Câu chuyện tình rối rắm giữa tôi và một chị gái xinh đẹp nhưng yếu ớt và hút thuốc lá nặng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Bản Web [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Chương 25: Một Ngày Mưa Gió

Trời mưa tầm tã đến mức dù bình minh đã ló dạng, người ta vẫn chẳng thể nhận ra trời đã sáng.

Tôi kéo rèm cửa. Mây đen dày đặc che kín bầu trời. Những hạt mưa bạc trắng tuôn xuống như trút nước xuống thành phố. Tiếng mưa rơi lộp độp vang vọng trong căn phòng tối mờ.

Từ bé tôi đã thích những ngày mưa. Cảm giác được bao bọc trong một không gian khép kín khiến tôi an tâm. Thay đồ xong, tôi ra khỏi phòng và bấm chuông cửa phòng bên cạnh. Một lát sau, tiếng mở khóa vang lên, rồi cánh cửa hé mở và Rui thò đầu ra.

“Chào buổi sáng.”

“Chào em. Hôm nay dậy sớm thế.”

“Tại trời mưa nên em thấy khỏe trong người.”

Nghe vậy, Rui hỏi:

“Đã gọi điện báo nghỉ cho trường chưa?”

“Em vừa gọi xong, bảo là bị sốt nên xin nghỉ.”

Người nghe máy là một giáo viên khối khác. ‘Em bị sốt nên hôm nay xin phép nghỉ ạ.’ Khi tôi trình bày như thế, họ chấp nhận ngay lập tức. Nếu là ngày học bình thường thì không nói, chứ chắc người này cũng chẳng ngờ có học sinh lại cúp buổi dã ngoại. Hoặc đơn giản là họ không quan tâm đến hạnh kiểm của học sinh khối khác. Sao cũng được. Dù thế nào thì sự thật bất di bất dịch là hôm nay tôi cũng đã cúp buổi dã ngoại.

“Hừm. Sốt cơ à.”

Rui chống tay lên cằm, cười khúc khích. Ngay sau đó, bàn tay chị vươn tới vén tóc mái của tôi lên.

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì trán chị đã chạm vào trán tôi. Đôi mắt quyến rũ và gương mặt đẹp như tạc tượng đang ở ngay sát sạt.

“Hừm. Ba mươi tám độ năm. Đúng là phải nghỉ thật rồi.”

Rui nói với vẻ tinh nghịch không giấu diếm. Tất nhiên là làm gì có chuyện đó. Tôi hoàn toàn khỏe mạnh. Nhưng nếu đo bằng nhiệt kế lúc này, có khi nhiệt độ lên cao đến thế thật. Vì mặt tôi đang nóng ran đây này.

“Nào, vào nhà đi. Để chị pha cà phê cho.”

Được chị mời, tôi bước qua cánh cửa vào phòng. Lần trước có cả chị Saki, nhưng hôm nay thì khác. Hoàn toàn chỉ có hai người chúng tôi. Ý thức được điều đó làm tôi thấy hồi hộp lạ thường.

“Em có dùng đường với sữa không?”

“Không cần đâu ạ.”

Tôi muốn uống cà phê đen. Một lúc sau, Rui bưng hai cốc sứ ra.

“Của em đây, xin lỗi để em đợi lâu.”

“Cảm ơn chị.”

Tôi đón lấy cốc cà phê bằng cả hai tay. Gương mặt tôi phản chiếu trên mặt nước đen sóng sánh.

“Chị có cốc dành cho khách đàng hoàng nhỉ.”

“Là Saki bắt chị mua đấy. Chị lười không mua, thế là cậu ấy tự mang đến luôn.”

“Vậy cái cốc này...”

“Suỵt, bí mật nhé.”

Rui đặt ngón tay lên môi ra hiệu. Rồi chị nhìn ra ngoài cửa sổ, lắng nghe tiếng mưa rơi.

“Mưa thế này thì buổi dã ngoại có bị hủy không em?”

“Nghe bảo là mưa gió gì cũng đi tất.”

Nhưng chắc chắn là không ra biển chơi được rồi. Mày có thể ép buộc bạn học tuân theo, nhưng làm sao ép buộc được thiên nhiên. Nghĩ đến đó, tôi thấy hả hê đôi chút.

“Hôm nay mình xem phim gì ạ?”

“Hôm nay mình sẽ xem phim chán.”

“Phim chán?”

