Câu chuyện tình rối rắm giữa tôi và một chị gái xinh đẹp nhưng yếu ớt và hút thuốc lá nặng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Bản Web [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Chương 22: Cùng Nhau Ăn Lẩu

Tên của cô nàng nổi loạn là Aizawa Saki. Không phải do chị ta tự giới thiệu, mà là Rui nói cho tôi biết. Tôi được ngồi sau xe của Saki.

“Bám chắc vào đấy.”

Chị ta phóng xe vèo vèo đến siêu thị gần đó. Nghe nói hôm nay ăn lẩu Chanko muối, nên chúng tôi đi mua nguyên liệu cho món đó. Xách túi đồ ra khỏi siêu thị, tôi thấy Saki đang đứng đợi ở khu hút thuốc trước cửa, phì phèo điếu thuốc.

“Để chị đợi lâu rồi ạ.”

“Ờ.”

Dụi điếu thuốc vào gạt tàn, Saki đi về phía chiếc xe máy đang đậu. Tôi lẽo đẽo theo sau mà hỏi chuyện.

“Chị cũng hút thuốc ạ?”

“Không được à?”

“Dạ không. Em chỉ nghĩ là ‘à, ra chị cũng hút thuốc’ thôi.”

“Gì vậy trời. Có gì đâu mà bất ngờ. Cỡ như Rui mà hút thì còn lạ, chứ cái tướng tôi nhìn là biết dân chơi hệ khói lửa rồi còn gì.”

“Chị học cùng khoa với Rui đúng không ạ?”

“Ừ. Khoa Văn.” - Saki vừa đội mũ bảo hiểm vừa nói. - “Cơ mà nói đúng ra thì bọn tôi thân nhau là nhờ cùng cắm cọc ở khu hút thuốc.”

Tôi từng nghe người ta bảo khu hút thuốc là nơi dễ kết thân nhất. Chắc là do những người cùng sở thích (hoặc cùng thói xấu) dễ nảy sinh tình đồng chí.

“Lúc về cũng bám cho chắc vào đấy.”

“Vâng.”

Gió tạt vào mặt mát rượi, chẳng mấy chốc chúng tôi đã về đến trước cửa nhà trọ. Đỗ xe vào bãi, đợi tôi xuống xe xong, Saki mới gạt chân chống. Tôi cúi đầu cảm ơn.

“Cảm ơn chị đã chở em.”

“Cũng chả phải tôi muốn chở cậu đâu.”

“Nhưng mà, gió mát thật đấy ạ.” - Tôi nói lên cảm nhận thật lòng. - “Với cả tiếng pô nghe đã tai thật. Dù em cũng chỉ là dân nghiệp dư.”

“...Cậu cũng biết thưởng thức đấy chứ.”

Tay xách túi đồ, tôi cùng Saki lên phòng Rui. Lần này Saki không thèm bấm chuông mà mở cửa xông vào luôn.

“Này, mua về rồi đây.”

“Mừng hai người về nhà. Đã thân nhau hơn chưa?”

Tiếng Rui vọng ra từ sâu trong phòng.

“Thời gian ngắn tí tẹo thế này thì thân thiết cái nỗi gì.” - Saki vừa tháo giày bước lên sàn nhà vừa càu nhàu. - “Không ghét nhau thêm là may phước lắm rồi.”

Tôi cũng cởi giày và theo chân vào trong. Đây là lần đầu tiên tôi bước vào phòng Rui. Giữa phòng kê một chiếc bàn Kotatsu, sát tường phía bên phòng tôi là một chiếc tivi màn hình tinh thể lỏng cỡ nhỏ. Phía tường đối diện là chiếc giường đơn. Cạnh đó là sào phơi quần áo trong nhà. Có hai giá sách, nhưng sách nhiều đến nỗi tràn ra ngoài, chất đống khắp nơi trên sàn. Đĩa DVD phim cũng chất đống tương tự. Nhìn tổng thể thì khá bừa bộn. Cảm giác vừa có hơi người, lại vừa thiếu vắng sức sống. Có lẽ là vì trong phòng có quá nhiều thứ không cần thiết cho cuộc sống, nhưng lại thiếu những vật dụng thiết yếu.

“Nào, bắt tay vào nấu nướng thôi.”

“Người nấu là tôi chứ ai.”

“Mình phụ một tay nhé?”

“Thôi khỏi. Bà nấu ăn dở tệ. Không chỉ nấu ăn mà việc nhà cái gì cũng dở. Lỡ bà cắt vào tay thì lại phiền. Ngồi im đó đợi đi.”

“Vâng ạ...”

“Em giúp chị nhé?”

“Thôi. Bếp chật lắm, vướng víu. Cậu ngồi đó đi.”

Bị phán như vậy thì chỉ còn nước tuân lệnh. Tôi cùng Rui ngồi vào bàn Kotatsu chờ đợi. Đây là nơi Rui sinh hoạt hằng ngày. Ăn uống, đọc sách, xem phim, ngủ. Nghĩ đến đó, tôi thấy trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

“Này, dọn bàn đi.”

