Chương 4.8: Kết Vol 2 - Nơi Mà Tôi Khao Khát Được Quay Về Nhất
Tôi khựng lại một chút trước khi mở khóa căn nhà mà tôi đã dành cả thời thơ ấu.
Ngay cả khi tay cầm chìa khóa ngay trước ổ khóa, cơ thể tôi vẫn cứng đờ một cách bất thường.
Ngôi nhà quen thuộc này đúng là nhà của tôi, vậy mà tôi lại chẳng mấy gắn bó hay có nhiều ký ức với nó cả, vì tôi đã rời đi trước khi kịp lưu giữ được những điều đó.
Giờ khi đã được đưa về đây, tôi chẳng còn cách nào để trốn chạy.
Từ lúc nghe tin về việc hủy bỏ Thỏa Thuận Hàng xóm ở bãi biển, tâm trạng tôi tụt xuống tận đáy bể.
Nếu có thể, tôi thật sự muốn làm lại cả ngày hôm nay từ đầu, và khi Tenjo - san mời tôi ra biển, tôi sẽ kiên quyết từ chối.
Tôi đã ước rằng, bằng một cách nào đó, mình có thể xóa sạch đoạn kết tồi tệ này như thể nó chưa từng xảy ra.
“Ước vọng đó… đúng là không tưởng thật nhỉ?”
Khi tôi quay lại, xe của Tenjo - san đã khuất bóng.
Tinh thần tôi chẳng hề khá lên. Mà kể cả có trở lại căn hộ, Tenjo - san vẫn sẽ ở ngay bên cạnh.
Trong tình cảnh như thế, chỉ biết ngồi ủ rũ thì càng khiến bản thân thêm thảm hại.
Trong lúc tôi lưỡng lự, cánh cửa lại mở ra từ bên trong.
“Yuu - kun, anh về rồi.”
Kaguya xuất hiện với gương mặt căng thẳng.
“À… chào em. Từ hôm qua đến giờ anh mới gặp lại em.”
Đến lúc này, cả chuyện cãi nhau với Kaguya cũng trở nên nhỏ nhặt.
“Trông anh thảm lắm.”
“Có vẻ em đã biết trước anh sẽ về hôm nay rồi nhỉ?”
“Em có nghe từ Rei - chan.”
“Vậy ra mọi chuyện đã được sắp đặt sẵn rồi nhỉ?”
Xem ra tôi không thể đấu lại cô ấy.
“Em xin lỗi vì đã bỏ đi một mình vào ngày hôm qua.”
“Anh cũng có lỗi. À, đúng rồi, anh có cái này muốn đưa cho em.”
Tôi lấy ra mấy bộ quần áo từ balô.
“Bạn anh nhờ chuyển lời xin lỗi. Còn đây là quà từ anh.”
Sau khi Kaguya bỏ đi, tôi đã mua thêm một bộ quần áo khác mà em chưa chọn, coi như lời xin lỗi từ tôi, ngoài những gì Akira và Mayuzumi - san đã chuẩn bị.
“Ơ, hai bộ lận!?”
Nhìn vào trong túi, Kaguya không nén được nụ cười.
“Cả hai người đều muốn xin lỗi em. Vậy em… có thể tha thứ cho bọn anh không?”
“Em sẽ tha… ờm, lần này là chuyện nghiêm túc giữa anh em, em không muốn vì quà mà dễ dàng bỏ qua đâu”, em ấy nghiêm túc đáp.
Thái độ ấy khiến tôi bất ngờ.
“Sao thế? Hôm qua, cô ấy đã mắng em dữ lắm à?”
“Không hẳn là mắng, nhưng chị ấy có khuyên em. Thế nên em không muốn lúc nào cũng dựa vào sự nhân nhượng của Yuu - kun nữa.”
“Anh nghe vậy cũng mừng, nhưng bộ đồ đâu có tội tình gì. Anh sẽ rất biết ơn nếu em chịu nhận lấy đó.”
Kaguya chần chừ rồi nhận lại.
“Yuu - kun, cảm ơn vì anh đã quay về.”
Em ấy nói với ánh mắt nghiêm túc.
“Anh xin lỗi vì đã để em chờ lâu như vậy.”
“Không sao. Lỗi ở em nhiều hơn.”
“Anh thích Kaguya đấy.”
“Em cũng thích Yuu - kun.”
“Vậy là tình cảm từ song phương rồi nhỉ?”
“Nhưng anh thích em với tư cách là người thân phải không?”
“Ừ.”
Kaguya gật gù như thể đang nghiền ngẫm.
“Ừm, có lẽ em cũng thế. Đi cùng Yuu - kun rất vui, ngay cả khi đó không phải là một cuộc hẹn hò tình cảm thì nó vẫn vui mà! Thế nên anh không cần lo lắng nữa.”
“Có vẻ là vậy.”
Con người thật kỳ lạ, ngay cả khi có oán giận, chỉ cần những cảm xúc khác lấn át, cơn giận ấy sẽ không còn được ưu tiên.
