Chương 4.3: Suy Ngẫm Trong Hoàng Hôn (3)
“Em đúng là một chàng trai tốt. Chị sẽ không ngại mà dắt em đi mọi nơi đó”, vừa nói, người con gái tôi yêu vừa mỉm cười dịu dàng.
Không hiểu sao, vẻ điềm tĩnh ấy lại khiến cô ấy trông thật trưởng thành, hơn hẳn so với lúc tôi ngước nhìn Tenjo Reiyu trong lớp học.
Thật kỳ lạ, bởi tuổi tác của cô ấy đâu có thay đổi.
Bình thường, tôi sẽ bị hút hồn bởi vẻ đẹp của Sensei, tuy nhiên, ngay bây giờ, sự hiện diện ấy lại trở nên xa vời.
“Sao thế Yuunagi - kun? Có chuyện gì vậy? Em thất thần vì được chị khen nhiều quá hả?”
Cô ấy vẫy tay trước mặt tôi.
Những ngón tay thon dài và trắng muốt ấy thật đẹp mắt.
“À, phải rồi. Em mất tập trung và mơ màng đi nơi khác.”
“Nếu muốn thì em có thể ngủ trên xe.”
“Người ngồi ghế phụ thì có nhiệm vụ phải trò chuyện với tài xế mà.”
“Em thoải mái đi. Giấc ngủ cũng quan trọng lắm nha.”
“Ngoài đợt ngủ chung, thì đây là lần đầu tiên em được ở gần Rei - san lâu đến vậy, nên em đương nhiên hồi hộp rồi.”
Tôi cười một cách cợt nhả, trêu ghẹo cô ấy.
“Vậy chị phải đính chính lại. Chị sẽ không thèm để ý em nữa.”
“Như vậy thì dễ thở hơn nhỉ?”
“Chị không phủ nhận đâu.”
“Ít nhất, em nghĩ chị sẽ không rủ một người mình ghét đi lái xe cùng, đúng không?”
Chị khẽ quay mặt sang chỗ khác như thể đang ngượng ngùng.
***
“Chúng ta đến nơi an toàn rồi! Biển đây nè!”
Sau khi qua chưa đầy một giờ lái xe, cuối cùng, chúng tôi cũng đặt chân đến điểm hẹn: Biển cả.
Biển xanh hiện ra mênh mông trước mắt, tràn ngập một cảm giác tự do phóng khoáng.
Bên dưới ánh nắng lấp lánh là mặt biển thay đổi không ngừng và tiếng sóng vỗ rì rào, cùng với đó là làn gió mặn mòi mang theo cát biển mịn màng dưới chân.
Tại bãi biển, tất cả mọi thứ đều trở nên diệu kỳ.
Do bị cuốn theo cái nóng hừng hực như đã bước thẳng vào mùa hè, bãi biển đông nghịt người.
Người dân địa phương lẫn khách du lịch từ xa đều đã mặc đồ bơi tung tăng dưới nước, vài người còn thành thục lướt trên những con sóng nữa.
Hình ảnh những tấm ván lao vun vút trên sóng thật ngoạn mục.
Chúng tôi gửi xe ở bãi rồi bước dọc theo bờ cát.
“Hôm nay bờ biển đông ghê.”
“Nhìn mà muốn nhảy xuống nước quá.”
Nghe tôi nói, cô ấy khẽ nhúc nhích bên cạnh tôi và tỏ ra vẻ bồn chồn.
Tôi hiểu cảm giác của cô ấy.
“Chị có mang đồ bơi không?”
“Hôm nay thì chị không mang theo.”
“Đó là yêu cầu tối thiểu khi đi biển đấy. Ra biển mà quên đồ bơi chẳng phải bất lịch sự lắm sao?”
“Ừ ừ, lí do thật sự sau mấy lời cằn nhằn đó là gì?”
“Em muốn được nhìn chị mặc đồ bơi một lần nữa!”
Những lời vừa nói là tiếng lòng tha thiết của Nishiki Yuunagi.
Hình ảnh Tenjo Reiyu bước vào phòng tắm trong bộ đồ bơi vẫn in đậm trong trí nhớ tôi. Ấy quả là cảnh đẹp đã cứu rỗi đôi mắt cằn cỗi vì học hành này.
“Nếu em gia nhập câu lạc bộ bơi lội thì ngày nào cũng được thấy nha.”
“Nhưng nếu động cơ của em mờ ám như thế, thì chị sẽ ghét em mất còn gì?”
“Em thừa biết rồi còn hỏi.”
“Chị đổi ý rồi à?”
“Nhưng vậy không có nghĩa, rằng em được tha hồ ngắm người khác mặc đồ bơi.”
“Nhưng với đám đông hôm nay, thì dù muốn hay không thì họ cũng nhảy vào tầm mắt em thôi. Chẳng lẽ chị muốn em phải nhắm mắt mà đi à?”
“Thì đừng nhìn chằm chằm vào họ nữa.”
“Vậy cũng là một kiểu thỏa hiệp đó.”
“…Em thật sự muốn nhìn phụ nữ mặc đồ bơi đến thế sao?”
“Em chỉ muốn nhìn Rei - san mặc đồ bơi thôi.”
“Em thành thật ghê đấy.”