Saki đeo găng tay bắc nồi, bưng nồi lẩu đất ra. Rui nhanh tay đặt miếng lót nồi xuống rồi đặt lên trên nồi lẩu Chanko muối đang sôi sùng sục. Đĩa giấy và đũa dùng một lần được chia cho từng người. Rui mở tủ lạnh, lấy ra mấy lon Highball. Tôi liếc nhanh qua thì thấy trong tủ lạnh dường như chỉ toàn là rượu.

“Đây, phần của Saki-chan.”

“Tôi không uống. Tôi đi xe máy mà.”

“Thì đi bộ về là được chứ gì.”

“Còn cái xe tôi vứt cho ai?”

“Để ở đây, hôm sau qua lấy.”

“Phiền bỏ xừ.”

“Nhưng mà, nếu được uống thì cậu vẫn muốn uống đúng không?”

“Thì... tất nhiên.”

“Vậy thì phải sống thật với lòng mình chứ. Đời người hối hận thì khổ lắm đấy? Với lại...”

“Với lại?”

“Uống một mình buồn lắm.”

“...Hầy. Biết rồi, khổ quá.”

Saki thở dài thườn thượt rồi cầm lấy lon Highball. Tách. Tiếng bật nắp lon vang lên giòn giã. Thấy vậy, Rui chống cằm mỉm cười.

“Mấy cái nết này của cậu, mình thích lắm.”

“Im đi.”

Rui và Saki cụng lon Highball, còn tôi nâng cốc giấy đựng trà Ô Long. Ba người cùng quây quần bên nồi lẩu nóng hổi.

“Em hỏi hơi thừa, nhưng tầm này mà ăn lẩu ạ?”

Thường thì người ta ăn vào mùa đông chứ.

“Cậu không biết đấy thôi, cái này cũng giống như ăn kem trong bàn sưởi Kotatsu vào mùa đông vậy. Mùa hè bật điều hòa mát rượi rồi ăn lẩu nóng, đó mới là thú vui tao nhã.”

Ra là vậy sao. Trong nồi có thịt gà, thịt viên. Bắp cải, cà rốt, đậu phụ rán, hành baro, nấm ngọc trâm. Và cả bánh dày. Tất cả đều đã chín tới, tỏa hương thơm phức.

“Rui, bà ăn rau vào đi chứ.”

“Mình đang ăn mà?”

“Điêu vừa thôi. Tôi thấy bà toàn gắp thịt gà với đậu phụ rán. Này, ăn hành đi. Giòn ngọt lắm đấy.”

 

Saki dùng muôi múc hành baro bỏ vào đĩa giấy của Rui.

“Mình không thích hành.” - Rui nói, rồi thản nhiên gắp đống hành đó bỏ sang đĩa của tôi như thể đang tống khứ rác rưởi.

“Thế thì ăn bắp cải đi. Ngấm nước dùng ngon lắm.”

Saki lại múc bắp cải bỏ vào đĩa Rui.

“Nghe bảo ngấm nước dùng ngon lắm đấy.”

Rui lại tiếp tục gắp bắp cải "lưu đày" sang đĩa của tôi. Chẳng mấy chốc, đĩa của tôi đã biến thành ngọn núi rau củ.

“Cái con này, bà kén ăn vừa thôi.”

Saki ngán ngẩm nói.

“Nhưng mình thích nấm kim châm (Enoki) mà?” - Rui nói, và tôi giật thót mình. Enoki. Mất vài giây tôi mới nhận ra chị đang nói đến món nấm.

“Ăn mỗi nấm kim châm thì làm sao đủ dinh dưỡng cho cả ngày được.” - Saki nhìn Rui đang ăn nấm kim châm trong đĩa, càu nhàu. - “Suốt ngày rượu chè, thuốc lá, ăn đồ ngọt. Có ngày gục ra đấy thì đừng có kêu.”

“Yuito cũng nói y hệt thế.”

“Thế thì lo mà sửa đổi đi.”

“Thôi mà, chuyện của mình kệ đi. Hôm nay là buổi gặp mặt đầu tiên của hai người mà. Phải biến nó thành buổi ‘tìm hiểu nhau’ chứ.”

Rui vỗ tay cái bộp, rồi quay sang tôi.

“Saki-chan chơi trong ban nhạc đấy.”

“Ban nhạc ạ?”

“Ban nhạc nữ bốn thành viên. Saki-chan vừa hát chính vừa chơi guitar. Trong giới Indie cổ nổi tiếng phết đấy.”

“Ra là vậy ạ.”

Nghe Rui nói tôi mới thấy đúng là có khí chất đó thật. Gọi là sự quyến rũ hay gì nhỉ? Saki toát ra một sức hút kỳ lạ khiến người ta phải chú ý.

