Can I Still Be Your Heroine Even Though I’m Your Teacher?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 179

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Vol 2 - Chương 3.7: Giao Đoạn - Nạn Nhân Của Mối Tình Đầu An Toàn

Chương 3.7: Giao Đoạn - Nạn Nhân Của Mối Tình Đầu An Toàn

Giao đoạn - Nạn Nhân Của Một Mối Tình Đầu An Toàn

“Kaguya - chan.”

Phía trước, Kaguya - chan đang ngồi co gối với đầu gối để trước ngực và khuôn mặt cúi gầm ở trong góc cầu thang.

Tôi nhẹ nhàng gọi tên em ấy trong khi kịp đuổi theo.

“Rei - chan.”

Kaguya - chan ngẩng lên với gương mặt u ám.

“Chị ngồi cạnh em được không?”

Hình dáng co rút ấy của Kaguya làm em ấy trông giống như một đứa trẻ nhỏ cô đơn.

Khi tôi yên lặng ngồi xuống bên cạnh em ấy, Kaguya hỏi nhỏ:

“Tại sao chị lại ở đây?”

“Chị lo cho em nên đã lén đi theo. Xin lỗi nhé.”

“Chị đến để đưa em về à?”

“Không. Sao em không thử đi về cùng chị nhỉ?”

“Chị cứ ở lại đi, Rei - chan.”

“Ừm, đừng bận tâm. Thật ra chị cũng thấy mình lạc lõng ở chỗ đó. Này, hay là chúng ta đi dạo một vòng để kiếm đồ ăn trong khi tán gẫu nhé?”

Kaguya - chan đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ.

Thấy vậy, tôi dẫn em ấy xuống khu ẩm thực và mua cho cả hai một chiếc crepe.

“Cảm ơn chị vì chiếc crepe.”

“Không có gì đâu.”

Thời tiết hôm nay rất dễ chịu, trời trong veo, không một gợn mây, rất hợp để vừa đi vừa ăn.

Chúng tôi chậm rãi bước về Công viên ven biển của Odaiba.

“Đồ ngọt luôn là thích hợp nhất để an ủi nỗi lòng. Lâu lắm rồi chị mới ăn crepe. Bánh ngon ghê.”

Kaguya - chan không đáp câu nói của tôi, em ấy chỉ lặng lẽ ăn chiếc bánh của mình.

Đối với tôi, chỉ cần em còn cảm thấy ngon miệng là tốt rồi.

“Rei - chan, dạo này em thấy mình bất ổn lắm.”

Khi bờ biển hiện ra trước mắt, em bắt đầu thủ thỉ.

“Bất ổn?”

“Em muốn Yuu - kun quay về, nhưng một phần khác trong em lại không muốn anh ấy trở thành onii - chan…”

“Em thích Yuunagi - kun sao?”

“Ừ.”

“Và cái ‘thích’ đó không chỉ là tình cảm anh em?”

“Chỉ cần có hai người thì ổn. Nhưng hễ thấy Yuu - kun vui vẻ nói chuyện với con gái khác, em liền phát cáu, rồi…”

“Vậy là em bỏ chạy vì ghen khi thấy onii - chan bị cướp mất?”

“Vì em không chịu nổi, nên hết lần này đến lần khác lại làm Yuu - kun khổ…”

Kaguya - chan đang tự trách bản thân.

Ở tuổi này, việc điều khiển cảm xúc và hành vi vẫn còn khó, nên con người thường dễ phạm phải những sai lầm chẳng hề lường trước và day dứt mãi.

“Vừa làm người yêu vừa làm em gái kế… chắc là không thể đúng không?”

Nỗi băn khoăn ấy rất thực tế.

Cô bé này hiểu chuyện hơn vẻ ngoài của mình nhiều. Chính vì em ấy rất sáng dạ nên mới dằn vặt bản thân như vậy.

Nishiki Kaguya bị giằng xé giữa khát khao được làm ‘người yêu’ và mong muốn tiếp tục là ‘em gái’.

Cả hai đều chân thành, nhưng em ấy không thể chọn.

Một tình cảnh chỉ có thể dẫn tới đau đớn.

“Em biết tình cảm của Yuu - kun chỉ là gia đình thôi. Từ đầu đã vậy rồi, dù em có làm nũng đến mấy cũng không thay đổi…”

Nhắc đến Yuunagi - kun, Kaguya - chan cố gắng vứt bỏ một nửa tình cảm quý giá kia.

