Can I Still Be Your Heroine Even Though I’m Your Teacher?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 179

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Vol 2 - Chương 4.2: Suy Ngẫm Trong Hoàng Hôn (2)

Chương 4.2: Suy Ngẫm Trong Hoàng Hôn (2)

“Khoan đã, dừng lại! Hôm nay chị là Tomi Rei, nên tuyệt đối cấm gọi bằng cái tên nào khác đấy.”

“Gọi Tomi - san nghe lạ quá.”

“Vậy thì gọi Rei thôi. Cũng không khác biệt mấy đâu, phải không?”

Tenjo - san thản nhiên cho phép tôi gọi thẳng tên mình.

Khi đối diện với một người phụ nữ rạng rỡ và lớn hơn mình như thế này, tôi chưa đủ dạn để thoải mái gọi ‘Reiyu’ mà không kèm kính ngữ.

“Vậy thì, Rei - san, em chuẩn bị ngay đây.”

“Ừ, chị sẽ chờ ở xe đỗ trước chung cư.”

Diễn biến bất ngờ ấy khiến tôi gần như không kìm được nụ cười khoái chí.

Trong sự vội vã, tôi nhét ví, điện thoại, chìa khóa, khăn tắm và đủ thứ linh tinh nghĩ ra vào ba-lô.

Nhớ đấy, Nishiki Yuunagi, quan trọng là khí thế.

Do dự là thất bại.

Đã quyết tâm thì phải tận hưởng hết mình, không chùn bước.

Mà lạ ghê, thường là Tenjo - san lo về ba cái thỏa thuận hàng sớm, còn tôi thì chẳng để ý mấy.

***

Chiếc xe chạy êm ru và nhanh chóng nhập vào đường cao tốc.

Có lẽ vì Tuần Lễ Vàng vừa kết thúc nên đường không ùm tắt mấy.

Chiếc xe chở chúng tôi chạy bon bon trên đường

Xe lướt êm ái đến mức không hề cảm thấy chao đảo dù đang chạy ở tốc độ nhanh.

Mấy cuộc tán dóc rộn ràng, cộng thêm nhạc radio được chọn rất hợp với bầu không khí, khiến tâm trạng tôi càng phấn chấn.

“Sensei.”

“Đừng dùng danh xưng đó.”

Tôi lập tức sửa lời trong khi cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh, “Rei - san, chị lái giỏi thật đấy.”

Tôi không khỏi khâm phục từ bên ghế phụ. Thật bất ngờ khi cô ấy lái xe rất thành thạo.

“Chị hay lái xe mỗi khi đi du lịch hay về quê.”

“Em tưởng chị sẽ căng thẳng lắm, nên em đang bất ngờ theo nghĩa tốt đấy.”

“Chị là người lớn tuân thủ pháp luật đàng hoàng mà”, Rei - san đáp với vẻ tự hào.

Cách cô ấy ẩn ý về mối quan hệ của chúng tôi khiến tôi bật cười.

Trang phục hôm nay của Tenjo - san mang hơi thở mùa hè, áo không tay cùng với quần ngắn thoải mái, phong cách này vừa giản dị vừa tôn lên vẻ đẹp của Tenjo Reiyu.

Đôi tay trắng nõn và thon dài đang nắm vô lăng của cô ấy sáng rực dưới ánh mặt trời.

“Nắng gắt quá, nếu nóng quá em thì cứ chỉnh điều hòa nhé.”

“Em sẽ cố giữ mình không nóng thêm nữa.”

Dù chúng tôi vẫn chưa đến nơi, tim tôi đã đập rộn ràng.

Nghĩ kỹ lại, chuyện này chẳng khác gì một buổi hẹn hò.

Chúng tôi từng tình cờ gặp ở siêu thị rồi cùng đi bộ về, nhưng lần này là tôi được chính Tenjo - san mời đi chơi.

Dù mời lời mời là ngẫu hứng bộc phát, nhưng kết quả như thế này thì còn gì bằng.

Phải, đây là hẹn hò. Tôi sẽ coi nó là hẹn hò.

“Nhưng sao chị lại đột ngột muốn ra biển thế?”

“Chị thích ngắm biển và bỗng nhiên có hứng vào hôm nay.”

Cô ấy là cố vấn câu lạc bộ bơi lội, nên có lẽ yêu nước là điều đương nhiên.

“Này, em đói chưa? Chúng ta ghé trạm dịch vụ kế tiếp nghỉ chút nhé.”

“Được.”

“À mà, sao dọc đường cao tốc nhiều tòa nhà hình thù kỳ lạ thế nhỉ?”

Rei - san tiện miệng hỏi như thể chuyện trò vu vơ, nhưng chủ đề này khá nguy hiểm.