Nó khác với việc cố kìm nén.
Quá khứ vốn chẳng thể đổi thay, nhưng hiện tại của tôi thì đã tìm được cách sắp xếp.
Niềm vui khi thấy cô em gái cùng cha khác mẹ trưởng thành phần nào đã xoa dịu sự bực dọc trong tôi.
Không cần phải có những lời tha thứ hoa mỹ. Chỉ cần cảm thấy thế này là đủ.
“Yuu - kun, anh thật sự quá hiền với em.”
“Hình như anh là siscon thật.”
“Anh làm em nổi da gà khi nói vậy đó.”
Kaguya cau mặt, làm điệu bộ ‘êu, gớm quá’.
“Em cũng khoe ba vụ brocon mà.”
“Chẳng phải thẳng thắn vẫn tốt hơn sao?”
Lúc này tôi mới hiểu vì sao đôi khi Tenjo - san lại khó chịu với cách nói thẳng của tôi.
“Thôi, tiết chế đi cho anh nhờ.”
“Ừ thì em là Nishiki Kaguya mà. Chúng ta còn là anh em lâu dài nên đành chấp nhận số phận thôi.”
“Có lẽ anh nên quay về căn hộ thì hơn.”
Tôi giả vờ quay gót.
“Không! Em đã nấu cơm và còn chờ anh về ăn đây! Này!”
Em ấy cuống quýt níu áo tôi.
“Anh thật sự ăn ở đây được à?”
“Đây là nhà anh cơ mà, anh hỏi gì lạ vậy!”
“Vậy thì anh sẽ vui vẻ ăn nó.”
Tôi cởi giày và bước vào nhà.
“Này Yuu - kun, anh có hối hận khi gặp em không?”
“Không hề.”
Điều đó là chắc chắn.
“Kaguya, nếu em ghét anh thì cũng được thôi.”
“Anh định bắt em nói bao nhiêu lần nữa? Em muốn Yuu - kun thật sự trở thành onii - chan của em cơ.”
Nỗi lo lắng của tôi đối với Nishiki Kaguya giờ đã không còn.
“… Có lẽ đã đến lúc em phải ngừng bướng bỉnh và ngại ngùng rồi. Ai rồi cũng phải lớn lên mà.”
“Cơ mà onii - chan vốn đâu có ra dáng người lớn.”
Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ phủ nhận.
Tôi từng lầm tưởng rằng kìm nén cảm xúc và cư xử lý trí mới là trưởng thành.
Không nhận ra bản thân đang gồng mình, tôi đã quá tự phụ khi cho rằng hình ảnh mà mình cố dựng lên chính là bản ngã thật.
Nhưng từ khi gặp Tenjo - san, tôi đã thay đổi.
Chỉ cần nghĩ đến cô ấy thôi, khóe môi tôi đã cong lên.
“Thì anh của em cũng chỉ là một đứa trẻ thôi.”
Nhờ có một người phụ nữ tên Tenjo Reiyu, tôi mới có thể thẳng thắn thừa nhận điều đó.
“Này, Yuu - kun, người anh thích… không lẽ là Rei - chan hả?”
“Ừ.”
Tôi đáp ngay không chút do dự.
“Ra vậy… thế thì em chẳng có cửa rồi.”
“Em nghĩ nếu là người khác thì em có cửa sao?”
“Tất nhiên.”
Kaguya đáp đầy tự tin.
“Á à, rốt cuộc, em lại trở thành thần tình ái gắn kết Yuu - kun và Rei - chan rồi sao?”
“Sao mặt em vẫn tỉnh bơ khi nói vậy hả?”
“Nhỡ đâu Rei - chan từ chối anh thì em sẽ ở bên cạnh và an ủi anh nha.”
“Thế thì cho anh nhờ trước đi. Lúc đó nhớ chăm sóc anh nhé.”
“Cái gì!?”
Mặt Kaguya đỏ bừng, hẳn là em ấy bất ngờ vì câu trả lời của tôi.
“À… chỉ với tư cách là anh em thôi, phải không?”
Sao em ấy lại lúng túng thế nhỉ?
“Dĩ nhiên rồi. Thôi nào, anh đói rồi, vào phòng khách thôi.”
“Này Yuu - kun.”
“Gì vậy?”
“Chào mừng anh về nhà.”
“…”
Cuối cùng, tôi thực sự đã trở về.
“Anh về rồi đây.”
***
Cha mẹ tôi vui mừng khôn xiết khi thấy tôi trở về. Lần đầu tiên sau một quãng thời gian dài, cả bốn người chúng tôi lại ngồi ăn cùng nhau như một gia đình trọn vẹn.
Trên bàn bày đầy những món ăn tôi yêu thích.
Bầu không khí thân thuộc ấy giúp tôi hòa nhập một cách tự nhiên, như thể tôi vẫn luôn ăn cơm ở đây mỗi ngày, chẳng hề có lấy một chút gượng gạo.