“Còn tình cảm của em thì khác hửm?”

Nghe tôi thốt lên suy nghĩ của em ấy, Kaguya gật đầu.

“Em tưởng mình đã bình tĩnh lại khi sống xa nhau. Vì thế, em mới quyết định tới phòng Yuu - kun vào kỳ nghỉ lễ để thuyết phục anh ấy trở về… Nhưng khi ngồi nói chuyện, em không thể coi anh ấy như onii - chan được.”

Giọng nhỏ của Kaguya run lên vì đau khổ.

“Nếu mọi chuyện được giải quyết dễ dàng thì em đâu phải khổ sở như thế này.”

Đó cũng chính là nỗi khổ của tôi.

Bất giác, tôi thấy một sự đồng cảm sâu sắc đối với em ấy.

Tôi cũng hiểu rõ cảm giác yêu một người mà mình không nên yêu.

“Em vốn luôn cô đơn vì mẹ mất sớm. Em thấy an toàn khi được nhiều người để ý, nhưng với Yuu - kun thì khác. Chỉ trò chuyện và được quan tâm bởi Yuu - kun thôi là không đủ…”

“Thế nhưng Kaguya - chan có dồn bao nhiêu tình cảm cũng chẳng chạm tới Yuunagi - kun.”

“Ừ. Không có tác dụng gì. Nhưng anh ấy lúc nào cũng dịu dàng…”

“Người ta gọi đó là tình thương vô điều kiện.”

“Tình thương vô điều kiện…”

Kaguya - chan lặp lại như muốn khắc ghi lời nói của tôi vào tâm trí.

Thứ tình thương cho đi tất cả mà không mong hồi đáp.

Một thứ hiếm có kể cả đối với huyết thống ruột rà.

“Rei - chan, tại sao nó lại không hiệu nghiệm?”

Giờ thì tôi đã có câu trả lời.

“Rei - chan, nếu chị hiểu thì xin hãy nói cho em. Làm ơn.”

Em nắm chặt gấu áo tôi như cầu cứu.

“Chị có thể thành thật với em… mặc kệ sự thật phũ phàng đến đâu không?”

“Em chỉ không muốn khổ sở vì Yuu - kun nữa thôi.”

Hiểu rồi.

Tôi cũng sẽ cứng lòng.

“Kaguya - chan, cách em làm quá ích kỷ. Em khéo léo dẫn dắt để người khác thích mình, khiến họ tưởng rằng đó là lựa chọn tự nhiên của họ. Nhưng khi hỏng chuyện, em lại đóng vai nạn nhân rồi đẩy trách nhiệm đi. Giống như lúc em khiến một gia đình bốn người rẽ thành ba và một vậy.”

Kaguya - chan hít một hơi thật mạnh.

“Được nhiều người yêu quý không phải điều ai cũng làm được. Đó là tài năng. Nhưng chị tự hỏi, kiểu thủ đoạn ngây thơ đó còn được bao dung tới bao giờ. Người lớn thì phải biết điểm dừng.”

Tôi cố tình chọn lời gay gắt.

Chắc hẳn vì Kaguya - chan đã dần nhận ra kết cục của mình, em ấy mới có thể thật lòng giãi bày vào hồi nãy.

“Không… nhưng em thật sự nghiêm túc…”

Dù muộn màng, khi nhận ra tội lỗi vì làm tổn thương onii - san của mình, Kaguya - chan run rẩy.

“Nếu muốn được yêu như một người con gái, em không nên thỏa mãn khi chỉ được cưng chiều như một đứa trẻ. Đáng lẽ em phải vứt hết toan tính đi, quyến rũ đến mức khiến anh ấy bị khát vọng chi phối.”

Tôi thì thầm như ác quỷ với giọng nói trống rỗng.

Ngay cả tôi cũng thấy rùng mình bởi chính tài năng diễn xuất của bản thân.

Tuy nhiên, con người thật của tôi lại chẳng có tham vọng để chủ động, hay can đảm để đối phương tấn công.

Tôi ghét cái kiểu người lớn khôn lỏi, lấy hoàn cảnh làm cớ cho sự yếu đuối của mình.

Ấy vậy mà, tôi lại buông ra thứ lời khuyên độc hại… chẳng khác nào chất độc.

“!? Em… em sẽ không thể nào làm thế được…”

Kaguya - chan chết lặng.

Cô gái này cũng chẳng thể mãi mãi giả làm thiên sứ ngây thơ.

Song em vẫn còn đủ lý trí để không sa ngã chỉ vì dục vọng.

