất ngờ lên tiếng.
“Thôi, tôi về đây.”
“Để Yuito tiễn cậu ra ga nhé?”
Rui đề nghị ngay.
“Em á?”
“Chứ để chị tiễn thì em không yên tâm đúng không?”
“Em cũng chẳng khác chị mấy đâu.”
Tôi cũng có đáng tin cậy gì cho cam. Thể thao thì không chơi, kinh nghiệm đánh nhau cũng bằng không. Nếu bị tấn công thì tôi chẳng có tự tin bảo vệ được ai cả. So tôi với Saki, khéo Saki còn mạnh hơn tôi ấy chứ.
“Vậy nhờ cậu nhé.”
“Hả?”
“Cái phản ứng gì đấy?”
“Em cứ tưởng chị sẽ bảo là không cần.”
“Nhỡ gặp sát nhân thì ít ra cậu cũng làm lá chắn thịt được mà.”
Hóa ra tôi được trao cho vai đỡ đạn.
“Về đây. Bà nhớ đi học đầy đủ đấy.”
Saki dặn dò Rui một câu rồi cùng tôi rời khỏi phòng. Chúng tôi bước vào màn đêm bao trùm bên ngoài. Cả hai đi về hướng nhà ga. Từ đây ra đó mất khoảng mười phút đi bộ. Xung quanh yên tĩnh lạ thường. Rời xa trục đường chính, khu dân cư chìm trong tĩnh lặng. Chỉ có đèn đường và ánh sáng hắt ra từ cửa sổ các ngôi nhà soi lối trong đêm.
“Xin lỗi bắt cậu đi cùng thế này.”
“Không sao ạ.”
“Nay vui quá nên lỡ đà. Tôi cũng hơi say rồi.”
Saki đã uống cạn ba lon Highball. Mặt chị ửng đỏ, giọng nói cũng cao hơn bình thường một chút.
“Bình thường tôi uống một lon là dừng rồi. Tại Rui cứ chuốc mãi.”
Thực tế là Rui còn uống nhiều hơn Saki.
“Cơ mà con mụ Rui hôm nay quá quắt thật đấy. Ngủ trương mắt đến chiều tối, sai người đi mua đồ, ép người lái xe uống rượu, rồi tống hết rau sang cho cậu.”
“Công nhận ạ.”
Tôi cười khổ đồng tình.
“Nhưng mà em thấy vui lắm.”
Bình thường tôi toàn ăn một mình. Ở trường cũng vậy, ở nhà cũng thế. Tôi chưa từng thấy cô đơn, cũng chưa từng mong muốn được ở bên ai. Ăn uống cùng người khác chỉ tổ phiền phức. Nhưng hôm nay thì khác, tôi thấy vui. Khoảng thời gian quây quần bên nồi lẩu cùng Rui và Saki thật sự rất tuyệt.
“...”
Saki im lặng nhìn tôi một lúc khi nghe tôi nói vậy. Rồi chị tiếp tục bước đi, nhưng bất ngờ mở lời.
“Nãy tôi có kể là tôi thân với Rui ở khu hút thuốc đúng không?”
“Vâng.”
“Thực ra trước đó tôi đã nhìn thấy nó trong lớp vài lần rồi. Lúc nào cũng ngồi một mình chống cằm, vẻ mặt chán đời. Nhưng lúc đó tôi không định bắt chuyện. Phần vì không có cớ, phần vì cũng chẳng hứng thú mấy.”
“Thế tại sao chị lại đổi ý?”
“Có một hôm, tôi cúp cái tiết học chán ngắt rồi ra khu hút thuốc, tình cờ gặp Rui ở đó. Nó đang ngồi một mình trên ghế dài, hút thuốc.”
“Kiểu đồng cảm giữa những người hút thuốc ạ?”
“Cũng một phần, nhưng không chỉ có thế. Lúc đầu thì cũng ngạc nhiên thật, kiểu ‘cái mặt thánh thiện thế kia mà cũng hút thuốc á’. Nhưng mà...”
Saki nói rồi đột nhiên tuyên bố một câu chẳng liên quan.
“Nói cho cậu biết, tôi đào hoa lắm đấy nhé.”
“Dạ?”
“Đào hoa với con gái ấy. Tôi được tỏ tình suốt, từ lúc lập ban nhạc lại càng có nhiều fan cuồng. Bọn họ hay nói với tôi là: ‘Em thích chị Saki lắm’, ‘Em yêu chị từ cái nhìn đầu tiên’. Mắt đứa nào đứa nấy sáng rực lên.”
Điều đấy thì tôi cũng hiểu phần nào. Saki rất ngầu, cả về ngoại hình lẫn phong thái. Với các cô gái, có lẽ chị là hình mẫu lý tưởng để ngưỡng mộ.
“Nhưng tôi không hiểu được cảm giác đó. Trước giờ tôi cũng từng thấy người này người kia ổn, cũng gặp nhiều trai xinh gái đẹp. Nhưng chưa bao giờ tôi trải qua cái cảm giác bị sét đánh cái rầm, tim bị bóp nghẹt ngay từ cái nhìn đầu tiên cả. Tôi cứ nghĩ chắc mình không thuộc tuýp người biết yêu kiểu đó... Cho đến khoảnh khắc ấy.”
Saki nhìn xa xăm vào màn đêm. Như đang hồi tưởng lại quá khứ phản chiếu trong bóng tối.
