Giờ thì chúng ta có thể liên lạc bất cứ lúc nào rồi nhé, Rui nói. Sau đó, chị còn đùa thêm rằng ngày nào chị cũng sẽ nhắn tin rủ tôi đi chơi.
Thực tế thì tin nhắn đầu tiên đến là vào khoảng ba ngày sau khi chúng tôi trao đổi liên lạc. Tuy nhiên, đó không phải là lời rủ rê đi chơi.
“Chị muốn Yuito đọc giúp chị bản thảo này.”
Một bản thảo chị muốn tôi đọc? Dù chưa hiểu rõ đầu đuôi, nhưng là Rui nhờ nên tôi đồng ý ngay. Tối hôm đó, khi tôi vừa bước ra ban công, Rui đã đưa cho tôi một xấp giấy. Đó là khoảng năm mươi trang giấy in bản thảo, được kẹp gọn gàng ở góc phải.
“Đây là bản thảo chị nói sao?”
“Ừ, đúng rồi.”
“Không phải tiểu thuyết người ta bán lấy tiền đâu nhỉ?”
“Là do chị viết đấy. Bài tập viết truyện ngắn của lớp seminar ấy mà. Trước khi nộp, chị muốn hỏi ý kiến của Yuito xem sao.”
“Em đọc liệu có ổn không?”
“Chị tin tưởng con mắt của Yuito mà. Nên cứ cho chị ý kiến thẳng thắn, đừng kiêng nể gì nhé. Lúc nào rảnh đọc cũng được.”
“Em hiểu rồi. Nếu là vậy thì để em xem.”
Tôi chính thức nhận lời.
“Chị đang mong chờ em chê nó tơi bời khói lửa đây.”
Rui mỉm cười, buông một câu đùa nhẹ nhàng.
Dù Rui bảo chỉ cần đọc trước ngày nộp là được, nhưng tôi quyết định sẽ đọc ngay ngày hôm sau. Chắc hẳn chị cần thời gian để sửa chữa dựa trên góp ý, và quan trọng hơn cả, bản thân tôi cũng nóng lòng muốn đọc thử tiểu thuyết do chính tay Rui viết.
Trong phòng mình, tôi ngồi trước bàn làm việc, đối diện với xấp bản thảo năm mươi trang. Tôi đã đi tắm rửa sạch sẽ, chuẩn bị một tâm thế trang nghiêm nhất để bắt đầu. Đây là tác phẩm Rui đã viết bằng cả tâm huyết. Tôi cũng muốn đối đãi với nó bằng sự nghiêm túc tương xứng.
Tôi nín thở, bắt đầu đọc dòng đầu tiên và lặn ngụp vào biển ngôn từ. Trước mắt tôi, một thế giới rực rỡ mở ra. Nó tỏa ra thứ ánh sáng lấp lánh mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Tôi mải miết lặn sâu vào đó, quên cả thở. Khi tôi nhận ra thì đã đi đến hồi kết. Thời gian trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Đọc xong, tôi ngồi thẫn thờ. Dư âm của câu chuyện như một chiếc gai nhọn găm vào lòng không thể nhổ bỏ. Từ tận đáy lòng, tôi ước câu chuyện này đừng bao giờ kết thúc. Một lúc sau, những cảm xúc nóng hổi mới ầng ậc trào lên trong lồng ngực.
Khi hoàn hồn lại, tay tôi đã gõ tin nhắn trên RUIN. Người nhận là chị Rui. Tôi nhắn rằng mình đã đọc xong và muốn nói cảm nhận ngay bây giờ. Tôi không muốn nhắn qua tin nhắn, mà muốn gặp mặt để nói trực tiếp. Tin trả lời đến ngay lập tức. Tôi bước ra ban công, Rui đã đứng đợi sẵn ở đó. Tay kẹp điếu thuốc, chị vẫy vẫy tay chào khi thấy tôi.
“Nhanh thế cơ à?”
“Em cũng đâu có việc gì khác để làm.”
