Chương 4.5: Suy Ngẫm Trong Hoàng Hôn (5)
“Nhưng em vẫn nên giữ tham vọng đó. Có động lực thì tốt hơn là chỉ nỗ lực trong mơ hồ. Nó sẽ thay đổi kết quả trong tương lai, ví dụ như trong kỳ thi đại học chẳng hạn.”
Đúng là một lời nhắc nhở đau đớn, nhưng tôi sẽ ghi nhớ điều đó thật kỹ.
“Động lực của em chính là sự tồn tại của chị.”
“Đừng đùa nữa.”
“Em nói thật đấy.”
Nghe vậy, cô ấy chớp mắt liên hồi khi nhìn thẳng vào mặt tôi.
“Em sẽ không để lời hứa này chỉ là sự bốc đồng nhất thời. Nếu Tenjo Reiyu muốn, em sẽ nghiêm túc thực hiện nó, dù đó là tình yêu vĩnh cửu hay bất cứ điều gì. Em quyết tâm sẽ trung thành yêu một người phụ nữ duy nhất cả đời. Vậy nên xin chị hãy yên tâm.”
Tôi có thể thốt ra những lời này thẳng thắn, chẳng chút do dự.
Cô vội lấy cả hai tay che miệng, cố gắng giấu đi gương mặt đỏ bừng như lửa.
***
“Bữa ăn ngon thật đấy.”
Sau khi ăn xong, chúng tôi vẫn tiếp tục trò chuyện linh tinh, chẳng mấy chốc, chúng tôi còn gọi thêm món tráng miệng và ngồi trong quán cà phê hơn hai tiếng đồng hồ.
Không biết từ lúc nào, mặt trời đã nghiêng về một hướng như xế chiều.
“Giờ nắng dịu lại làm trời dễ chịu hơn hẳn.”
“Này, chúng ta đi ra biển chơi đi. Chỉ nhìn thôi thì phí quá.”
Do đã vào cuối buổi chiều, số người đi chơi biển đã vơi đi đáng kể.
Chúng tôi tháo giày, xắn gấu quần và cảm nhận làn cát mát lạnh dưới đôi chân trần, rồi tiến dần ra mép nước.
“Nước hơi lạnh đấy.”
“Nhưng không lạnh đến mức chịu không được.”
Trong khi rảo bước trong làn nước cạn, hai đứa chơi đùa cùng với những con sóng dạt vào.
Khi những làn sóng mỏng lui vào bờ, chúng tôi tiến ra bãi biển xanh thẫm một chút.
Khi cơn sóng cuộn trào về cát, cả hai cười phá lên và đua nhau chạy về phía bờ.
Chẳng biết từ khi nào, chúng tôi bắt đầu thách thức lẫn nhau, xem coi ai trụ được lâu mà không bị ướt.
Lúc chúng tôi nhận ra, không chỉ mắt cá mà cả bắp chân của hai đứa cũng đã ướt sũng.
“Người nào bị ướt lên trên đầu gối trước thì thua”, cô ấy đưa ra một thử thách.
“Vậy người thắng được gì?”
“Kẻ thua phải tuân theo mệnh lệnh của người thắng.”
“Có bao gồm mấy yêu cầu nghịch ngợm không?”
“Chỉ trong giới hạn cho phép thôi!”
“Trong suy nghĩ của em, ngay cả những chuyện tình tứ cũng là bình thường với người yêu nha.”
“Em đừng có trưng cái mặt tỉnh bơ khi nói mấy ham muốn đó chứ!”
“Em chỉ đang bị cuốn theo cái cảm giác tự do tuyệt vời từ biển khơi thôi mà.”
“Hừ, chỉ những ước muốn có thể thực hiện ngay tại đây và ngay bây giờ mới tính! Trò chơi sẽ tiếp tục cho đến khi có người thắng hoặc thua! Sẵn sàng- bắt đầu!”
Nghe lời tuyên bố, từ ‘thua cuộc’ đã bay khỏi từ điển của chúng tôi.
Cả Rei - san lẫn tôi đều nhập cuộc một cách nghiêm túc.
Hai đứa tôi nhanh nhạy phán đoán ranh giới giữa khô và ướt, mà chạy thật trơn tru.
Sau nhiều lần lao ra rồi lại chạy về, phần thân dưới của chúng tôi bắt đầu mỏi nhừ, thể lực cũng cạn dần.
Cảm giác mệt mỏi chẳng khác gì vừa tập chạy qua lại hay bật ngang liên tục.
Dần dần, vùng ướt trên chân lan rộng, gấu quần xắn cao cũng ướt sũng đến dưới đầu gối.
“Em mệt rồi chứ gì? Em nên nghỉ đi thì hơn.”
Rei - san trêu chọc tôi, gương mặt cô ấy lấm tấm mồ hôi.
Quả là cố vấn câu lạc bộ bơi lội có khác, sức bền mà cô ấy ngày ngày luyện tập thật đáng gờm.
