Câu chuyện tình rối rắm giữa tôi và một chị gái xinh đẹp nhưng yếu ớt và hút thuốc lá nặng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Bản Web [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Chương 24: Thảo Luận

Thật ngột ngạt. Cứ như thể mặt tôi đang bị dìm xuống dòng nước đen ngòm.

Giờ sinh hoạt lớp, cả lớp đang thảo luận về chuyến dã ngoại sẽ diễn ra hai tuần tới. Mỗi lớp được quyền tự quyết định điểm đến, và sau khi chốt địa điểm, các hoạt động tại đó sẽ diễn ra theo nhóm.

Lớp tôi quyết định đi đến một hòn đảo nọ. Hòn đảo đó gần đây đang đẩy mạnh du lịch, nghe đâu có cả cánh đồng hoa, ẩm thực địa phương và du thuyền tham quan. Việc chia nhóm được quyết định bằng cách bốc thăm. Có vài học sinh lên tiếng muốn được ghép nhóm với bạn thân, nhưng cô Koharu đã gạt đi. Cô kiên quyết giữ hình thức bốc thăm với lý do muốn tạo cơ hội để mọi người giao lưu với những bạn học ít khi nói chuyện.

Nếu để tự chọn nhóm, chắc chắn tôi sẽ là kẻ bị ra rìa. Có lẽ cô Koharu đã lo xa cho tôi chăng? Chắc tôi chỉ đang suy nghĩ quá mức

Tôi bốc trúng Nhóm 3. Thành phần gồm: một nam sinh thuộc nhóm nổi bật nhất lớp, ba học sinh thuộc nhóm bình bình, gồm hai nữ, một nam. Và cuối cùng là một cậu nam sinh mờ nhạt cùng với tôi. Tổng cộng sáu người. Cậu nam sinh nhóm nổi bật có vẻ bất mãn ra mặt vì không được chung nhóm với đám bạn thân. Cậu ta lầm bầm chê bai cô Koharu. Và ngay lập tức cậu ta bỏ sang nhóm của đám bạn thân để tán gẫu, mặc kệ nhóm mình.

Những thành viên còn lại nhìn nhau bối rối. Dù thế nào thì tình cảnh của tôi cũng chẳng thay đổi. Vào nhóm nào thì cũng chẳng có bạn. Vẫn cứ lạc lõng như thường.

“Giờ sao nhỉ...?”

“Thôi thì, mấy đứa mình cứ bàn trước đi vậy.”

Mấy bạn nữ đứng ra chủ trì cuộc thảo luận. Mọi người lần lượt đưa ra các điểm đến mong muốn và nguyện vọng cá nhân.

“Enoki có muốn đi đâu không?”

Chắc do nể mặt, bạn nữ chủ trì quay sang hỏi ý kiến tôi. Thực lòng tôi chẳng có nơi nào đặc biệt muốn đi. Nhưng nếu trả lời "đâu cũng được" thì nghe có vẻ bất cần quá. Thế là tôi chọn bừa một địa điểm trong danh sách gợi ý. Sau khi thu thập ý kiến của mọi người, cuối cùng cả nhóm cũng chốt được lộ trình. Ánh sáng cuối đường hầm vừa lóe lên thì...

“Chốt đi đâu chưa?”

Cậu nam sinh nhóm trung tâm quay lại. Kéo theo cả đám bạn thân của cậu ta.

“À, ừ. Cũng hòm hòm rồi.”

“Ồ. Đi đâu?”

“Đây...”

Nhìn tờ giấy ghi lịch trình, cậu ta phán một câu xanh rờn:

“Này, hay đi biển đi?”

“Hả?”

“Để khớp lịch trình với Nhóm 2. Thế thì mới đi chơi chung được chứ.”

Biển là địa điểm hoàn toàn khác so với kế hoạch ban đầu. Nhóm 2 là nhóm tập trung đông bạn thân của cậu ta nhất. Hóa ra là vậy. Nếu chọn cùng địa điểm, họ có thể nhập bọn và đi chơi cùng nhau. Cậu ta muốn dành thời gian với hội bạn thân thiết của mình.