“Nói chính xác thì là những bộ phim bị người đời chê là chán, nhưng chị thấy cũng không đến nỗi tệ.”

Rui bồi thêm: “Thậm chí chị còn khá thích là đằng khác”, rồi nói tiếp như để giải thích cho tôi:

“Vốn dĩ hôm nay với Yuito là một ngày không điểm tròn trĩnh rồi. Nên xem phim gì đi nữa thì cũng đỡ hơn là phải chịu đựng cái ngày đó chứ?”

“Ra là vậy.”

Tôi bật cười khổ.

“Được thôi. Mình xem đi.”

Tôi quyết định chấp nhận thử thách. 

Xem phim cùng Rui. Dù phim có chán đến đâu thì vẫn tốt hơn vạn lần so với việc phải ở cạnh đám bạn cùng lớp. Rui bỏ đĩa DVD vào đầu máy đặt trước tivi.

“Chị xem bằng DVD à?”

“Có nhiều phim không có trên các nền tảng trực tuyến đâu em. Mấy phim kiểu đó phải lùng mua DVD mới xem được.”

Rui tắt đèn trong phòng. Căn phòng đóng kín rèm cửa biến thành một rạp chiếu phim thu nhỏ. Vì tivi nhỏ nên muốn xem rõ thì phải ngồi gần. Phía trước là bàn Kotatsu, sau lưng là cạnh giường. Và bên cạnh là Rui. Chúng tôi ngồi sát vào nhau đến mức vai chạm vai. Quanh chị thoang thoảng mùi thuốc lá. Chắc sáng nay chị vừa hút. Với tôi, mùi thuốc lá này chính là mùi hương của Rui.

“Em biết không? Các cặp đôi hay âu yếm nhau khi xem phim đấy.”

“Thế ạ?”

“Họ hôn nhau, sờ soạng nhau, rồi khi hưng phấn lên thì vứt luôn phim đang chiếu giữa chừng mà làm chuyện ấy.”

“Nhưng tụi mình đâu phải là người yêu.”

“Dù không hẹn hò nhưng nam nữ ở gần nhau thế này thì dễ nảy sinh bầu không khí đó lắm. Tiện thể hỏi luôn, nghe chuyện đó xong Yuito nghĩ gì?”

“Em nghĩ là: Làm ơn xem phim cho nghiêm túc dùm cái.”

Đừng có lấy tác phẩm ra làm mồi nhử cho chuyện khác.

“Chuẩn luôn.” Rui mỉm cười đồng tình. Rồi chị ấn nút phát trên điều khiển.

Hình ảnh bắt đầu hiện lên trên màn hình tivi nhỏ xíu. Gần một trăm phút sau đó trôi qua dài như cả thế kỷ. Đúng như đánh giá của công chúng, phim chán không thể tả. Kịch bản non nớt, diễn xuất của diễn viên thì cứng đơ. Dàn dựng cẩu thả, nhân vật hành động chẳng theo logic nào cả. Nếu bỏ tiền ra rạp xem phim này, chắc khán giả sẽ nổi điên lên mất. Có người sẽ cho rằng đứng dậy bỏ về giữa chừng mới là quyết định sáng suốt. Có lẽ tôi cũng sẽ làm thế.

Nhưng Rui thì khác. Thỉnh thoảng liếc nhìn sang, tôi thấy chị vẫn chăm chú nhìn vào màn hình tivi. Ánh mắt ấy khác hẳn với ánh mắt vô hồn tôi từng thấy ở khu hút thuốc trong trường đại học.

Nhìn sang Rui khi chị đang say sưa xem phim, tôi thấy gương mặt chị thật đẹp. Rui Không bị lung lay bởi ý kiến hay đánh giá của người đời. Giữa những thứ bị coi là nhàm chán, chị vẫn tìm thấy những điều thú vị, những giá trị quan trọng đối với bản thân mình. Trong mắt Rui đang nhìn thấy những thứ mà người khác không thấy được. Tôi khao khát được nhìn ngắm thế giới phản chiếu trong đôi mắt ấy. Rốt cuộc đó là một khung cảnh như thế nào? Kết thúc phim, Rui quay sang hỏi cảm nhận của tôi.

“Thấy sao em?”

“Nói thật lòng là chán phết ạ.”

Nghe tôi thẳng thắn như vậy, Rui tỏ vẻ rất thích thú. Thấy Rui vui, tôi cũng thấy vui lây.