Chúng tôi trò chuyện đôi câu chuyện vặt vãnh, bữa cơm trôi qua trong tiếng cười nói rộn ràng.
Nhờ vậy mà tôi tạm thời quên đi hình bóng của Tenjo - san trong tâm trí.
Sau bữa ăn, tôi để bố dượng cùng Kaguya lo chuyện dọn dẹp, còn mẹ thì kéo tôi ra khu vườn sau nhà.
“Con sống một mình thế nào? Có gặp rắc rối gì không? Có đủ tiền tiêu không?”
“Nếu tăng tiền tiêu vặt, có khi con lại phí phạm mất, nên cứ thế này là ổn rồi. Con thấy vui với cách sống hiện tại của mình.”
“Vậy thì tốt. Nhưng con nhớ nhé, có thể trở về nhà bất cứ khi nào con muốn.”
“Con vừa nói là đang vui mà, mẹ đừng kéo con về liền chứ.”
Tôi không nhịn được bật cười, bởi vì chỉ trong vài giây, mẹ tôi đã nói ra hai câu hoàn toàn trái ngược nhau.
“Con biết đấy, một phần lý do con rời đi cũng là vì Kaguya…”
Mẹ tôi ngập ngừng, dường như khó nói hết thành lời.
“Cho dù chính con là người nói muốn sống riêng, thì mẹ vẫn không thể phủ nhận chuyện ấy đã kéo giãn khoảng cách giữa con và gia đình.”
Gương mặt mẹ tôi thoáng ánh lên vẻ hối hận, như thể chính bà ấy mới là người xua đuổi tôi đi.
Nhìn thấy sự day dứt đó, tôi càng khó mở lời tiếp.
Đây là lỗi của đứa con trai vội vã chạy trước, hay lỗi của người mẹ không đủ sức níu lại?
Dù là gia đình, chúng tôi cũng chẳng thể thật lòng chia sẻ hết cảm xúc, khiến những ngày tháng ở nhà trở nên ngột ngạt và sự xa cách cứ thế lớn dần.
Quả thật, giao tiếp là một điều khó khăn.
“Con trai ruột thì quan trọng, nhưng con gái nhỏ vừa gia nhập gia đình lại càng cần được ưu tiên. Mẹ đã vô tình lợi dụng sự rộng lượng của con.”
“Giúp đỡ lẫn nhau mới là ý nghĩa của một gia đình mà.”
“Con đã trưởng thành thật rồi. Mẹ tự hào về con lắm.”
Tuy miệng mẹ tôi thốt ra lời khen ngợi, nhưng biểu cảm của bà ấy lại chẳng khớp.
Có lẽ đó là cách tốt nhất mẹ tôi có thể làm.
Mẹ tôi vẫn chưa thể chấp nhận hoàn toàn việc tôi sống một mình, nhưng bà ấy hiểu cho tôi.
Con người đâu có toàn năng, những vấn đề khó khăn thường chằng chịt lấy nhau, chẳng thể một lúc mà tháo gỡ hết.
“Nếu mẹ cảm thấy có lỗi, thì con có hai việc muốn nhờ mẹ giúp.”
“Chuyện gì vậy?”
“Con đã làm hòa với Kaguya rồi.”
“Ừ, mẹ nhìn cách hai đứa cư xử ngày hôm nay là biết ngay.”
“Con cũng thấy nhẹ nhõm, nhưng mà…”
“Sao vậy Yuunagi?”
“Mẹ, con muốn tiếp tục sống riêng. Con nhất định sẽ làm vậy.”
“Nếu đó là điều con muốn thì con cứ làm đi.”
“Vậy là được hả mẹ?”
“Một khi con đã quyết thì chẳng ai có thể ngăn lại, đúng không?”
“Còn nữa. Trong tương lai, có thể con sẽ đưa ra một quyết định khiến mẹ ngạc nhiên, khi ấy, con muốn mẹ hãy chúc mừng con.”
“Con còn có kế hoạch như vậy nữa hả?”
“Con không rõ nữa, nói chung là tùy vào cảm xúc của con.”
“Được. Mẹ sẽ chấp nhận mọi lựa chọn của con, Yuunagi.”
“Mẹ đồng ý dễ dàng quá đấy…”
“Yuunagi, người nhận được nhiều nhất từ con chính là mẹ. Vì vậy khi nói đến con, mẹ chỉ có thể tin tưởng vô điều kiện.”
“Con cảm ơn mẹ.”
“Cha mẹ đôi khi cũng vui khi phải chịu chút phiền toái. Ít ra, như thế thì họ vẫn còn được tham gia vào quá trình trưởng thành của con cái.”
“Mẹ đúng là một người mẹ mẫu mực.”
“Đó chỉ là tình thương thôi… Con luôn thông minh và đáng tin cậy đến mức gánh luôn phần lo lắng của mẹ.”
“Nhưng con luôn biết mẹ thương con mà, nên mới lớn lên được như thế này thôi.”
“Ừ, con chính là báu vật của mẹ.”
Tôi khựng lại.
