Chương 4.4: Suy Ngẫm Trong Hoàng Hôn (4)
“Chúng ta đâu thể lúc nào cũng đi biển được.”
Nói rồi, tôi kêu phục vụ đến để gọi món.
Trong lúc chờ đồ ăn, tôi tranh thủ cảm ơn Rei - san về chuyện ngày hôm qua.
“Cảm ơn chị đã trông Kaguya hộ em. Hôm đó em bận gặp Akira với Mayuzumi - san, nên không liên lạc với chị được.”
“Chị khá bất ngờ khi bị ai đó đột ngột gọi từ phía sau đấy.”
“Chị có bị Mayuzumi - san hỏi tới tấp không?”
“Có chứ, có chứ. Em ấy đúng là người sôi nổi. Còn Kuhouin - san thì trái lại, em ấy khá trầm tính.”
“Có lẽ nhiều chuyện xảy ra vào sáng nay quá, nên tâm trạng cô ấy mới tệ như vậy.”
Vào sáng sớm, tính khí và thái độ của Kuhouin Akira thường chẳng mấy dễ chịu.
Thân là giáo viên của Akira, Rei - san hiểu quá rõ điều đó nên cô ấy chỉ có thể cười khổ.
“Từ xa, chị thấy em nhập bọn với hai người đó mà vẫn giữ được cuộc trò chuyện suôn sẻ. Yuunagi - kun, em cũng giỏi thật đấy.”
“Rei - san, chị cũng nhanh chóng phát hiện ra Kaguya bỏ chạy còn gì.”
“Chỗ chị đứng để lén quan sát cũng không cách xa mấy đứa cho lắm. Nếu em không kịp giữ chân họ lại, thì chị không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa.”
Khỏi phải nói, chúng tôi hợp tác khá ăn ý.
“Chỉ cần tất cả chạm mặt nhau thì coi như ván đã đóng thuyền.”
Nếu Akira hoặc Mayuzumi - san bắt gặp Rei - san, tôi không thể lôi kéo họ, và họ cũng sẽ không đồng ý làm đồng minh của tôi.
“Lần đó nguy hiểm thật. Giữ bí mật đúng là mệt mỏi.”
“Ước gì Kaguya sớm từ bỏ chuyện kéo em về nhà. Nếu thế, chị đâu cần phải dựng ra cái tên giả Tomi Rei.”
Tôi không kìm được mà than phiền vài câu.
“Dù sao thì em cũng chẳng thể ghét Kaguya - chan, đúng không?”
Người con gái tôi yêu nhìn thấu tim gan tôi.
“Dù sao thì em cũng quý mến cô em gái cùng cha khác mẹ của mình.”
Tôi thật sự muốn trân trọng cảm xúc ấy.
Tuy nhiên, thương thì thương, nhưng yêu thì không thể nào.
Nishiki Kaguya sẽ mãi mãi là em gái cùng cha khác mẹ của tôi.
“Chị cũng ở trong hoàn cảnh tương tự với em ấy, nên đôi lúc, chị cũng cảm thấy có lỗi…”
Cô ấy buông một câu tự giễu.
“Xin chị vứt bỏ cái sự đồng cảm kỳ quặc đó ngay đi. Tình cảnh của chị với Kaguya hoàn toàn khác nhau.”
Bất ngờ bởi giọng điệu gay gắt của tôi, Rei - san ngẩng đầu nhìn lên.
“Chị xin lỗi.”
Ánh mắt cô ấy thoáng u ám như thể đã vô tình để lộ một phút yếu lòng.
À.
Tôi nhận ra trong tim Rei - san vẫn còn những bất an chưa hề tan biến, chỉ là cô ấy khéo léo trong việc che giấu mà thôi.
“Em sẽ bảo vệ chị bất chấp mọi thứ.”
Quyết tâm ấy chưa từng lung lay.
“Một học sinh cấp ba thì bảo vệ chị khỏi cái gì chứ?”
“Vậy thì ít nhất em nên cầu hôn chị đàng hoàng.”
“Sao em đột ngột nói về nó làm gì!?”
Rei - san hốt hoảng, ngả người ra lưng ghế.
“Tình yêu vĩnh cửu mà chị hằng ao ước là chọn ra một người duy nhất, yêu thương họ trọn đời. Là đặt họ lên một vị trí tuyệt đối khác biệt, rồi giữ trọn tình cảm không lay chuyển. Em nói sai sao?”
“Em nói không sai… nhưng em không thấy nó nghe nặng nề quá à?”
Cô ấy trông khá ngượng ngùng khi chính khát vọng của mình bị lột tả trắng trợn.
“Em nghĩ mình hiểu cái sức nặng ấy.”
“Chị thì thấy em đang cầm đèn chạy trước ô tô.”
“Dù vậy thì kết luận của chúng ta vẫn không đổi, đúng chứ?”