“Vậy thì tiếp tục nào.”

Sau đó, chúng tôi xem liên tù tì mấy bộ phim chán ngắt nữa. Bộ nào cũng tẻ nhạt từ đầu đến cuối, thời gian trôi qua chậm như rùa bò. Bình thường thì đây là cực hình, nhưng tôi lại không thấy thế. Tôi chỉ mong khoảng thời gian này cứ kéo dài mãi mãi.

Xem xong bộ thứ hai, chúng tôi ăn trưa qua loa rồi chiến tiếp bộ thứ ba. Bộ này đúng là chán kinh điển. Từ mở đầu, giữa phim đến kết thúc đều vụng về một cách hoàn hảo. Cụm từ "nhạt như nước ốc" sinh ra chính là để dành cho nó.

Nhưng có một cảnh phim đã chạm đến trái tim tôi. Đó là cảnh nhân vật chính u uất bùng nổ cảm xúc và đập phá điên cuồng. Cậu ta định đánh đổi cả cuộc đời mình để phá hủy tất cả, nhưng sự giác ngộ bi tráng ấy lại bị dập tắt một cách lãng xẹt, như thể bị người đời cười khẩy vào mũi. Bản thân nhân vật thì rất nghiêm túc, coi đó là cao trào của cuộc đời mình, nhưng cộng hưởng với sự vụng về của bộ phim, cảnh đó trông thật nực cười và sáo rỗng. Chẳng có nút thắt nào được mở cả. Với đại đa số người xem, đây chỉ là một bộ phim dở tệ. Nhưng cái sự trống rỗng, cái cảm giác bất lực đó lại găm vào tim tôi một cách kỳ lạ. Chắc những người khác xem sẽ không cảm thấy như tôi đâu. Khi bộ phim kết thúc, Rui lại hỏi tôi:

“Thế nào em?”

“Nói thật lòng là chán ạ.”

Nhưng, tôi nói thêm.

“Riêng cảnh cuối cùng thì em cực kỳ thích.”

Tôi kể. Về phân đoạn khiến tôi xúc động. Tại sao tôi lại thấy nó hay. Dù có thể tôi diễn đạt chưa được gãy gọn. Rui nghe cảm nhận của tôi với vẻ thích thú như mọi khi. Nhưng dường như lần này chị còn vui hơn thế. Trông chị như đang reo mừng.

Câu trả lời đến ngay sau đó. Rui bó gối nhìn tôi, nở một nụ cười dịu dàng. Và rồi chị nói khẽ như thì thầm một bí mật của thế gian::

“Chị cũng cực kỳ thích cảnh đó.”

*

Khi xem xong ba bộ phim liên tiếp từ sáng, trời cũng đã tạnh mưa. Như thể đèn trong rạp được bật sáng khi phim hạ màn. Ngoài cửa sổ, bầu trời đã nhuộm màu đỏ tía.

Đồng hồ đã chỉ hơn sáu giờ rưỡi tối. Chắc buổi dã ngoại đã kết thúc, mọi người đang trên đường về nhà. Xem liền tù tì ba bộ phim cũng mệt thật, với lại tôi đói meo rồi. Chắc Rui cũng vậy.

“Tạnh mưa rồi, mình ra ngoài ăn gì đi?”

“Duyệt luôn ạ.”

Theo đề nghị của Rui, chúng tôi quyết định ra ngoài ăn tối. Cầm theo ví và điện thoại, chúng tôi rời phòng. Rui đi trước, tôi theo sau. Vừa định bước chân ra khỏi cửa để đuổi theo Rui thì tôi va phải lưng chị.

 

Rui đang đứng sững lại. Mắt nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó. Góc nghiêng khuôn mặt chị lộ rõ vẻ ngạc nhiên và bối rối.

“...Rui?”

“Hình như Yuito có khách này.”

Lấy làm lạ, tôi lách qua lưng chị bước ra hành lang, nhìn theo hướng mắt của Rui. Có một người đang đứng trước cửa phòng tôi. Mái tóc cắt ngắn, dáng người nhỏ nhắn. Áo khoác nâu sáng màu phối với quần tây. Đó là dáng vẻ tôi vẫn thấy hàng ngày trên lớp, nhưng chưa bao giờ thấy ở bất cứ đâu ngoài lớp học.

“Em Enoki?”

Người đang đứng đó là cô Koharu.