“Mẹ không thấy kỳ khi nói thế với thằng con cấp ba của mình à?”
“Dù tóc con bạc trắng, mẹ vẫn sẽ nói vậy thôi.”
Ừ thì, dẫu thế nào đi nữa, tôi cũng mãi là con trai của bà ấy.
“…Vậy rốt cuộc quyết định ấy là gì?”
“Nếu mẹ biết ngay thì đâu còn thú vị nữa?”
“Nhưng mẹ tò mò lắm.”
Có vẻ bấy nhiêu vẫn chưa làm mẹ thỏa mãn.
Đây là dịp tốt, tôi đành mở lời trước một chút.
“Mẹ này. Con đang thích một người và con thật sự nghiêm túc. Với con, cô ấy là một người không thể thay thế, một người vô giá.”
“Yêu say đắm luôn. Mẹ không ngờ con trai mình lại có một mặt nồng nhiệt đến vậy.”
“Cũng nhờ người ấy khích lệ mà con mới có thể trở về nhà hôm nay.”
“…Không ngờ mẹ lại ngồi nghe Yuunagi nói chuyện tình cảm.”
Mẹ nhìn tôi với ánh mắt tràn đầy cảm xúc.
“Nói mấy chuyện này với mẹ con mình, chẳng phải xấu hổ lắm sao?”
“Ngược lại con thấy mới mẻ. Cũng hay đấy chứ.”
“Nhưng đây sẽ là lần duy nhất.”
“Con lúc nào cũng sẵn sàng bàn chuyện tình cảm với mẹ mà.”
“Không, chỉ lần này thôi.”
Nếu còn lần sau, thì chắc hẳn chỉ là khi tình cảm này đổ vỡ.
“Người con thích có phải là cô hàng xóm ở chung cư không?”
Mẹ tôi đoán trúng ngay.
“…Mẹ biết bằng cách nào vậy?”
“Bởi mẹ là mẹ con. Rồi sẽ có lúc mẹ muốn được gặp cô ấy, nếu có dịp.”
Mẹ tôi không hỏi thêm, nhưng rõ ràng bà ấy rất quan tâm.
“…Có lẽ chờ đến khi con tốt nghiệp cấp ba cũng được.”
Tôi đáp lại với chút hy vọng lẻ loi.
***
Vì đêm đã khuya, tôi quyết định ở lại nhà cha mẹ.
Sau khi tắm rửa, tôi mặc bộ đồ ngủ được để sẵn từ trước và nhận ra chúng đã ngắn hơn.
Hình như phòng tôi được dọn dẹp chuẩn bị từ trước, giường cũng gấp gọn gàng.
Cả bữa tối cũng thịnh soạn, cứ như thể việc tôi trở về là một sự kiện lớn.
“Mọi thứ đều có người lo liệu cả rồi.”
Lúc ở căn hộ, tôi phải tự xoay sở hết thảy.
Chính lúc này, tôi mới thật sự cảm nhận được sự thoải mái khi có người chăm sóc quanh mình. Nhà đúng là một nơi tuyệt vời.
Nằm xuống giường, tôi thở dài và nghĩ về một ngày dài đầy biến động.
“…Nơi này khác hẳn căn phòng của mình.”
Dù tôi đã từng thức dậy ở đây cho đến khi tốt nghiệp cấp hai, giờ nó chẳng còn là nơi thuộc về tôi nữa.
Nơi tôi thực sự sống hiện giờ chính là căn hộ, căn phòng kế bên Tenjo - san.
Khi nằm một mình giữa căn phòng quen thuộc, cảm giác cô đơn lại dội xuống người tôi.
“Có phải là cô ấy đá mình không?”
Một buổi hẹn hò vui vẻ trên biển đã biến thành địa ngục.
Trong khung cảnh hoàn hảo của buổi hoàng hôn, những điều tồi tệ nhất lại được thốt ra.
Nó đau đớn chẳng khác nào bị người yêu chia tay.
Mọi chuyện đến bất ngờ như một cơn ác mộng, và đoạn đường về nhà khiến tôi như chết dần chết mòn.
Tôi chẳng dám nhìn thẳng vào mặt Tenjo - san.
Rốt cuộc, sự mệt mỏi và rung động của xe đã đưa tôi vào giấc ngủ.
Thực lòng mà nói, nếu còn tỉnh táo, tôi đã không thể chịu đựng nổi bầu không khí nặng nề trong xe.
Ngồi cùng một chiếc xe ngay sau cuộc trò chuyện khó xử như vậy quả thực là cực hình.
“…Khoan đã?”
Có gì đó không ổn.
“Đợi đã, mình với Tenjo - san vốn chưa từng hẹn hò. Dùng từ ‘đá’ liệu có đúng không?”
Về mặt cảm xúc, tôi vừa có một phen thất tình đấy.
Một phần lý do khiến tôi nói chuyện mạnh mẽ với mẹ, chắc cũng là để tự khích lệ bản thân.