“Em bỏ cuộc lúc nào cũng được.”
Tôi cố chấp kháng cự, nhưng đầu gối của tôi đã bắt đầu tê mỏi.
Không thể nào… nếu tôi thua kém về thể lực thì còn gì là mặt mũi của tuổi trẻ nữa.
“Ngã xuống thì em ướt từ đầu đến chân luôn đấy!”
Sao trông cô ấy phấn khích thế nhỉ?
“Thôi thì bỏ cuộc đi. Cùng lắm thì chị mua cho em một bộ đồ bơi mới thôi!”
Đôi chân tôi đã run rẩy, sức lực cũng bị rút cạn, khiến tôi suýt nữa thì ngã nhào.
Ngay lúc tôi vừa đứng vững lại, Rei - san bất ngờ đẩy vai tôi, khiến tôi ngã thẳng xuống bãi cát.
Thành thử, tôi không kịp tránh con sóng lớn ào ạt ngay sau đó.
Ầm một cái, cả người tôi ướt như chuột lột, quần áo thấm đẫm nước muối của biển.
“Chị ăn gian! Em đâu nghe nói được phép can thiệp!”
Tôi vừa phản đối, vừa lau nước mặn trên mặt.
“Cạnh tranh thì luôn tàn nhẫn mà.”
“Người lớn đúng là lắm thủ đoạn!”
“Giờ thì, chị nên ra lệnh gì cho em nhỉ?”
Cô ấy nhoẻn miệng cười một cách tinh nghịch, khiến tôi bốc đồng hất nước biển vào người cô ấy.
Một vệt nước lớn tạt thẳng lên nửa thân trên của Rei - san, làm người cô ấy ướt sũng chỉ trong nháy mắt.
“Yuunagi - kun, thế là phạm luật đó!”
“Chị mới là người phá luật trước!”
Tiếp tới, một trận chiến té nước diễn ra, kết quả là cả hai chúng tôi đều ướt từ đầu đến chân.
***
Chúng tôi lên bãi cát, tôi lau người bằng chiếc khăn mang theo rồi ngã lăn ra tấm trải.
“Sao lại thành ra thế này nhỉ?”
“Ai biểu Rei - san thách đấu em đấy.”
“Nhưng chị thắng mà, thế mà cũng phải chịu phận ướt nhẹp! Trời ạ, áo ngực chị ướt sũng cả rồi.”
Cô ấy nhấc nhẹ cánh tay lên, kiểm tra bên trong chiếc áo sát nách qua hốc nách.
Động tác ấy kỳ lạ thay lại gợi cảm một cách khó hiểu.
“Chúng ta phải cẩn thận kẻo cảm lạnh.”
“Nếu thế thì chị sẽ ưu tiên chăm sóc em trước.”
“Chúng ta là hàng xóm, nên chị phải công bằng chứ.”
“Người lớn thì có cái gọi là trách nhiệm. Này, em đi mua cà phê về để làm ấm người, kẻo bị lạnh đi.”
“Rõ. Chị muốn loại nào, latte hay loại khác?”
“Giờ chị chỉ muốn uống cà phê đen thôi. Người thua cuộc đi mua đi, mệnh lệnh cho em đó. Mau lên!!”
“Ok chị!!”
Tôi lao đi và mua một lon cà phê đen từ quán nước mà chúng tôi ghé hồi nãy.
Màu xanh chói lọi của bầu trời ban ngày đang dần nhuộm cam, như nhắc nhở rằng đã đến lúc phải trở về.
Mặt trời sắp lặn.
Có lẽ đã đến lúc để chúng tôi kết thúc chuyến đi này.
“Em không muốn về chút nào.”
Ý nghĩ ấy cứ tự nhiên dâng lên trong tôi.
Giá mà không phải đi học ngày mai, tôi sẽ muốn ở lại qua đêm, chẳng muốn để ngày vui này chấm dứt.
Càng nghĩ đến việc rời bãi biển, trong lòng tôi càng trĩu nặng sự lưu luyến.
“…”
Ngồi ở phía sau tôi, bóng dáng Rei - san hằn lên một nét cô đơn khi nhìn ra biển cả.
Dẫu chỉ khoác hờ chiếc khăn tắm trên vai, trông cô ấy lại như đang gắng gượng chịu đựng một sự hồi kết.
Đột nhiên, tôi nhận ra mình chưa chụp lấy một tấm ảnh nào vào hôm nay.
Mỗi khoảnh khắc đều quá vui vẻ, tôi thậm chí chẳng nghĩ đến chuyện lưu giữ lại.
Không, không phải thế.
– Chính vì nó quan trọng nên tôi đã vô thức né tránh.
Nếu chụp lại tấm ảnh và để ai đó thấy, nó sẽ trở thành bằng chứng phơi bày bí mật của chúng tôi.
Tôi luôn đặt những người quan trọng hơn mình lên trước.
Và tôi từng nghĩ như thế là đủ.
Vì họ, tôi không ngại đứng ở vị trí thứ hai.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