“À, đó là khách sạn tình yêu đấy.”

“Cái… gì cơ!?”

Cô ấy giật mình, khiến xe hơi lắc nhẹ.

Chà, rõ ràng bàn chuyện này khi đang lái xe chẳng an toàn tí nào.

“À… ra thế~”

“Chị hứng thú à?”

“Không phải! Chỉ là đôi khi thấy mấy tòa nhà trông như lâu đài hay loè loẹt, nên chị thắc mắc thôi…”

Rei - san vội vàng biện minh.

Những công trình bình thường mà cô ấy thường lướt qua, giờ lại có thêm một ý nghĩa mới khi cô ấy đã biết rằng chúng là nơi dành cho những cuộc gặp mặt thân mật, tô nhẹ lên một sắc thái mới cho phong cảnh bình dị.

“…”

“…”

Chắc tôi lỡ chọn sai đề tài nên cuộc tán gẫu bị đứt đoạn.

Liếc sang, tôi thấy mặt cô ấy đỏ lựng với đôi môi mím chặt.

“Thôi, né mấy đề tài này đi. Chị cũng chẳng rành mấy đâu.”

“Em xin lỗi vì cũng đáp lại nghiêm túc quá.”

“Thế thì… chúng ta nghỉ ngơi một chút nhé?”

“Nghỉ ngơi chút!?”

Nghe tôi thốt lên, Tenjo - san ngạc nhiên nhìn lại.

Thấy tôi lúng túng, cô ấy lái xe vào trạm dịch vụ để cho xe dừng chân, tôi đành giải thích rằng mình hiểu nhầm ‘nghỉ chút’ theo nghĩa khác.

“Yuunagi - kun, em đúng là đồ háo sắc!”

Vâng, tôi không thể chối được. Tôi đang ở cái tuổi rất tò mò về chuyện đó.

***

Đỗ xe xong, cô ấy bước ra và tháo kính râm.

“Phù- may là mình lái an toàn suốt chặng! Tốt quá.”

Cô ấy vươn tay lên cao, uốn lưng và xoay hông để giãn cơ.

Thật hình của cô ấy thật đẹp, tôi không kìm được mà nhìn vì ngưỡng mộ.

“Xin lỗi vì bắt chị lái một mình. Nếu em có bằng thì chúng ta sẽ có thể thay ca rồi.”

“Chờ lên đại học, rồi em học lái xe cũng chưa muộn đâu.”

“Lần sau chúng ta lại lái xe đi chơi nhé.”

“…Được nha.”

“Rei - san?”

Chỉ một thoáng ngập ngừng ấy đã khiến tôi hơi bồn chồn.

“Lái xe làm chị mau đói bụng ghê. Chỗ này có nhiều quán ăn làm chị khó chọn quá.”

“Vậy tụi mình cứ ăn thứ mình thích thôi.”

Đi vệ sinh xong, chúng tôi ghé khu ẩm thực.

“Khi mệt thì chúng ta hay thèm đồ ngọt nhỉ? Tụi mình ăn kem tươi trước đi.”

Chúng tôi mua hai cây kem và ăn chúng tại chỗ luôn.

“Mmm~ kem lạnh mà đậm vị thật.”

“Lâu rồi chị mới ăn kem, ngon quá.”

“Ăn kem ngoài trời là đã nhất.”

“Hôm nay tinh thần chị phơi phới nhỉ?”

Suốt cả ngày, người hàng xóm của tôi mỉm cười không ngớt.

“Vậy sao?”

“Em cảm giác như thế.”

“Đi chơi một ngày mêm sao mà chị không vui chứ? Hay em bị say xe?”

“Không đâu, chỉ là em bị hiểu nhầm thôi.”

Tôi đáp lại rồi cắn một miếng kem thật to.

Cô ấy thì chậm rãi liếm cây kem và tận hưởng hương vị.

“Tiếp theo thì tụi mình ăn gì?”

“Chị muốn yakisoba với thịt xiên nướng nữa.”

“Đúng là mấy món ấy ăn lúc này ngon vô cùng.”

“Chị cũng nghĩ thế. Chỉ nhìn chúng thôi là chị thôi cũng thấy đói rồi. Nguy hiểm thật.”

“Chị còn trẻ, chẳng sao đâu.”

“Rei - san hôm trước còn ăn sạch karaage em làm mà.”

“Ăn sạch gì, chỉ là thưởng thức thôi. Nhưng chúng ngon thật đấy.”

“Miễn là chị thích thì em luôn sẵn lòng nấu karaage nha.”

Chỉ cần là cô ấy, tôi sẵn lòng khoe tài nấu nướng và cải thiện tay nghề vì cô ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!