“…Thỏa Thuận Hàng Xóm chẳng phải là một quy tắc để cùng giúp đỡ cuộc sống của nhau, và không trở thành người yêu cho đến khi tốt nghiệp sao? Vậy thì chấm dứt ràng buộc đó nghĩa là gì? Là cho phép tự do thích làm gì thì làm ư?”
Ngay cả lúc này, sự cố chấp của tôi vẫn cố níu kéo chút lạc quan.
Chẳng lẽ chúng tôi đã quay lại vạch xuất phát?
Không, không hẳn.
“Cô ấy chỉ đề nghị chấm dứt Thỏa Thuận Hàng Xóm thôi.”
Đó mới là sự thật.
Chúng tôi lại trở về làm những người hàng xóm đơn thuần, xa cách và không can dự vào nhau, như trước cả khi chuyện chia sẻ đồ ăn bắt đầu.
“Nhưng tại sao mình vẫn cảm thấy như đang thất tình?”
Ngẫm lại cho rõ ràng, tôi cũng chẳng hiểu nổi.
Chắc chỉ là do hoàn cảnh hôm ấy, cùng bầu không khí nặng nề mà Tenjo - san tỏa ra khiến tôi nghĩ vậy.
“Tenjo - san đâu có nói rằng cô ấy ghét tôi.”
Thế thì điều gì khiến Tenjo Reiyu hôm đó u ám đến vậy?
Một người xinh đẹp thường mang sức ảnh hưởng mạnh mẽ; khi người vốn luôn rạng rỡ bỗng trở nên u buồn, không ai có thể tránh khỏi bị tác động.
Ngay cả tôi, người đã quen với việc trò chuyện cùng cô ấy ở trường và trong căn hộ, cũng chưa từng thấy một Tenjo Reiyu u ám đến thế.
Tôi bật dậy, giơ cả hai tay tát mạnh vào má mình.
“Tỉnh lại đi, Nishiki Yuunagi! Từ trên xe đến ngoài biển, mọi chuyện đều nằm trong sự chủ động của Tenjo - san! Mày chỉ biết bị cuốn theo mà thôi!”
Cơn đau trên gò má khiến tôi tỉnh táo hơn.
Rõ ràng, tôi đã bị màn diễn vụng về của Tenjo Reiyu đánh lừa.
Đúng là ngay từ đầu, việc hẹn ra biển vào ngày hôm sau đã có chút bất thường.
Thế nhưng, ý nghĩ được đi chơi riêng với cô ấy vào ngày nghỉ đã khiến tôi quá hạnh phúc, đến mức chẳng còn tâm trí để nghi ngờ.
“Một kẻ mơ mộng tin vào tình yêu vĩnh cửu sẽ chẳng bao giờ bỏ rơi tôi chỉ vì lý do ích kỷ. Sự day dứt đã rõ rành rành, vậy mà mình còn- à!”
Tôi nổi giận với chính sự chậm hiểu của mình.
Tenjo Reiyu mà tôi biết sẽ không bao giờ làm một trò rẻ tiền như thế.
Lý do duy nhất khiến cô ấy cố tình chấm dứt Thỏa Thuận Hàng Xóm, dù biết sẽ làm tôi tổn thương, thì trong lòng tôi đã quá rõ.
“Chắc chắn là vì Kaguya. Cô ấy đã nghe chuyện, đã nghiêng về một phía, rồi còn cẩn thận đưa mình về tận nhà. Nếu quan hệ gia đình được hàn gắn, thì mình đâu còn lý do để sống một mình. Nếu không còn là hàng xóm, mối quan hệ này cũng chấm dứt- mình lại nhảy đến kết luận mất rồi!”
Có lẽ đó chính là cái kết mà Tenjo Reiyu đã hình dung.
Nếu chúng tôi không còn là hàng xóm, tình cảm này không thể duy trì.
Thế nên cô ấy chủ động kết thúc trước.
Dù tự mình đau khổ, cô ấy vẫn đặt sự thuận tiện của người khác lên hàng đầu.
“Và chính vì thế… mình không thể bỏ mặc cô ấy.”
Tenjo - san luôn tận tụy với học sinh của mình.
Nhưng cách sống ấy lại khiến cô ấy tự bào mòn bản thân.
Nếu tôi không ở bên để nâng đỡ, cô ấy sẽ quay lại một cuộc sống héo mòn, đến mức có thể khóc chỉ vì một đĩa cơm cà ri đạm bạc.
Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh cô ấy thút thít trong căn hộ một phòng kia.
“Không đời nào mình sẽ bỏ cô ấy một mình cả.”
Tất cả chỉ là trí tưởng tượng của tôi thôi.
Đây có thể là một lối tư duy thuận tiện đấy.
Nhưng bằng một cách nào đó, tôi cảm thấy như mình có thể hiểu Tenjo Reiyu đang nghĩ gì.
***
Sáng hôm sau, tôi trở về căn hộ của mình từ rất sớm.