“Thành thật vẫn hơn là nói dối.”
“Nhưng cái gì cũng phải có giới hạn.”
“Em đang cố gắng kiềm chế đây này.”
“Chị biết, nhưng chị vẫn không cho đâu.”
Nói rồi, Tenjo - san giơ ngón tay và vẽ một dấu X nhỏ, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi cô ấy trong khi cô ấy ban lệnh cấm tuyệt đối.
Hừm, tuy cô ấy lớn tuổi hơn tôi nhưng lại dễ thương hết sức.
Tôi hoàn toàn bị quyến rũ bởi sự đối lập giữa dáng vẻ đoan trang trên trường, và nét duyên dáng tại đây.
Tôi có thể nhìn chị mãi không chán.
“Em chỉ muốn ghẹo Rei - san thôi mà.”
“Đừng có nói mấy thứ kỳ quặc!”
Chị bật một nụ cười giòn tan và đánh nhẹ vào tay tôi.
Khác với lúc ở trường hay quanh nhà, chúng tôi chẳng cần lo gặp người quen ở nơi này.
Chỉ toàn là những gương mặt xa lạ, chẳng hề biết gì về mối quan hệ của chúng tôi.
Có lẽ chính cảm giác tự do ấy khiến lòng tôi nhẹ bẫng hơn thường ngày.
Con người vốn dĩ chẳng thích bị kìm nén gì.
Ấy vậy mà, kỳ lạ thay, khi ở bên người mình thích, ngay cả sự chịu đựng cũng hóa thành trò vui.
“Cảm ơn chị vì đã đưa em đến đây.”
Tôi mỉm cười.
Cảm giác căng thẳng trên xe tan biến hết, giờ chúng tôi đang thoải mái tận hưởng quãng thời gian bên nhau.
Gió biển thổi mạnh thổi tung mái tóc của cô ấy lên không trung.
Khuôn mặt của cô ấy thì hướng nhìn ra xa.
Hàng mi cong dài, sống mũi cao, đôi tai thanh tú, chiếc cằm thanh thoát, và cánh tay duyên dáng khi cô ấy đưa tay giữ tóc.
Trước nền trời xanh và biển sáng lấp lánh, cô ấy trông huyền ảo như bước ra từ một bức họa.
Càng nhìn, tôi càng bị mê hoặc sâu hơn.
“Thôi, tuy hơi muộn, nhưng tụi mình đi ăn trưa nhé?”
Khi Rei - san quay lại, nụ cười dịu dàng, ấm áp của chị gái hàng xóm mà tôi thường thấy ở cô ấy, lại nở trên đôi môi mềm kia.
“Chẳng phải mình ăn từ sáng đến giờ rồi sao?”
“Thì sao. Ăn uống cũng là một trong những mục tiêu chính khi đi chơi mà. Với lại, phơi nắng mãi cũng nóng.”
“Chị nói cũng đúng.”
Chúng tôi bước vào một quán cà phê gần đó.
Tôi vốn chẳng quen với mấy nơi có không gian sành điệu thế này, do tôi thường chỉ ghé những cửa hàng theo chuỗi trong trung tâm thành phố.
Còn vẻ trưởng thành ấy của Tenjo - san chẳng có chút chao đảo gì trước sự niềm nở của nhân viên. Chắc hẳn, cô ấy đã đến nhiều nơi sang chảnh như thế này cùng bạn bè.
Chính vào những lúc như vậy, sự non nớt của tôi lại lộ rõ và khiến tôi thấy hơi ngượng.
Với tình hình tài chính của một học sinh cấp ba, thì thật khó mà thường xuyên ghé thăm mấy nơi có menu đắt đỏ như đây.
Thấy chúng tôi, các nhân viên nam và nữ, những người trông như nhân vật nổi tiếng bước ra từ mạng xã hội, ung dung phục vụ khách hàng.
Giờ ăn trưa đã qua, nên chúng tôi dễ dàng chọn được chỗ ngồi có tầm nhìn đẹp.
Một khung cảnh hoàn hảo để hẹn hò.
Chúng tôi đặt cuốn menu giữa bàn và cùng cúi xuống xem.
“Sao thế, Yuunagi - kun? Sao em lại im lặng thế?”
“Em đang tự ngẫm về sự non nớt của mình thôi.”
“Ý em là gì?”
“Em cảm thấy mình bị lạc lõng ở nơi này.”
Ăn ở quán khác hẳn so với ăn ở trạm dừng chân.
“Rồi em sẽ quen thôi. Sau này em có thể đi bao nhiêu lần tùy thích.”
“Vậy mong chị hãy đi cùng em thêm lần nữa.”
“…Ừm, được.”
Câu trả lời của cô ấy nghe hơi ngập ngừng.
“Tất nhiên là chúng ta chỉ đi chính thức sau khi tốt nghiệp thôi!”, tôi vội thêm vào.
Quá đà cũng chẳng hay. Tôi không hề có ý phá vỡ hình ảnh nghiêm túc tuân theo Thỏa thuận Hàng xóm của mình.
Thế nhưng, chỉ riêng việc có thể cùng tận hưởng một kỳ nghỉ với Tenjo - san như ngày hôm nay, cũng đã vô cùng đặc biệt đối với tôi rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
