Màn hình điện thoại báo đã quá bốn giờ chiều. Rời quán cà phê, chúng tôi tản bộ trong khuôn viên trường. Có lẽ vì tiết năm đã bắt đầu nên không gian trong trường khá yên tĩnh.
“Sẵn tiện chị dẫn em đi tham quan một vòng nhé.” Rui đề xuất.
“Coi như là đi kiến tập luôn.”
Được Rui dẫn đường, tôi đi ngắm nghía khắp trường đại học. Căng tin, thư viện, khu hút thuốc, quán cà phê. Các cơ sở vật chất cực kỳ đầy đủ. Quả nhiên là một thế giới hoàn toàn khác so với trường cấp ba.
“Khu này là nơi sinh hoạt của các câu lạc bộ và hội nhóm.”
Đến trước một tòa nhà nằm ở góc khuôn viên, Rui giải thích.
“Nhắc mới nhớ, chị Rui có tham gia nhóm nào không? Câu lạc bộ hay hội nhóm gì đó ấy.”
“Em tò mò à?”
“Dạ cũng tò mò ạ.”
“Hồi đầu chị có ghé qua Câu lạc bộ Nghiên cứu Điện ảnh một chút.”
“Chị dùng từ hồi đầu, nghĩa là giờ chị bỏ rồi ạ?”
“Ừ. Cũng không có chuyện gì to tát đâu. Chỉ là chị thấy không còn lý do gì để đến đó nữa. Vào một ngày đẹp trời, chị chợt nhận ra.”
“Nhận ra? Nhận ra điều gì ạ?”
“Rằng ở đó chẳng có ai thực sự yêu thích điện ảnh cả.”
Ánh mắt Rui khi nói câu đó lạnh lẽo vô cùng. Đã mang danh là Câu lạc bộ Nghiên cứu Điện ảnh, thì chắc hẳn ai cũng xem phim ít nhiều. Hỏi mười người thì chắc cả mười đều tự nhận mình yêu phim ảnh. Nhưng trong mắt Rui thì không phải vậy. Là do số lượng phim họ xem? Hay do kiến thức chuyên môn? Tôi không rõ. Chỉ biết là từ đó, Rui không còn đặt chân đến nơi ấy nữa.
Sau khi đi một vòng quanh các cơ sở vật chất, chúng tôi bước vào tòa nhà của khoa Văn nghệ. Rui mở cửa một phòng học trống không có tiết. Không một bóng người, căn phòng tối om và hơi se lạnh. Rui ấn công tắc ngay cạnh cửa, đèn điện sáng bừng lên.
“Đây là nơi diễn ra các bài giảng của khoa Văn. Rộng đúng không?”
Phòng học rộng thênh thang, các hàng ghế được bố trí theo hình bậc thang dốc xuống bục giảng. Đúng chất giảng đường đại học.
“Bình thường chị Rui học ở phòng này ạ?”
“Cũng không hẳn là chỉ phòng này, nhưng phần lớn thời gian là vậy. À mà khác với cấp ba, ở đây chỗ ngồi tự do nhé.”
“Thế thì thoải mái quá.”
“Có câu đố nè.”
Rui đặt ngón trỏ lên môi.
“Bình thường chị hay ngồi ở khu vực nào?”
“Chỗ ngồi tự do mà chị?”
“Đa số sinh viên đều có xu hướng ngồi cố định ở một vùng nào đó mỗi lần lên lớp. Chị cũng thế. Hàng đầu, hàng giữa hay hàng cuối. Em nghĩ là đâu?”
“...Chắc là hàng thứ hai từ dưới đếm lên.”
“Tại sao?”
“Người hay cúp học như chị thì đời nào chịu ngồi hàng đầu. Nhưng ngồi hàng cuối cùng thì lại hơi ngại. Thế nên hàng thứ hai từ dưới lên là hợp lý nhất.”
“Và?”
“Và vị trí đó cũng dễ lẻn ra ngoài nữa.”
“Hừm. Nghe có lý.”
“Thế đáp án là gì ạ?”
“Rất tiếc. Trật lất. Đáp án chính xác là: Hàng ghế đầu.”
“...Thật ạ.”
Tôi cứ đinh ninh hàng ghế đầu là đáp án không thể nào xảy ra nhất. Nhưng nghĩ lại thì đây là đại học. Người ta đi học vì muốn nghe những bài giảng mà mình hứng thú.
“Bài giảng thú vị đến thế sao chị?”
“Cũng không hẳn.”
Rui đáp.
“Chẳng qua ngồi ghế sau hay nghe thấy tiếng nói chuyện của mấy người xung quanh lắm.”
“Tiếng nói chuyện ạ?”
“Cũng không ồn ào lắm đâu. Ngồi xa thì không nghe thấy, giáo sư cũng chẳng hơi đâu mà đi nhắc nhở từng chút một. Nhưng ngồi ở phía sau thì cứ nghe tiếng rì rầm lọt vào tai. Dù không muốn nghe cũng buộc phải hiểu họ đang nói chuyện gì. Bài giảng nhàm chán. Tiếng rì rầm nhàm chán. Chị đặt lên bàn cân xem cái nào chán hơn, và quyết định lên ghế đầu ngồi nghe giảng cho xong.”
“Ra là ngay cả ở khoa này cũng có kiểu người đó.” Tôi nói.
“Cất công học hành, thi đỗ vào trường tốt. Thế mà rốt cuộc vẫn tồn tại những kẻ như vậy.”
“Ở đâu mà chẳng có hả em. Dù có vào Đại học Tokyo, hay tốt nghiệp rồi vào làm ở công ty xịn cỡ nào đi nữa. Sự thông minh và cái nết đó chẳng liên quan gì đến nhau đâu.”
Nghe câu đó, tôi chợt nhớ đến tên Bợm Rượu, cD những kẻ tương tự mà tôi từng gặp trước đây.
Nán lại một lúc, chúng tôi tắt đèn và rời khỏi phòng học trống. Tôi xem giờ trên điện thoại. Sắp hết giờ học rồi. Chúng tôi rảo bước định bụng sẽ rút lui trước khi khuôn viên trường tràn ngập sinh viên tan tầm. Ngay lúc đó…
“Oa, chẳng phải Rui đây sao?”
Một gã đàn ông cất tiếng gọi sỗ sàng. Trang phục thì lạ lẫm, nhưng khuôn mặt thì tôi đã quen. Là Bợm Rượu.