Khi tôi rời nhà, cả nhà tiễn tôi ra tận cửa. Như thường lệ, dượng và mẹ tôi nhắc bóng gió rằng:
“Khi nào con lại về? Sẽ có chuyến du lịch gia đình nữa đấy.”
“Gửi lời hỏi thăm cho Rei - chan giùm mẹ nhé. Nói với con bé là mẹ cảm ơn nhiều lắm.”
Kaguya cũng dặn tôi một câu:
“Chuyển lời đến Rei - oneechan là em giao Yuu - kun lại cho chị đấy.”
Tôi trở lại nhà ga trước khi dòng người đổ đi làm và đến trường.
Trong khi rảo bước trên con phố mua sắm còn đóng cửa, tôi gọi điện cho Akira như thường lệ.
[Cậu đang ở ngoài à?]
Cô ấy đoán được tình hình của tôi ngay sau khi bắt máy
“Ừ.”
[Ồ? Cậu đi học rồi à?]
“Tớ vừa về nhà ba mẹ. Giờ đang quay lại để thay đồ thôi.”
[Điệu bộ y như kẻ ăn năn bước đi trong tủi hổ ấy.]
“Cậu nói gì nghe kì cục…”
[Mà cậu đã đưa quà cho em kế chưa?]
“Ừ, nhờ cậu cả đấy. Con bé vui lắm, còn xin lỗi nữa.”
[Vậy là huề nha.]
“Tớ nghĩ là vào lần tới gặp lại, Kaguya sẽ bình tĩnh hơn. Đừng ghét con bé quá nhé.”
[Tớ chưa từng ghét em ấy, Nishiki.]
“Nghe vậy thì tốt rồi. Nhưng nhớ nhẹ nhàng với nó hơn chút đi.”
[Này Nishiki, lúc nào cậu cũng nghĩ tớ đang giận à?]
“Chẳng lẽ không phải?”
[Tớ biết chọn lúc và chọn người để giận, cảm ơn vì đã quan tâm.]
“Cậu cũng nên dịu dàng với tớ hơn chút chứ.”
[Cậu nghĩ tớ không dịu dàng à?]
“...Không phải sao?”
[Đừng có biến nó thành câu hỏi nữa!]
Giọng cô ấy bỗng sắc bén hẳn lên.
“Đấy, nghe như đang giận còn gì.”
[Vì cậu khờ khạo quá đó, Nishiki.]
“Vì chuyện gì cơ?”
[Chính cái đó đấy!]
Cuộc gọi kết thúc đột ngột.
Tôi vội vã băng qua khu dân cư và cuối cùng cũng về đến căn hộ của mình.
Đúng lúc đó, Tenjo Reiyu bước ra khỏi phòng.
Từ xa, tôi đã nhận ra cô ấy có vẻ u buồn.
Hình như cô ấy không thấy tôi lại gần.
“Chào buổi sáng, Sensei.”
Tenjo - san khựng lại vì ngạc nhiên:
“Đây… không phải là mơ chứ?”
Vì mới gặp nhau hôm qua, cô ấy trông hơi lúng túng và cố gắng tránh ánh nhìn của tôi.
“Chị tỉnh hẳn chưa? Ăn sáng chưa vậy?”
“À… chị thức dậy trễ, nên chỉ kịp ra cửa thôi.”
“Không có em là chị chẳng đâu vào đâu cả nhỉ?”
“Em ăn nói kiểu gì thế, thật thô lỗ!”
Câu mà cô ấy nói nghe rõ là giả vờ.
Nếu để mọi thứ quay về như trước khi có Thỏa Thuận Hàng Xóm đúng là rắc rối to.
“Em cảm ơn chị vì chuyện vào hôm qua, chị đã vất vả rồi.”
“Em và Kaguya - chan làm hòa chưa?”
“Rồi.”
“Còn gia đình em?”
“Nhờ chị hết đấy. Có chị mà cả nhà em đã có thể ngồi ăn cùng nhau như một gia đình.”
“Nghe vậy thì mừng quá.”
“Cũng là nhờ chị hết đó, Sensei. Em thật sự cảm ơn chị nhiều.”
“Chị chỉ làm những gì một giáo viên nên làm thôi.”
Cô ấy nói với vẻ tự hào, nhưng giọng hơi gượng.
“Xin lỗi nhé, chị phải bắt chuyến tàu sớm nên chị đi trước đây.”
Cô ấy liền cắt ngang cuộc trò chuyện và quay người, rảo bước về phía nhà ga, như thể muốn dứt hết mọi vướng bận trong lòng.
Nhưng tôi không định để cô ấy bỏ đi như thế.
“Em vẫn sẽ sống một mình. Mong chị sẽ tiếp tục quan tâm, giúp đỡ em như trước.”
Tôi nói ngắn gọn, truyền đạt lại kết luận của buổi họp gia đình tối qua.
Không muốn làm mất thời gian của một người bận rộn, nên tôi nói sơ thôi.
Bây giờ, tôi phải quay vô phòng để thay đồng phục.
“Khoan đã!? Em vừa nói gì thế!?”