“Chị từng đi xem biểu diễn rồi, Saki-chan lúc vừa đàn vừa hát trên sân khấu ngầu cực kỳ luôn.”

“Có gì đâu. Khán giả vẫn còn lèo tèo lắm. Kỹ thuật cũng chưa tới.”

Saki vừa chọc đũa vào nồi lẩu vừa nói giọng cộc lốc.

“Đầy ban nhạc giỏi hơn, nổi hơn bọn tôi mà còn chẳng kiếm đủ ăn. Phải cố gắng lên cao nữa mới được.”

“Em xem Saki khiêm tốn ghê chưa.”

Rui quay sang tìm sự đồng tình ở tôi. Công nhận.

“Vừa làm thêm ca đêm, vừa hoạt động ban nhạc, lại còn đi học đại học. Giỏi thật đấy. Chắc mình phải xin chút móng tay của cậu về sắc thuốc uống để học tập quá.”

“Bà làm quái gì có ý định học tập tôi.”

Saki ngửa cổ uống cạn lon Highball.

“Nhưng mà, em cũng thấy chị Saki ngầu thật đấy.”

“Hả?”

Dù đã có chút tiếng tăm trong giới, nhưng Saki không hề tỏ ra kiêu ngạo. Chị đối diện với âm nhạc một cách nghiêm túc và thẳng thắn. Chỉ qua vài câu đối đáp vừa rồi tôi đã cảm nhận được điều đó. Có một thứ gì đó để dốc toàn bộ nhiệt huyết của cuộc đời vào. Tôi luôn ngưỡng mộ những người như thế. Bởi đó là thứ tôi không có.

“Cậu say rồi à?”

“Em uống trà Ô Long mà.”

“Thế à, vậy là sến sẩm bẩm sinh hả.”

Nói rồi, Saki dùng muôi vớt những thứ còn sót lại dưới đáy nồi. Rồi đổ vào đĩa của tôi.

“Dạ?”

“Thịt viên. Cái to nhất đấy. Tôi để dành mãi, cho cậu đấy.”

Đó có lẽ là cách Saki thể hiện sự thân thiện với tôi. Và việc nhường món đó, chắc hẳn vì chị rất thích ăn thịt viên. Thế nhưng…

“Xin lỗi chị. Em không thích ăn thịt viên lắm.”

Đâu phải ai cũng có sở thích giống nhau.

“Với cả, em no căng bụng rồi.”

Saki tròn mắt ngạc nhiên, rồi cười khổ.

“Cậu chả dễ thương tí nào.”

Hai người họ khui thêm mấy lon Highball, còn tôi nhâm nhi trà Ô Long, câu chuyện cứ thế nối tiếp nhau cho đến khi nồi lẩu cạn sạch. Rui ăn rất ít, nên hầu như tôi và Saki đã chén sạch cả nồi.

“Biết thế mua suất hai người là đủ rồi.”

Công nhận. Có khi suất hai người vẫn còn dư.

“Hút thuốc được không?”

“Được, nhưng ra chỗ quạt thông gió nhé.”

Rui chỉ tay về phía bếp.

“Ô ke.”

Saki đứng dậy, lững thững đi về phía bếp. Chị ta bật quạt thông gió lên, chị châm lửa đốt thuốc. Hít một hơi thật sâu, chị nhả khói ra một cách chậm rãi, đầy tận hưởng. Trông như người vừa ngoi lên mặt nước để lấy hơi vậy. Nhìn cảnh đó, tôi chợt thắc mắc.

“Phòng này được phép hút thuốc ạ?”

“Ừ. Trong hợp đồng có ghi rõ mà.”

Tôi không biết chuyện đó. Chắc tại tôi không hút thuốc nên không để ý.

“Ủa? Thế thì lạ nhỉ.”

“Sao?”

“Nếu được hút trong phòng thì việc gì phải ra ban công hút cho cực ạ?”

Đúng vậy. Nếu được phép thì cứ ngồi trong phòng mà hút, vậy mà Rui luôn luôn ra ban công hút thuốc. Từ ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau cho đến tận bây giờ. Nếu bảo là sợ ám mùi hay bẩn phòng, thì lẽ ra chị phải đuổi Saki ra ban công mới đúng.

“Hút thuốc mà có gió đêm thổi vào thì vị ngon nó khác hẳn chứ em.”

So với việc hút trong phòng bí bách, thì hút ngoài trời thoáng đãng vẫn hơn. Dù không hút thuốc, nhưng tôi cũng lờ mờ hiểu được cảm giác đó.

“Với lại,” Rui nói tiếp.

Chị mỉm cười, chống hai khuỷu tay lên bàn, đặt chiếc cằm nhỏ nhắn lên đôi bàn tay đang đan vào nhau mà nghiêng đầu nhìn tôi.

“Nếu hút trong phòng thì làm sao nói chuyện với Yuito được?”