Can I Still Be Your Heroine Even Though I’m Your Teacher?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 179

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Vol 2 - Chương 4.6: Suy Ngẫm Trong Hoàng Hôn (6)

Chương 4.6: Suy Ngẫm Trong Hoàng Hôn (6)

“Em mang cà phê về rồi đây. Nó còn nóng đấy, cẩn thận.”

Tôi dịu giọng gọi Rei - san khi thấy cô đang vẽ nguệch ngoạc trên cát bằng ngón chân.

Cô ấy có tài vẽ vờ đấy chứ.

“Cảm ơn.”

“Chân chị linh hoạt thật đấy.”

“Chỉ là chị rảnh quá thôi. Uống xong thì mình về nhé.”

Chúng tôi ngồi xuống tấm trải và nhấp từng ngụm cà phê. Hơi ấm thấm dần, xua đi cái lạnh còn vương lại trên da thịt.

Trong khi ngắm sóng vỗ bờ lúc đến lúc lui, cô ấy chậm rãi lên tiếng:

“Chúng ta hãy nói chuyện thêm một lần cuối đi.”

“Chuyện gì cơ?”

“Về em, Yuunagi - kun, và về gia đình của em.”

“…Đó mới là mục đích thật sự của hôm nay phải không?”

Cuối cùng, tôi cũng nhận ra ý định thật của cô ấy.

“Ừ, đúng vậy.”

“Khôn khéo thật. Giờ thì em chẳng còn đường thoát rồi.”

“Đây là chuyện nghiêm túc.”

“Kaguya nhờ chị nói thay em ấy đúng không? Chị cứ mặc kệ đi.”

“Không, đây là chính chị muốn hỏi. Bỏ qua mối quan hệ của chúng ta, chị nghĩ nguyên nhân khiến em không muốn về nhà không chỉ đến từ thái độ của Kaguya - chan.”

“Ý chị là vấn đề nằm ở em?”

Tôi khẽ cau mày.

“Kaguya - chan cảm thấy bản thân có lỗi vì khiến em khó chịu khi ở nhà. Vì vậy, em ấy mới đến tận phòng em, mong được em tha thứ.”

Cảm xúc của Kaguya đang được Rei - san truyền đạt lại.

“Ý chị tha thứ là sao? Với lại, chẳng công bằng gì khi chị nói thay em ấy cả.”

“Dù sao thì em cũng phải đối mặt với điều đó thôi.”

Càng điềm tĩnh, Rei - san càng khiến tôi thấy như bị can thiệp quá sâu.

“Chúng ta dừng ở đây được không? Chủ đề này đang phá hỏng ngày hoàn hảo của chúng ta.”

Tôi húp một ngụm cà phê, vị đắng trong miệng trở nên gắt hơn hẳn.

“Lý do thật khiến em tránh né Kaguya - chan, là vì em không muốn nghe em ấy xin lỗi.”

Tôi muốn phản bác, nhưng lời nói cứ nghẹn lại trong họng. Tôi không thể cười trừ, cũng chẳng thể phớt lờ.

Ugh, tại sao lại thế? 

Ngay cả bản thân tôi cũng không hiểu. 

Nếu em ấy xin lỗi, tôi chỉ cần bỏ qua là xong. Tôi chẳng có lý do gì để từ chối, vậy mà… lòng tôi vẫn khước từ.

Cảm giác mâu thuẫn khiến tôi không tài nào đáp lời.

“Yuunagi - kun, em là một onii - chan tốt. Em quá tốt bụng, nếu đứa em gái nhỏ nhắn đáng yêu ấy cúi đầu xin lỗi, em sẽ quên mất bản thân, ép mình phải tha thứ. Chính điều đó khiến em khó chịu.”

“Vậy sao?”

Tiếng gầm của các ngọn sóng bạc đầu vọng về bờ.

“Vì em, người lúc nào cũng nhẫn nhịn, đã chất chứa giận dữ trong lòng từ lâu.”

“Em… giận sao?”

“Em cố gắng tỏ ra dáng người lớn, nhưng em thật ra không phải. Em chỉ đang đóng vai trò đó để chống đỡ gia đình.”

“…”

Ai nói rằng nhẫn nại là đức hạnh? Đó chỉ là cái cớ thuận tiện thôi.

Một tiếng cười khô khốc bật ra từ cổ họng tôi, nó chua chát đến mức nực cười.

Nỗi đau bị giam cầm bấy lâu nay trong tim Nishiki Yuunagi.