“Khoảnh khắc nhìn thấy Rui hút thuốc ở đó, tôi bị sốc thực sự. Dáng ngồi vắt chéo đôi chân dài, nhả khói với vẻ u sầu lười biếng. Cái bóng đen đậm đặc toát ra từ nó làm tôi mê mẩn. Tôi không ngờ trên đời lại có người phụ nữ đẹp như tranh vẽ đến thế. Bình thường tôi chả bao giờ dùng mấy từ sến sẩm này đâu, nhưng lúc đó tôi thấy nó đẹp thật. Không phải xinh xắn, không phải dễ thương, mà là đẹp. Một vẻ đẹp thực thụ. Ngoài từ đó ra chẳng còn từ nào diễn tả được. Lúc đó, lần đầu tiên tôi hiểu được cảm giác của mấy đứa con gái từng tỏ tình với mình. Khi hoàn hồn lại thì tôi đã bắt chuyện với Rui rồi. Dù nó tỏa ra cái khí chất khó gần, nhưng tôi không thể kìm lòng được.”
“Và thế là hai người thân nhau.”
“Nghe ghê quá hả?”
“...Không ạ.”
Tôi đáp.
“Em hiểu cảm giác đó mà.”
Mỗi lần Rui đến cửa hàng mua thuốc, tôi đều mơ mộng về dáng vẻ chị khi hút thuốc. Thực tế thường không đẹp như mơ. Nhưng riêng với Rui, dáng vẻ chị đứng hút thuốc ngoài ban công chưa bao giờ thua kém những gì tôi tưởng tượng. Thậm chí còn đẹp hơn. Rất đẹp. Đẹp đến mức tôi ngẩn ngơ ngắm nhìn.
“...Cậu tên là Yuito nhỉ?”
“Vâng.”
“Nghe lời khuyên chân thành của tôi đi. Đừng dính dáng quá vào Rui nữa.”
“Dạ?”
Tôi quay sang nhìn một bên mặt của Saki. Saki không nhìn tôi, mắt vẫn dán vào khoảng không phía trước.
“Cậu thích Rui đúng không? Nhưng tình cảm đó sẽ không có hồi đáp đâu. Với nó, cậu chỉ là bạn chơi cùng thôi, bất kể cậu có nghĩ gì đi nữa. Rui chắc chắn đã nhận ra cậu có tình cảm với nó. Đến người mới gặp như tôi còn nhìn ra thì làm sao nó không biết được. Nó biết thừa, và đang lợi dụng điều đó. Nó là loại người như thế đấy. Chẳng quan tâm đối phương nghĩ gì, cứ tùy hứng xoay người ta như chong chóng. Đưa ra những yêu cầu vô lý, lấy tình cảm của cậu ra làm con tin. Tình cảm của cậu sẽ không có kết quả đâu. Rui sẽ không đáp lại đâu. Cậu càng lún sâu thì lúc vỡ mộng càng đau khổ.”
“Ý chị là em nên cắt đứt quan hệ ngay từ bây giờ?”
“Đúng thế. Trước khi cuộc đời cậu bị nó làm cho nát bét. Bây giờ vẫn còn kịp quay đầu đấy.”
Saki đang say. Nhưng nhìn vào mắt chị là tôi biết chị hoàn toàn nghiêm túc.
“...Mang tiếng là bạn bè mà chị nói nặng lời thế.”
“Chính vì là bạn bè nên tôi mới hiểu rõ Rui không phải người tốt. Không phải ý nói về tính cách hay gì, mà là... nó là loại người sẽ làm đảo lộn cuộc đời người khác.”
Tôi lờ mờ hiểu ý chị. Rui mang trong mình một bóng tối. Và bóng tối đó có sức hút mãnh liệt, sẵn sàng kéo người ta vào và nuốt chửng lấy họ.
Tôi chợt nghĩ. Có lẽ Saki muốn nói lời cảnh báo này nên mới đồng ý để tôi tiễn ra ga. Chị đã cố tình tạo ra khoảng thời gian riêng tư này.
Trong sự im lặng kéo dài, chúng tôi đã đến nhà ga. Trước cửa soát vé, Saki quay lại nói với tôi.
“Cảm ơn đã tiễn tôi nhé.”
“Vâng.”
“Về cẩn thận.”
Nói rồi, Saki dùng thẻ IC trên điện thoại lướt qua cửa soát vé. Khi chị định bước xuống sân ga, tôi gọi với theo.
“Cho em hỏi một câu được không?”
“Gì?”
“Lời cảnh báo lúc nãy... là đúc rút từ kinh nghiệm xương máu của chị sao?”
Thích nhưng không bao giờ được đáp lại.
Thích nhưng vẫn bị sự quyến rũ của đối phương trói buộc mà không thể rời xa.
Saki thoáng ngẩn người. Một biểu cảm phức tạp hiện lên trên gương mặt chị: vừa như giận dữ, lại vừa như tổn thương.
“Ai biết.”
Chị lẩm bẩm như tự giễu rồi cười yếu ớt.
Đúng lúc đó, đoàn tàu tiến vào sân ga. Nghe tiếng tàu, Saki quay gót bước lên toa tàu vắng khách.
Tôi đứng nhìn theo bóng lưng ấy cho đến khi khuất hẳn.
