Câu chuyện tình rối rắm giữa tôi và một chị gái xinh đẹp nhưng yếu ớt và hút thuốc lá nặng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Bản Web [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Chương 26: Khẩu Chiến

“Cô Koharu... Sao cô lại ở đây?”

Nhìn cô Koharu đang đứng trước cửa phòng, tôi ngỡ ngàng hỏi.

“Cô đến xem tình hình của em thế nào.”

Cô Koharu đáp.

“Enoki sống một mình mà. Nhỡ có chuyện gì thì nguy to. Cô có mua ít đồ uống với hoa quả đến thăm em đây.”

Cô giơ lên cái túi ni lông căng phồng trên tay cho tôi xem.

“Cô bấm chuông mà mãi chẳng thấy ai ra mở. Đang lo sốt vó không biết em có ngất trong phòng không, ai ngờ em lại từ phòng bên cạnh chui ra, làm cô hết hồn.”

Cô Koharu hỏi dồn:

“Phòng Enoki là phòng 204 bên này đúng không? Mà người kia là ai thế? Chẳng phải hôm nay em báo ốm sao?”

“...”

Gay go rồi. Không ngờ cô lại mò đến tận nhà thế này, đã thế còn bắt quả tang tôi đi ra cùng Rui. Tôi đã báo ốm, nhưng nhìn tôi bây giờ thì chẳng có tí dấu hiệu bệnh tật nào. Khỏe như vâm. Sắc mặt hồng hào tươi tỉnh.

“Tôi là người ở phòng 203. Hàng xóm của Yuito.”

Rui tự giới thiệu.

“A, chào cô. Tôi là Akasaka Koharu, giáo viên chủ nhiệm của Enoki.”

Cô Koharu cúi đầu chào lịch sự.

“...Cho tôi hỏi chuyện hơi tế nhị, cô với Enoki thân thiết lắm sao?”

“Sao cô lại hỏi thế?”

“Tại tôi thấy cô gọi em ấy là ‘Yuito’ nghe rất thân mật.”

“Chà, xem nào. Tôi với Yuito đúng là rất thân thiết đấy.”

Rui cười khúc khích đầy ẩn ý. Cô Koharu có vẻ cảm nhận được điều gì đó không ổn từ cách nói chuyện và bầu không khí của Rui, sắc mặt thoáng tối sầm lại. Nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ tươi tỉnh, quay sang hỏi tôi:

“Hay là em nhờ chị hàng xóm chăm sóc giúp? Giờ đỡ rồi nên định về phòng mình hả?”

Cô đang cố diễn giải mọi chuyện theo hướng có lợi cho tôi. Vô tình cô đã thả cho tôi một chiếc phao cứu sinh. May quá. Giờ tôi chỉ cần gật đầu, bám lấy cái phao đó là mọi chuyện sẽ êm xuôi. Tôi sẽ thoát khỏi tình huống khó xử này một cách an toàn. Tôi vừa định làm thế thì...

“Bọn tôi vừa xem phim cùng nhau đấy.”

Lời nói của Rui thả xuống như một quả bom.

“Từ sáng tới giờ, hai đứa cứ rúc vào nhau xem phim suốt, hết bộ này đến bộ khác. Đúng không nào, Yuito?”

Rui mỉm cười quay sang tìm sự đồng tình từ tôi. Nụ cười ấy chứa chan một sự ác ý thuần khiết. Một câu nói đánh nát bấy chiếc phao cứu sinh mà tôi đang định bám vào.

Cô Koharu chết lặng. Tôi cũng chết lặng. Tự nhiên chị nói cái quái gì thế? Tôi chẳng hiểu Rui đang nghĩ gì nữa. Cứ như chị cố tình đẩy tôi vào đường cùng vậy. Dù sao đi nữa, giờ thì tôi hết đường chối cãi rồi.

“Em xin lỗi. Chuyện bị ốm là em nói dối ạ.”

Tôi quyết định thú nhận.

“Em bịa ra để cúp buổi dã ngoại thôi.”

“...H-Hả. Ra là vậy.”

Cô Koharu ngẩn người ra. Dư âm từ câu nói của Rui vẫn còn đó khiến cô chưa kịp điều chỉnh cảm xúc.

“Thế cho cô hỏi lý do được không?”

“Dạ?”

“Sao em lại cúp buổi dã ngoại?”

“Cái đó...”

“Vì chán chứ sao.”

Rui trả lời thay tôi.

“So với việc đi dã ngoại thì ở nhà xem phim với tôi vui hơn nhiều. Với Yuito là thế đấy. Đơn giản vậy thôi em nhỉ?”

Đúng là như thế thật. Đặt lên bàn cân giữa việc đi dã ngoại và việc cúp học ở nhà xem phim với Rui, tôi đã chọn vế sau. Không sai vào đâu được. Nhưng để thừa nhận thẳng thừng trước mặt cô Koharu thì tôi vẫn thấy ngần ngại.

“...Này cô. Cô là ai vậy hả?”

Cô Koharu bắt đầu nổi cáu. Cô không giấu được sự khó chịu dành cho Rui.

“Chỉ là hàng xóm thôi.”