“Chuyện gì cũng phải có trình tự và thời điểm.”
“Phiền phức ghê.”
“Thế nên mới ngày càng có nhiều người chẳng chịu kết hôn đó.”
Phản ứng của cô ấy khiến tôi có cảm giác Rei - san chẳng mấy tha thiết với hôn nhân.
“Khoan đã, mối quan hệ của chúng ta đâu phải là một trò đùa đúng không!?”
Tôi giả vờ bối rối.
“Không! Dĩ nhiên là không rồi!”
“Vậy thì đọc Điều 6 trong Thỏa Thuận Hàng Xóm đi!”
“Hả!? Ngay bây giờ sao?”
“Đúng, đọc đi nào!”
Tôi thúc giục và cô ấy ngoan ngoãn làm theo.
“Ờm… Điều 6, ‘Không bên nào được phép có người yêu cho đến khi tốt nghiệp’.”
Cô ấy lẩm bẩm, nói một cách ngập ngừng.
“Em không nghe rõ. Chị nói lại lần nữa đi!”
Đương nhiên, cô ấy lập tức nhắc lại…
…Những điều quan trọng mà chúng tôi cần phải xác nhận nhiều lần.
“Điều 6, không bên nào được phép có người yêu cho đến khi tốt nghiệp!”
Cô ấy đáp đủ lớn để chỉ mình tôi nghe thấy.
“Tốt lắm. Em muốn ôm chị như phần thưởng quá.”
Giá mà chúng tôi có thể ôm nhau như cái hôm, mà chúng tôi cùng thêm điều khoản thứ sáu ấy.
“Vẻ mặt thỏa mãn của em trông thật đáng ghét. Mới hồi nãy em còn im lặng lắm mà.”
Mặt cô ấy nhuộm màu quả lựu vì những lời bị buộc phải thốt ra.
“Chẳng phải cả hai chúng ta đã cùng quyết định chuyện này sao? Hay em nói sai hửm?”
“Ừm.”
Rei - san khẽ gật đầu.
“…Rei - san, liệu người khác có nghĩ chúng ta đang tình tứ nếu nhìn cảnh này không nhỉ?”
Bất chợt, tôi tưởng tượng từ góc nhìn của người ngoài.
“Cái gì? Vậy không được đâu! Chị cứ nghĩ chúng ta đang nói chuyện bình thường thôi mà? Nếu bị người ở trường biết thì sao!?”
Cô ấy nói như vầy mà gọi là bình thường à…!?
Cô ấy có nhận ra gương mặt mình rạng rỡ hẳn lên, mỗi khi công tắc tình yêu bật sáng không vậy?
“Chúng ta cũng kiềm chế bớt vào dạo gần đây rồi, không sao đâu.”
“Dạo này? Ý em là trước đó nguy hiểm đến thế à?”
“Chị không nhận ra hả…?”
Tôi bắt đầu kể lại mấy ví dụ cụ thể từ trong lớp học.
Như vụ lọ mứt dâu, hay cuộc chiến tranh lạnh nhỏ sau khi Akira gọi điện buổi sáng, khiến Mayuzumi - san chỉ ra rằng cô ấy đang xuống tinh thần.
Như đang tự thôi miên chính mình bằng quyết tâm, cô ấy nói:
“Chị cần phải cẩn trọng hơn trước nữa.”
“Những phút lỡ lời chính là bằng chứng tình yêu…”
“Người lớn thì không được phép nghĩ ngây thơ như em đâu.”
Cô ấy gạt đi lời nói đùa của tôi bằng một giọng nói dứt khoát.
“Chị nghiêm khắc quá.”
“Người chuyên nghiệp phải vậy.”
“Dù sau này Rei - san có thôi làm giáo viên đi nữa, em vẫn mong mình trở thành một người đàn ông đủ sức lo cho cả gia đình.”
Tuổi trẻ chính là hiện thân của vô vàn khả năng. Và chẳng ai đánh thuế ước mơ.
Tôi đơn giản là muốn nắm lấy một tương lai mà mình khao khát.
“Cảm ơn em. Nhưng khả năng tài chính của em và chuyện chị đi làm lại là hai việc khác nhau.”
Rei - san đang sống vững trên đôi chân của chính mình và rõ ràng, cô ấy không có ý định dựa dẫm vào ai.
Sự quả quyết ấy thật sự khiến tôi yên tâm.
“Vậy em vừa nói hớ rồi.”
“Nhưng em vẫn nên giữ tham vọng đó. Có động lực thì tốt hơn là chỉ nỗ lực trong mơ hồ. Nó sẽ thay đổi kết quả trong tương lai, ví dụ như trong kỳ thi đại học chẳng hạn.”
Đúng là một lời nhắc nhở đau đớn, nhưng tôi sẽ ghi nhớ điều đó thật kỹ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