Nghe tôi nói vậy, Rui bật cười. Rồi chị hỏi.
“Em thấy sao?.”
“Hay lắm ạ.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt chị, nói dứt khoát.
“Thực sự rất hay. Có thể nói là đỉnh nhất trong số những tác phẩm em từng đọc.”
Thú thật, trước khi đọc, tôi đã có chút sợ hãi. Nhỡ đâu bản thảo Rui viết lại dở tệ thì sao. Tôi sợ phải nhận ra rằng người con gái đầy sức hút mà tôi ngưỡng mộ, hóa ra cũng chỉ là một kẻ tầm thường tẻ nhạt. Nhưng nỗi lo ấy hoàn toàn là lo bò trắng răng.
Cốt truyện khá đơn giản. Nhưng cách miêu tả thì xuất sắc. Văn phong tươi mới, không chút sáo mòn và đẹp đẽ vô ngần. Chị không vay mượn ngôn từ của bất kỳ ai mà kể lại thế giới bằng ngôn ngữ của chính mình. Tôi đã thực sự xúc động, không ngờ trên đời lại có người nhìn thế giới theo cách như vậy.
“Được khen thẳng mặt thế này, em biết cách làm chị ngượng chín cả người đấy.”
Rui vừa nhả khói thuốc, vừa cười bẽn lẽn. Gạt tàn thuốc vào chiếc gạt tàn trên tay, chị thỏ thẻ thú nhận.
“Thật ra truyện ngắn này, chị nộp rồi.”
“Dạ?”
“Và bị mọi người trong lớp chê tơi tả. Nào là miêu tả lập dị quá, nào là coi nhẹ cốt truyện quá.”
Một tác phẩm đã nộp. Lại còn là tác phẩm bị chê bai thậm tệ. Vậy mà chị vẫn đưa cho tôi xem. Rui giải thích lý do cho tôi.
“Bản thân chị thì khá tự tin là mình viết tốt. Thế nên chị mới muốn Yuito đọc và cho chị một ý kiến trung thực nhất.”
Nói đoạn, Rui hỏi lại:
“Mọi người trong lớp đều chê bai nó. Biết thế rồi, em vẫn thấy nó hay sao?”
“Đó là do họ không có mắt nhìn thôi. Tác phẩm này của Rui thực sự rất thú vị. Mặc kệ ai nói gì đi nữa. Chắc chắn là như vậy. Em xin lấy danh dự ra đảm bảo.”
Tôi có thể khẳng định chắc nịch, không phải vì Rui là người viết mà thuần túy với tư cách một độc giả, tôi đã bị cuốn hút hoàn toàn. Đến mức có thể nói đây là tác phẩm hay nhất tôi từng đọc. Thế nên, tôi có thể nói ra mà không chút do dự.
“Em thích tác phẩm này của chị.”
“...”
Rui ngẩn người ra. Ngón tay kẹp điếu thuốc khựng lại, đôi mắt mở to ngạc nhiên. Nhìn biểu cảm đó, tôi mới giật mình hoàn hồn.
“A, không, xin lỗi chị. Em hơi quá khích.”
“Không sao.”
Rui lắc đầu. Chị đưa điếu thuốc lên môi, rồi mỉm cười tĩnh lặng.
“Được Yuito nói thế, chị thấy tự tin hơn nhiều rồi. Vì chị biết Yuito không phải kiểu người sẽ dùng lời sáo rỗng để lấy lòng người khác.”
Ở bên một người lúc nào cũng gật đầu tán thành với mình thì chán lắm, Rui đã từng nói như vậy. Và chị hiểu rõ tôi không phải loại người đó.
Chính vì thế, cảm nhận mà tôi thốt ra mới có giá trị nhất định đối với Rui.
Tất nhiên, tôi chỉ nói những lời thật lòng không chút giả dối. Nhưng tôi vẫn thấy vui vì mình đã giúp ích được cho chị, dù chỉ là một chút.