Cô ấy lập tức quay lại.
“Sao quay lại thế? Chị sẽ đi muộn đấy.”
“Kệ chuyện đó! Em nói rõ lại xem nào!”
“Em nói là em sẽ tiếp tục sống một mình.”
Bồn chồn trước ánh nhìn nghiêm nghị của cô ấy, tôi trả lời lại.
“Em không định sống cùng gia đình à!?”
Sao cô ấy trông tức giận như vậy? Bộ tôi vừa làm gì sai à?”
“Không, kế hoạch là vậy. Ít nhất là em sẽ không về cho đến khi tốt nghiệp.”
“Vậy còn gia đình em?”
“Họ đồng ý nha. Em sẽ về thăm nhà thường xuyên hơn trước, ngoài ra thì không thay đổi gì.”
Nghe vậy, Tenjo - san khựng lại, sắc mặt chùng xuống như mất hết sức và lảo đảo một bước.
“Chị ổn chứ? Chóng mặt à?”
“Em có biết chị phải hạ bao nhiêu quyết tâm khi ra biển hôm qua không?”
“Người ra biển hôm qua là Tomi Rei, không phải Tenjo Reiyu.”
“Đó chỉ là cái cớ để chị đưa em đi thôi.”
Cô ấy thừa nhận thẳng thừng.
Không còn đủ sức giả vờ nữa, cảm xúc thật của cô ấy tràn ra ngoài.
Vẻ thất thần của cô ấy khiến tôi thấy vừa buồn cười vừa dễ thương.
“Chẳng lẽ việc em trở lại đây khiến chị cảm thấy phiền sao?”
“Ý chị không phải vậy.”
“Vậy ý chị là?”
“Em không còn lý do để sống một mình nữa. Nếu chị dễ dàng chấp nhận điều đó, chẳng phải sẽ bất công với Kaguya - chan sao?”
“Em có lời nhắn từ Kaguya đây: ‘Em giao Yuu - kun cho chị, Rei - oneechan.’”
“Thật sao?”
“Nếu không tin, chị cứ gọi điện và hỏi lại em ấy.”
Nghe vậy, ánh mắt Tenjo - san dịu xuống, như thể bao giằng co trong lòng cuối cùng cũng tan biến.
“Em đã về với gia đình đúng như lời chị khuyên.”
Tôi nắm vai cô ấy, nhìn thẳng vào mắt cô ấy mà nói:
“Bởi vì… khi ở bên chị, em thấy lòng mình yên nhất. Bên chị, em được là chính mình, làm Nishiki Yuunagi mà không cần che giấu ai, không cần giả vờ. Chưa từng có ai khác khiến em cảm thấy như vậy.”
Dù đôi lúc phải kiềm chế, giữa chúng tôi chưa bao giờ thấy ngột ngạt.
Khoảng cách tuổi tác hay vị trí chỉ là chuyện nhỏ nếu so với cả quãng đời dài phía trước.
Đến lúc tôi tốt nghiệp, những điều ấy chẳng còn ý nghĩa nữa.
“Ưm… ý em là…”
“Với em, Tenjo Reiyu còn thân thuộc hơn cả gia đình.”
“Em đi nhanh quá đấy!”
“Tin vào tình yêu vĩnh cửu chẳng phải cũng là như vậy sao?”
“Em nói vậy nghĩa là gì?”
Hôm nay, cô ấy thật chậm hiểu.
“Tức là… cuối cùng, đó chẳng phải là hôn nhân sao? Ở lễ cưới người ta hay nói ‘nguyện yêu nhau trọn đời’ mà. Chờ đã… chẳng phải vậy à!?”
Tôi đỏ mặt, tự thấy thật xấu hổ vì sáng sớm đã nói điều nghe như lời cầu hôn.
Nhưng nếu không nói rõ bây giờ, sau này, tôi e rằng cô sẽ lại tự quyết định mà chẳng để tâm đến cảm xúc của tôi.
“Vậy cũng không sai… nhưng em nói thẳng thế khiến chị bối rối quá.”
Khuôn mặt cô ấy đỏ rực, lúng túng đến mức không biết giấu đi đâu.
“Gia đình không nhất thiết phải là người có cùng huyết thống. Nó có thể được tạo nên từ những người xa lạ, gặp nhau và gắn bó. Em muốn cùng chị tạo nên một gia đình thật sự, em muốn được sống cùng chị.”
Nói đến đây rồi, tôi chẳng việc gì phải ngập ngừng nữa.
Không thể để lời mình bị hiểu sai.
Tình cảm của tôi sẽ không nguội lạnh, mặc kệ Thỏa Thuận Hàng Xóm có chấm dứt hay không.
“Ưm… ờ… uhh…”
Tenjo Reiyu rơi vào hoảng loạn rồi.
Mặt cô ấy đỏ bừng như bị đun sôi, ánh mắt lúng túng đến nỗi chẳng biết nhìn đi đâu.
