Câu chuyện tình rối rắm giữa tôi và một chị gái xinh đẹp nhưng yếu ớt và hút thuốc lá nặng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Bản Web [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Chương 20: Tắc Kè Hoa

Lúc này tôi mới sực nhớ ra đây là khuôn viên thuộc khoa Kinh tế. Việc chọn đường tắt về nhà trọ hóa ra lại là một sai lầm chết người.

“Gặp nhau trong trường thế này cũng thú vị phết nhỉ. Thấy chị cứ ru rú ở khu hút thuốc suốt, em cứ tưởng chị là ‘tiên nữ khu hút thuốc’ cơ đấy.”

“Ưm...”

“Ấy, đừng bảo là quên tên em rồi nha? Thế thì buồn lắm đấy. Sakurada đây mà, Sakurada. Quên mất soái ca ngàn năm có một này là tội lớn đấy nhé.”

Bợm Rượu cười hể hả, rồi đến lúc này hắn mới nhận ra sự hiện diện của tôi. Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, mặt hắn nghệch ra như ngỗng ỉa.

“Mà ủa? Gì đây? Sao Enocchi lại ở đây?”

“Em ấy là hàng xóm của tôi. Cùng khu nhà trọ.”

Rui giới thiệu ngắn gọn.

“À há. Enocchi sống một mình mà nhỉ.”

“...Dạ.”

“Hề hề. Khai thật đi, có phải mày điều tra địa chỉ của chị Rui rồi lén chuyển tới cạnh bên không đấy? Hành vi bám đuôi là phạm pháp đấy biết chưa?”

“Em không làm chuyện đó.”

“Đồ ngốc. Đùa thôi mà. Giỡn chút cho vui thôi. Mày cứ nghiêm túc thế làm tao quê độ đấy.”

Nói rồi, Bợm Rượu sán lại gần vỗ mạnh vào lưng tôi chan chát. Hắn quay sang Rui, cười nhăn nhở:

“Xin lỗi chị Rui nhé. Thằng này nó nhạt nhẽo thế đấy.”

“Không sao.”

“Ở chỗ làm thêm thằng này cũng toàn làm hỏng việc, lúc nào cũng phải để anh đi theo dọn dẹp hậu quả. Hôm nọ nó còn gây ra một vụ chấn động...”

Bợm Rượu bắt đầu thao thao bất tuyệt kể về những lần thất bại của tôi ở chỗ làm với vẻ đắc ý. Rằng tôi vô dụng thế nào. Rằng hắn đã ra tay cứu vớt tôi ra sao. Vế sau là bốc phét, nhưng vế trước thì không sai. Tôi không phải là đứa giỏi việc. Tôi hay mắc lỗi khiến khách hàng và đồng nghiệp ngán ngẩm. Chính vì thế, tôi không muốn Rui biết chuyện này. Ít nhất là trước mặt người này, tôi muốn giấu đi cái dáng vẻ thảm hại của mình.

Làm ơn, dừng lại đi. Đừng nói nữa.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, nghe Bợm Rượu vừa cười hô hố vừa bêu rếu mình. Mỗi câu chuyện hắn kể như một nhát dao gọt đẽo bớt đi chút tự trọng còn sót lại trong tôi. Tôi không dám ngẩng mặt lên nhìn Rui.

“Nhắc mới nhớ, hè này có đợt thực tập đấy. Chị Rui là sinh viên năm ba nhỉ? Đã quyết định đi đâu chưa?”

Có vẻ đã thỏa mãn cái tôi, Bợm Rượu chuyển chủ đề.

“Chưa. Hiện tại thì tôi chưa tính.”

“Thật á? Em mới năm hai nhưng đi thực tập rồi đấy nhé. Công ty em nhắm tới là...”

Bợm Rượu xướng tên một công ty, nghe đâu là doanh nghiệp đầu ngành. Không phải tôi am hiểu gì, mà là do chính miệng hắn tự khoe khoang như thế.

“Có ông anh khóa trên làm trong đó nên được giới thiệu vào. Quan hệ của em rộng lắm.”

Sau đó, Bợm Rượu tiếp tục bắn liên thanh không ngừng nghỉ. Anh ta dùng đủ mọi cách nói, thay đổi chủ đề liên tục, dùng những từ ngữ bóng gió xa xôi, nhưng tóm lại cũng chỉ để phục vụ một mục đích duy nhất: khoe khoang sự ưu tú của bản thân.

Thực tế thì Bợm Rượu đúng là ưu tú thật. Ở chỗ làm thêm, hắn được cửa hàng trưởng tin cậy, chỗ thực tập cũng là doanh nghiệp hàng đầu. Ngày nào cũng đi nhậu nhẹt nhưng chưa từng rớt môn nào. Chắc chắn hắn sẽ vượt qua kỳ xin việc một cách trơn tru. Không chỉ xin việc, mà cả cuộc đời này cũng vậy. Tính cách và năng lực bẩm sinh của Bợm Rượu sinh ra là để thích nghi với thế giới này. Hắn có tố chất để leo lên tầng lớp thượng lưu của xã hội. Ít nhất là hơn hẳn tôi.

Nhờ anh ta chủ đề thay đổi, tôi mới dám lén nhìn biểu cảm của Rui. Đôi mắt Rui lúc này y hệt như lúc ở khu hút thuốc. Vô hồn, lạnh lẽo và tỉnh táo đến rợn người. Dù bề ngoài chị vẫn giữ thái độ lịch sự xã giao, nhưng tôi nhận ra ngay. Bợm Rượu thì không nhận ra điều đó. Anh ta vẫn thao thao bất tuyệt mà không hay biết gì.