“Đi thế chắc chắn vui hơn ha?”

Bạn nữ chủ trì và các thành viên khác nhìn nhau ái ngại. Dù không ai dám lên tiếng phản đối, tôi vẫn cảm nhận rõ sự khó xử của họ. Đương nhiên rồi. Lịch trình đã chốt xong xuôi. Giờ cậu ta nhảy vào đòi thay đổi tất cả theo ý mình. Quá ích kỷ. Nhưng chẳng ai dám ho he. Vì đối phương là nhân vật quyền lực nhất lớp. Gây hấn với cậu ta chỉ tổ thiệt thân. Khi mọi chuyện sắp sửa trôi theo ý cậu ta, thì...

“Nhưng lúc nãy đã chốt rồi mà.”

Khi tôi nhận ra, miệng tôi đã tự động lên tiếng.

“Vắng mặt từ đầu đến cuối, giờ nhảy vào lật bàn là chơi không đẹp đâu. Muốn ý kiến thì ngay từ đầu phải tham gia thảo luận đàng hoàng chứ.”

Không phải tôi luyến tiếc gì cái lịch trình vừa rồi. Thú thật đi đâu cũng được. Kể cả đi biển theo ý cậu ta cũng chẳng sao.

Chỉ là tôi không thể tha thứ được cái thói áp đặt ý muốn cá nhân lên người khác, thản nhiên chà đạp lên công sức thảo luận của cả nhóm mà vẫn cho rằng mình được phép làm thế. Cái bản mặt dày đó. Cái thói vô tâm đó. Cái sự tàn nhẫn ngây ngô đó. Tôi không chấp nhận được.

“Uầy. Tự nhiên lên tiếng kìa.”

Cậu nam sinh nhóm nổi bật giả vờ ngạc nhiên, giọng cợt nhả.

“Hóa ra Enoda biết nói à. Tưởng tượng Phật sống hay gì chứ.”

“Này, ví người ta là tượng Phật thì hơi quá đấy.”

Cô bạn gái đứng bên cạnh cậu ta cười khúc khích.

“Với lại tên người ta là Enoki chứ không phải Enoda. Ủa? Hay là Enomoto nhỉ? Mình học chung từ năm nhất mà quên béng mất.”

Cô ta quay sang tôi, hỏi: “Nhỉ?”. Nhưng tôi không phản ứng.

“Thật á? Tao chả nhớ gì luôn.”

Tôi thì nhớ rõ bọn họ. Shimada và Seto. Những kẻ chuyên nói mấy câu nhạt toẹt trong giờ học rồi cùng lũ bạn nhạt toẹt cười hô hố với nhau.

“Nhóm 3 chốt địa điểm chưa?”

Cô Koharu đứng trên bục giảng hỏi vọng xuống.

“Đi biển nhé, chốt chưa?”

Cậu nam sinh nhóm trung tâm quay sang ép cả nhóm đồng ý. Trước áp lực đó, các thành viên khác chỉ còn biết gật đầu. Rốt cuộc, điểm đến là biển.

“Vậy là quyết định xong rồi nhé.”

Nhìn danh sách địa điểm viết trên bảng, cô Koharu nói. Trong lúc cô đang nói, cậu nam sinh nhóm nổi bật lại chêm vào một câu vô thưởng vô phạt, kiểu nói leo hay đùa cợt gì đó. Một câu nói nhạt nhẽo, thế mà đám bạn nhạt nhẽo của cậu ta lại cười rầm rộ. Những học sinh khác cũng cười hùa theo. Hoặc có thể họ không hùa, mà thấy buồn cười thật.

Tôi không cười. Vì chẳng thấy buồn cười chút nào, nên tôi không cười. Nếu thấy nhạt mà vẫn cố nặn ra nụ cười, tôi cảm giác một phần nào đó trong mình sẽ chết đi. Nên tôi quyết không cười.