“Tóm lại, nơi em muốn trở về nhất… là ở bên chị. Từ giờ, Nishiki Yuunagi sẽ sống thật gần Tenjo Reiyu.”
Cô ấy chết lặng, chẳng nói nên lời.
Tôi đành thả tay khỏi vai cô ấy.
“Yuunagi - kun, em thật sự ổn chứ?”
“Chị muốn hứa à? Em sẽ không bỏ cuộc cho đến khi chị tin vào tình yêu vĩnh cửu.”
“Có lẽ… giờ thì chị đã bắt đầu tin được một chút rồi.”
“Nếu chị không tin thì em sẽ gặp rắc rối to đấy.”
Niềm vui muốn vỡ òa, nhưng tôi cũng biết cô ấy còn công việc đang chờ đợi.
Người tôi yêu cuối cùng nở nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời.
Nhìn nụ cười ấy, tôi mới thật sự thấy mình đã về đến nhà.
Nơi tôi thuộc về là ngay bên cạnh cô ấy.
Tôi chắc chắn là thế.
“Chào mừng em về nhà, Yuunagi - kun.”
“Ừm, em về rồi đây, Tenjo - san.”

Khóe mắt cô ấy khẽ long lanh ánh nước.
“Này, chị lại khóc à-”
Chưa kịp nói hết câu, cô ấy đã ôm chầm lấy tôi.
Lần này không phải tình cờ nữa.
Rõ ràng, cô ấy chủ động nhào vào vòng tay tôi để ôm lấy tôi.
Tuy hơi bối rối, nhưng tôi cũng nhẹ nhàng ôm lại cô ấy.
“Nếu ai đó nhìn thấy thì sao? Cả khu này sẽ đồn ầm lên mất.”
“Không sao đâu, em mặc đồ thường mà. Người ngoài nhìn vào chỉ nghĩ là đôi tình nhân bịn rịn thôi.”
“Chị táo bạo thật đấy.”
“Ai bảo em khiến chị phải làm thế này chứ?”
Cả hai vừa ôm nhau vừa thì thầm, khoảnh khắc này thật lạ lẫm song cũng thật ấm áp.
“Chị cho em nói điều này, chỉ giữa hai ta thôi nhé?”
“Gì vậy?”
“Em hồi hộp quá, chắc hôm nay chẳng tập trung nổi trong lớp đâu.”
“Tập trung đi. Chị cũng phải cố giữ bình tĩnh suốt đấy.”
“Trông chúng ta chẳng giống gì đang cố gắng cả.”
“Người lớn thì không để chuyện riêng ảnh hưởng đến công việc.”
“Vậy sao mắt chị sưng thế kia? Lại khóc tối qua nữa à?”
“Đừng có nói là lại khóc nữa! Và không, chị không khóc!”
Rõ ràng là cô ấy vẫn còn cố chấp.
“Thế thì sao mắt chị sưng vậy?”
“Ờm… đó là… nước mắt xúc động khi xem phim thôi.”
“Ghê thật đấy. Chị còn đủ sức lái xe đi về mấy chuyến, rồi còn coi phim đến khóc được nữa cơ à.”
“Chị giữ sức khỏe bằng cách bơi mà.”
Lý do ‘bơi là thuốc trị bách bệnh’ này nghe có hơi phóng đại nhỉ.
“Lúc không có em bên cạnh, chị có nhớ em không?”
Tôi hỏi để thăm dò.
“Ừ… có chứ.”
Cô ấy đáp thẳng thắn, không né tránh gì.
“Em có thể đề nghị thêm một chuyện không?”
“Chuyện gì vậy?”
“Chúng ta… bắt đầu lại Thỏa thuận Hàng xóm nhé?”
“Hmm… để xem nào…”
Cô ấy giả vờ suy nghĩ, nhưng nụ cười đã sớm nở trên môi.
“Nếu không ràng buộc lại sớm, em e là sẽ xảy ra chuyện lớn đấy.”
“Chuyện gì cơ?”
“Thì ví dụ, người hàng xóm chẳng có chút kiềm chế nào có thể bắt đầu nấu ăn cho chị, lo việc nhà cho chị… rồi có khi lại muốn tiến xa hơn một chút chẳng hạn.”
“Cái đó rõ ràng là phạm pháp, mà cũng chẳng khác gì trước đây mấy.”
“Thế nếu có một cô gái quyến rũ hơn Tenjo Reiyu xuất hiện, rồi cứ thường xuyên ra vào chỗ của em thì chị chịu nổi không?”
“Khó chịu chết đi được. Ngoại tình là tội đáng bị trừng phạt nặng nhất đấy.”
Cô ấy bỗng xị mặt xuống, giọng điệu giận dỗi thấy rõ.
“Em đùa thôi mà. Vậy… chị nghĩ sao?”
Cả hai nhìn nhau.
Không cần nói thêm, câu trả lời đã quá rõ ràng.
Từ giờ trở đi, mối quan hệ bí mật giữa Nishiki Yuunagi và Tenjo Reiyu vẫn sẽ tiếp tục.


Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