Cơn giận chưa bao giờ hiện rõ trên mặt tôi.

Tại sao con người lại giận?

Người ta giận là vì bị tổn thương.

Thường thì tôi chỉ nở một nụ cười bình thản để lướt qua mọi chuyện. 

Nhưng lần này thì không.

“Thực ra… đâu chỉ là lỗi của Kaguya. Bao năm rồi, cảm giác ấy cứ tích tụ. Em đã giận từ rất lâu. Tại sao lúc nào em cũng phải là người chịu đựng? Tại sao bố mẹ lại tùy tiện ly hôn? Rồi một gia đình xa lạ xuất hiện, và chỉ vì họ muốn thế, em lại là người phải rời đi.”

Một khi nhận ra, những lời ấy tuôn trào như dòng nước vỡ đập.

Cơn giận bị nén chặt bấy lâu bùng phát, xé toang lớp vỏ giả vờ quên lãng mà tôi đã khóa chặt.

Nỗi đau trong tim không thể nào biến mất, không thể nhẹ đi, không thể phai mờ hay mài mòn. Người bị tổn thương sẽ mãi mang vết sẹo ấy mà sống tiếp.

Đúng vậy, tôi thừa nhận. Tôi đã gồng mình chịu đựng vì gia đình.

Thuở nhỏ, tôi muốn chống đỡ cho mẹ. Khi bà tái hôn, tôi lại nhường hết chỗ đứng cho cô em gái kế. Để giữ gìn cái gọi là mái ấm, tôi luôn là kẻ chịu thiệt thòi.

Tôi gắng gượng làm đứa con ngoan, giúp việc nhà, học hành chăm chỉ và cố gắng chịu đựng để không trở thành gánh nặng.

“Còn chuyện em ấy lại đem lòng yêu chính anh trai mình, điều đó thật sự khiến em phẫn nộ.”

“Nhưng cũng vì em dịu dàng, vì em nghĩ cho Kaguya - chan, nên nhân lúc em ấy còn nhỏ, chưa hiểu biết gì, em đã chọn rời khỏi nhà.”

Đó mới là cảm xúc thật sự mà chính tôi cũng không biết.

“Có lẽ em chỉ bỏ đi để kịp trốn trước khi cơn giận nổ tung.”

“Có những điều không thể nói ra trong gia đình. Dù có thương nhau đến bao nhiêu, không phải thứ gì cũng tha thứ được. Chuyện đó hoàn toàn tự nhiên.”

Nói rồi, cô ấy khẽ xoa đầu tôi. 

Những ngón tay mảnh khảnh cô ấy luồn vào tóc tôi, đầu ngón tay cô ấy cạ vào da đầu và chà mạnh như những cái xoa đầu dành cho trẻ nhỏ, tuy hơi thô bạo, nhưng chính nó lại khiến tôi cảm thấy ấm áp.

“Em không thể nào đáp lại tình cảm của Kaguya và bị dồn vào thế bí. Giá mà em có thể thẳng thừng ghét bỏ em ấy thì tốt biết bao, nhưng rốt cuộc thì em chỉ là một người anh nửa vời.”

“Vì em đã bao bọc Kaguya - chan quá nhiều, còn Kaguya - chan thì brocon rõ rồi. Đối với người ngoài, hai đứa chỉ giống một cặp anh em thân thiết.”

“Đừng nói thẳng ra như thế chứ!”

Nghe người khác chỉ ra điểm chí mạng thật khó chịu.

“Tất cả cũng chỉ là một phần của tuổi dậy thì thôi.”

Cô ấy tinh nghịch nháy mắt.

“Ừ, chắc thế.”

“Nếu em giận nhưng lại không nỡ ghét bỏ em ấy, thì em sẽ có thể tha thứ em ấy vào một ngày không xa. Dù sao, đây còn hơn mấy trận cãi vã bình thường, và Kaguya - chan đã chuẩn bị sẵn sàng cho điều đó. Vậy còn em thì sao?”

Điều này có nghĩa là tôi không còn phải lo lắng vô ích nữa.

Không còn bị những điều mơ hồ dẫn lối, chúng tôi có thể chỉ là anh em, đối diện nhau như một gia đình bình thường.

“Có lẽ câu ‘người hiểu mình ít nhất lại chính là bản thân’ là đúng thật.”

Việc tôi có thể thốt ra như thể đang nói chuyện của người khác, chính là bằng chứng rằng gánh nặng trong lòng tôi đã vơi đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!