“Này Naoki. Enoki mặt nghiêm trọng kìa.”

“Chẳng lẽ vẫn để bụng chuyện lúc nãy à? Xin lỗi nha?”

Cậu ta xin lỗi với cái giọng điệu giả trân hết sức. Cố tình làm to chuyện trước mặt mọi người để biến nó thành trò đùa.

Tôi không đáp lại. Không nói "không sao", cũng không bảo "không để bụng", càng không nhoẻn miệng cười xã giao. Tôi chỉ giữ im lặng tuyệt đối.

Thật nhảm nhí. Kẻ nói ra những lời vô vị, và đám đông hùa theo cười cợt những lời vô vị đó. Tất cả bọn họ, trong mắt tôi, đều nhảm nhí đến mức không chịu nổi. Trông họ cứ như người ngoài hành tinh vậy.

À không, tôi nhầm rồi. Họ mới là người Trái Đất, còn kẻ ngoài hành tinh duy nhất ở đây chính là tôi.

*

“Có chuyện gì à?”

Đêm muộn. Mây đen che khuất ánh trăng. Ngoài ban công. Khi cuộc trò chuyện vừa ngắt quãng, Rui bất ngờ hỏi tôi.

“...Trông em lộ liễu thế sao?”

“Ừ. Chị là nhà ngoại cảm mà. Chị nhìn thấu hết.”

Rui vừa nhả khói thuốc vừa mỉm cười trêu chọc. Chị dụi điếu thuốc đã tàn vào cái gạt.

“Dù không giải quyết được vấn đề, nhưng em nói ra sẽ nhẹ lòng hơn đấy.”

“Chị khai mau đi.”

“Thì coi bộ thú vị nên chị muốn hóng chuyện thôi.”

“Chị thật thà quá đấy.”

Tôi bật cười khổ, nhưng trong lòng cảm giác thật dễ chịu.

“Đúng là không giấu được nhà ngoại cảm nhỉ.”

Tôi kể cho chị nghe về chuyện chia nhóm hôm nọ. Và chuyện ngày mai là ngày dã ngoại.

“Ra là vậy. Hèn gì em trông ủ rũ thế.”

“Cả ngày mai sẽ là một chuỗi cực hình mà chị.”

Bình thường ở trường, trừ giờ học ra thì tôi có thể ở một mình. Nhưng ngày mai là hoạt động nhóm, và tôi bị ép phải hành động cùng tập thể. Chỉ nghĩ đến thôi là lòng tôi đã thấy nặng nề.

“Thế thì ngày mai mình xem phim đi?”

“...Dạ?”

“Dự báo mai trời mưa, nên chị cũng định nghỉ học ở nhà. Nên là qua phòng chị xem phim đi.”

“Ý chị là cúp buổi dã ngoại ấy ạ?”

“Không muốn đi thì khỏi đi. Đơn giản mà?”

Rui giơ ngón trỏ lên, nói như thể đó là chân lý hiển nhiên. Đơn giản đến mức buồn cười. Nhưng cho đến tận lúc này, lựa chọn đó chưa từng xuất hiện trong đầu tôi. Không, thực ra nó có thoáng qua, nhưng vô thức tôi đã gạt bỏ nó. Cúp học bình thường thì còn được, chứ cúp hoạt động ngoại khóa thì không thể. Nếu làm thế, tôi sẽ hoàn toàn bị loại khỏi vòng tròn của lớp học.

Có lẽ sâu thẳm trong lòng, tôi vẫn còn nuôi một chút hy vọng, hy vọng vào trường lớp, hy vọng vào thế giới này. Dù lý trí thừa biết rằng mình không thể nào hòa nhập được.

“Em cứ suy nghĩ đi nhé.”

“...Vâng. Để em suy nghĩ.”

Miệng nói vậy, nhưng trong thâm tâm, tôi đã có câu trả lời.