Tôi chợt nghĩ. Lúc thấy ánh mắt lạnh lùng của Rui ở khu hút thuốc, tôi đã thấy lạ lẫm. Tôi cứ nghĩ đó là ánh mắt hiếm thấy ở chị. Nhưng có lẽ tôi đã nhầm. Đó mới chính là ánh mắt bản chất của chị.

“Xin lỗi, sắp đến giờ rồi...”

Cuối cùng, không thể chịu đựng thêm nữa, Rui cắt ngang.

“Ái chà. Xin lỗi vì nói nhiều quá nhé. À đúng rồi, cuối tuần này có bữa tiệc đấy, Rui có muốn đến chơi không? Ông anh khóa trên lúc nãy cũng đến, để em giới thiệu cho. Rui chắc chắn sẽ được ổng ưng ngay.”

“Thôi. Tôi xin kiếu.”

Rui từ chối thẳng thừng, rồi quay sang nhìn tôi.

“Yuito. Mình về thôi.”

Rui bỏ mặc Bợm Rượu đứng đó, quay lưng định bước đi. Tôi vội vàng đuổi theo. Đúng lúc đó. Rui vừa bước đi bỗng khựng lại, như chợt nhớ ra điều gì. Chị quay đầu lại.

“Em là Sakurada nhỉ?”

“V-Vâng!”

“Hình như anh đang hiểu lầm một chuyện, nên để tôi nói cho mà biết.”

Rui quay lại, nở một nụ cười. Nụ cười mềm mại như gió đêm, nhưng cũng sắc lạnh và sáng rực như ánh trăng lưỡi liềm. Với biểu cảm ấy, chị nói thẳng vào mặt Bợm Rượu:

“Yuito là một người thú vị. Ít nhất là thú vị hơn cậu nhiều.”

“Hả?”

“Vậy nhé, tạm biệt.”

Bỏ lại tên Bợm Rượu đang ngớ người ra vì sốc, Rui quay gót bước đi dứt khoát. Lần này, Bợm Rượu không còn đuổi theo nữa. Chúng tôi bước qua cổng trường, bỏ lại khuôn viên đại học phía sau lưng.

Đi được một quãng, tôi cố gắng tìm lời gì đó để nói hòng xua tan bầu không khí nặng nề, nhưng rốt cuộc lại chẳng thốt nên lời. Tôi cảm giác chỉ cần mở miệng ra là mọi cảm xúc kìm nén sẽ vỡ òa.

Từ chuyện bị Bợm Rượu lấy làm bàn đạp để nâng tầm bản thân ngay trước mặt Rui đến chuyện được Rui đứng ra bảo vệ, tất cả trộn lẫn vào nhau khiến lòng tôi rối bời không chịu nổi. Có lẽ Rui đã nhận ra tâm trạng đó của tôi.

“Chuyện thất bại của Yuito nghe cũng giải trí phết đấy chứ.”

Sau một hồi im lặng kéo dài, bất chợt Rui lên tiếng.

“...Thú thật là em không muốn chị biết chút nào.”

“Nhưng lúc em tính tiền cho chị thì vẫn bình thường mà?”

“Tại Rui lúc nào cũng chỉ mua mỗi một bao thuốc lá.”

Mua có một món thì làm sao mà sai sót được.

“Về phần chị, chị lại thấy yên tâm.”

“Yên tâm?”

“Vì biết được rằng Yuito cũng lạc lõng ở trường và cả ở chỗ làm thêm.”

“Em cũng đâu có muốn thế...”

“Thật á?”

“Thì em cũng cố hòa nhập đấy chứ. Cũng chào hỏi, ai hỏi thì trả lời. Hồi đầu thì cũng tàm tạm. Nhưng càng về sau thì cái dốt nó càng lộ ra, ở chỗ làm thì không được việc, ngoảnh đi ngoảnh lại đã thấy mình bị cô lập khỏi bầy đàn rồi.”

Từ trước đến nay vẫn luôn như vậy. Hồi tiểu học, trung học, hay lên cấp ba cũng thế, và giờ là chỗ làm thêm. Khởi đầu có thể ổn, nhưng chẳng biết từ lúc nào tôi đã trở thành cái gai trong mắt mọi người. Dù có cố ngụy trang, thời gian cũng sẽ bóc trần tất cả.

“Mọi người trên đời này ai cũng giỏi điều chỉnh màu sắc của mình để hòa lẫn với xung quanh. Giống như con tắc kè hoa vậy. Em cũng cố bắt chước họ, nhưng không làm được. Chỉ mình em mãi mang một màu sắc khác biệt. Mà đó cũng chẳng phải màu sắc đẹp đẽ gì. Chắc hẳn nó là một màu rất kỳ dị.”

Chính vì thế nên tôi mới bị nhìn thấu. Bị nhìn thấu rồi bị xa lánh. Rằng mày không phải đồng loại của chúng tao. Rằng chúng ta không thuộc về cùng một giống loài.

“Yuito muốn hòa tan thành một màu giống hệt mọi người sao?”

“Ngày xưa em từng nghĩ thế. Nhưng giờ thì hết rồi. Em biết mình không làm được, mà có làm được thì cũng chỉ thấy mệt mỏi thôi.”

“Ái chà. Thành thật ghê.”

“...Chị thấy thế là tệ lắm ạ?”

“Chà, ai biết được nhỉ?”

Chỉ là, Rui nói tiếp:

“Với chị thì, nhờ Yuito mang màu sắc kỳ dị như thế, nên chị mới dễ dàng tìm thấy em giữa cả bầy đàn hỗn tạp này đấy.”

Tiêu đề gốc là "Strange Chameleon" (tạm dịch: Tắc Kè Hoa Lạ Kỳ), một bài hát nổi tiếng của ban nhạc the pillows, thường được dùng để chỉ những người không thể hòa nhập với xã hội.