Tình yêu sẽ không bền nếu chỉ biết mơ.

Nó lộn xộn, phiền toái và không dễ dàn xếp.

“Em đã đủ trưởng thành để phân biệt điều cấm kỵ, để biết ranh giới nào không được vượt qua. Quan trọng nhất là, trong sâu thẳm, em đã hiểu từ lâu rằng Yuunagi - kun sẽ chẳng bao giờ coi em như người tình. Cậu ấy là người đáng tin, để em có thể dựa vào và làm nũng không sợ bị tổn thương. Với Kaguya - chan luôn cô độc, cậu ấy chính là mối tình đầu an toàn.”

Tôi biết rõ sức mạnh của tình thương và lý trí của Yuunagi - kun.

Cậu ấy là một người có thể chịu đựng, không làm tổn hại người khác có dễ dãi đến đâu.

Bởi thế, tôi mới dám khẳng định.

Bản chất của Yuunagi - kun, từ vị thế của một người anh trai, cùng mái nhà được hình thành từ cuộc tái hôn… tất cả đều trở thành bức tường chặn, biến mối tình đầu ích kỷ của Nishiki Kaguya thành thứ không thể thành hiện thực ngay từ đầu.

“…Em từng tự hỏi tại sao mối tình đầu của mình lại phải là onii - chan. Nhưng có lẽ ngược lại. Em yêu anh ấy chính vì nó không thể với tới.”

Kaguya như vừa tháo bỏ lời nguyền.

“Này, Rei - chan. Có khi mối tình đầu đơn phương chỉ là bài tập cho tình yêu thật sự về sau.”

“Chị cũng mong là vậy.”

Bất ngờ thay, Kaguya liền chạy xuống bãi cát và hét vang về phía biển.

Em ấy gào lên dữ dội, mặc kệ đám đông xung quanh.

Như thể muốn trút đi nỗi dồn nén trong lòng.

Khi Kaguya đã hét đến khi thở gấp, em dùng cả hai tay lau mặt mình.

Rồi quay lại.

“Nếu vì em mà Yuu - kun phải rời khỏi gia đình, em muốn chuộc lỗi. Cả nhà em đều yêu onii - chan! Vì thế em muốn anh ấy yên tâm quay về.”

Kaguya dõng dạc nói với đôi mắt đỏ hơ.

“Trong lòng em đã hết ‘bất ổn’ chưa?”

“Có lẽ chưa… nhưng biết được nguyên nhân đã thấy nhẹ đi phần nào. Yuu - kun là một người tốt, một onii - chan đặc biệt với em, chính vì thế chúng em phải mãi là gia đình.”

Nụ cười trên môi của em ấy vào lúc không còn là nụ cười non nớt của một cô bé nữa.

“Kaguya - chan, chị xin lỗi vì đã làm tổn thương em.”

“Không sao. Nhờ Rei - chan, em mới nhận ra lỗi của mình.”

Trước mắt tôi giờ không còn cô bé ngây thơ nữa.

Em ấy ngang bướng, hay làm nũng và giận dỗi. Cô em gái đáng yêu của Yuunagi - kun là vậy.

“Này Rei - chan, chị có người mình thích chưa?”

“Có rồi.”

“Là người như thế nào?”

“Bí mật. Nhưng bọn chị đã có một thỏa thuận.”

“Vậy à… Một ngày nào đó, chị nhớ kể cho em nghe nhé?”

Mnoqfvgy o

Cô gái nhỏ đã chọn cách khép lại tình yêu cấm kỵ.

Nếu Kaguya làm được, thì Tenjo Reiyu này cũng chẳng có quyền viện cớ.

Người lớn thì phải biết vạch ranh giới.

Yuunagi - kun vẫn chỉ là một học sinh trung học.

Nếu cậu ấy có thể thì cậu ấy nên sống cùng với gia đình.

Kaguya - chan cũng mong như vậy.

Tình cảm riêng của tôi chẳng đáng gì. Mọi thứ quay về quỹ đạo vốn có mới là kết cục đúng đắn nhất dành cho mọi người.

Một học sinh trung học thì nên ở với cha mẹ. Một giáo viên thì không nên ngày nào cũng ăn cơm do học sinh nấu.

Dĩ nhiên, bí mật thì không bao giờ là tốt cả.

“Kaguya - chan, phần còn lại để chị lo nhé?”

Cuối cùng, tôi quyết định làm việc mà mình đã phải làm từ lâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!