Rui đáp tỉnh bơ.

“Chỉ là hàng xóm mà nãy giờ tôi thấy cô hơi lấn lướt rồi đấy.”

“Cô cũng thế còn gì?”

“Tôi là giáo viên chủ nhiệm của Enoki.”

“Giáo viên chủ nhiệm mà mò đến tận nhà học sinh thì cũng là lấn lướt quá đà rồi đấy.”

Cô Koharu và Rui trừng mắt nhìn nhau. Một con thú nhỏ đang nhe nanh đe dọa, đối đầu với một con mãng xà đang thè lưỡi quan sát con mồi. Hình ảnh đó bất chợt hiện lên trong đầu tôi. Kể cũng lạ. Rõ ràng cô Koharu lớn tuổi hơn Rui cơ mà.

Sau một hồi đấu mắt, cô Koharu quyết định giải trừ tư thế chiến đấu với Rui. Cô quay mặt đi, nhìn tôi với vẻ ngán ngẩm pha lẫn nhẹ nhõm.

“...Cúp học thì không đáng khen đâu, nhưng em không ốm đau gì là may rồi. Cô cứ lo em ngất xỉu trong phòng.”

Nói rồi, cô đưa cái túi ni lông cho tôi.

“Đây, đồ thăm bệnh.”

“Nhưng em có ốm đâu ạ.”

“Mua rồi thì cầm lấy đi. Mang về nặng lắm. Nước bù điện giải với hoa quả thì có thừa cũng chẳng sao đâu.”

“Em xin lỗi. Em xin nhận ạ.”

Tôi nhận lấy túi đồ với lòng biết ơn.

“Chuyện cúp học thì thôi cô bỏ qua.” - Cô Koharu nói. - “Nhưng lần sau không ốm thì đừng bảo là ốm. Làm người ta lo lắng.”

“Thế em phải bảo sao ạ?”

“Tự mà nghĩ đi chứ.”

“Kiểu nhà em có đám tang ạ?”

“Nói dối mà lôi người thân vào trù ẻo là không tốt đâu nhé.”

Em muốn đi ngắm biển nên cho em nghỉ ạ?”

“Nghe thơ mộng đấy, nhưng không phải lý do chính đáng để nghỉ học.”

“Hay là bảo toạc ra em thích cúp thì cúp thôi?”

“Nếu em có gan nói câu đó thì cô cũng nể đấy.”

Cô Koharu nói tiếp:

“Cúp học thì không sao, nhưng bị nói dối thì cô buồn lắm đấy, em biết không.”

Cô lẩm bẩm như đang bộc bạch nỗi lòng. Thoáng qua, tôi thấy gương mặt cô đượm buồn. Hoặc có thể do tôi nhìn nhầm. Nhưng khoảnh khắc ấy làm lồng ngực tôi thắt lại.

“Thôi nhé. Giữ gìn sức khỏe.”

Bỏ lại câu nói không biết là mỉa mai hay đùa cợt, cô Koharu bước xuống những bậc cầu thang sắt rỉ sét.

Vừa dẫn đoàn đi dã ngoại về mệt mỏi, vậy mà cô vẫn lặn lội đến tận nhà tôi, lại còn trích đồng lương ít ỏi ra mua đồ thăm bệnh nữa. Nghĩ đến đây, tôi thấy hối hận vô cùng.

“Là người đó hả?”

Rui hỏi tôi.

“Cô giáo hay ăn trưa cùng em sau khu nhà đa năng ấy.”

“Vâng, là cô ấy.”

“Trông dễ thương nhỉ.”

“Mà sao lúc nãy chị lại nói thế?”

“Nói thế là nói gì?”

“Thì chuyện xem phim ấy. Rõ ràng cô Koharu đang hiểu lầm là em được chị chăm sóc, thế mà chị lại cố tình khai thật ra.”

“Nói dối là không tốt mà em.”

“Chị có thật lòng nghĩ thế không đấy?”

“Chà, làm gì có. Con người sống thật với lòng mình là tốt nhất.”

Rui nói, rồi bồi thêm:

“Với lại, nếu mọi chuyện cứ trôi qua êm đềm thế thì chán chết.”

“Lý do này mới là thật đúng không?”

“Nghe tin Yuito cúp buổi dã ngoại để ở nhà xem phim với chị cả ngày, chị tò mò không biết cô giáo đó sẽ làm vẻ mặt thế nào.”

“Chị đúng là hết thuốc chữa.”

“Chị ghét giáo viên trường lắm.”

Rui nói với giọng nhẹ tênh. Không chút nặng nề hay u ám, mà lại sảng khoái đến lạ lùng.

“Nhưng mà, nhìn bộ dạng luống cuống của Yuito thú vị lắm. Rất đáng xem.”

Rui cười vui vẻ.

Tôi có rất nhiều điều muốn nói. Nhưng nhìn nụ cười thích thú của chị, mọi lời lẽ đều tan biến. Bị Rui xoay như chong chóng thế này cũng không tệ. Biểu cảm quyến rũ của chị trước mắt tôi khiến tôi cam tâm tình nguyện nghĩ như vậy.