Can I Still Be Your Heroine Even Though I’m Your Teacher?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 179

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Vol 2 - Chương 3.6: 'Người Tình' Giả Vờ (6)

Chương 3.6: 'Người Tình' Giả Vờ (6)

“Đúng vậy, đây là buổi hẹn hò, nên đừng làm phiền chúng tôi.”

Nghe câu đáp trả của Mayuzumi - san, Kaguya dường như thấy dễ chịu hơn đôi chút, thái độ cũng dịu xuống.

“Giữa anh chị em thì hơi thân quá mức rồi. Hai người có giấu giếm gì không đấy?”

Akira hỏi thẳng thừng.

“Giấu giếm gì cơ?”

Tôi chẳng hiểu ẩn ý phía sau câu hỏi ấy là gì.

“Thì…”

Akira tỏ ra bối rối khi đảo mắt giữa tôi và Kaguya.

“Hay là chị cũng thích Yuu - kun?”

Kaguya hỏi với giọng nửa trêu chọc, nửa châm biếm.

“Hả!? Đương nhiên là không rồi! Sao chị phải thích Nishiki chứ!?”

Ui trời, để khẳng định là giữa chúng tôi còn chẳng có cờ để cắm, cô ấy đâu cần phải gào lên giữa chốn đông người thế để khẳng định đâu.

Tôi vốn đã biết trước rồi, nhưng cũng không ngăn được bản thân bật cười gượng.

“Ồ, trận chiến khốc liệt giữa các thiếu nữ đã bùng nổ rồi…”

Mayuzumi - san chẳng biết từ lúc nào đã đứng ngay cạnh tôi.

“Mayuzumi - san, cậu làm ơn chặn họ lại, thay vì hóng chuyện đi.”

“Thế sao Nikki không đứng ra hòa giải?”

“Tớ có cảm giác nếu mình chen vào thì chỉ đổ thêm dầu vào lửa thôi…”

“Ra vậy, Nikki cũng biết điều đấy.”

Mayuzumi - san nói, ánh mắt ẩn ý khó lường.

“À phải rồi, lúc nãy tớ gặp Reiyu - chan Sensei đấy.”

“Cái gì!?”

Tôi suýt ngừng tim ngay tại chỗ.

“Nikki, trông cậu ngạc nhiên chẳng khác gì Reiyu - chan Sensei lúc đó. Buồn cười ghê.”

Thảo nào tôi đột nhiên không liên lạc được với Tenjo - san.

“Cậu có nói chuyện gì không?”

“Cậu tò mò à?”

“Nếu Tenjo Sensei một mình xuất hiện ở đây thì…”

“Hử? Ririka có nói là Reiyu - chan Sensei đến một mình sao?”

Trong cơn rối trí, tôi đã lỡ lời.

“Tại tớ nghĩ Mayuzumi - san sẽ là người đầu tiên báo cho tớ biết, nếu Sensei có bạn trai hay gì đó chứ. Tớ đoán sai rồi à?”

Tôi liều một phen và bịa ra một lý do tạm bợ. Nếu Mayuzumi - san, người vốn sắc sảo, đánh hơi được mối quan hệ giữa tôi và Tenjo - san thì phiền phức to.

“Ừ, tất nhiên rồi. Nikki đúng là hiểu Ririka ghê đấy.”

Giọng Mayuzumi - san lanh lảnh và sinh động của thường ngày bỗng chậm lại.

“Yuu - kun, em vừa nghe thấy tên một cô gái khác mà mình không biết! Lại một Rei - chan nữa sao?”

Cô xen ngang, cắt đứt luôn màn khẩu chiến với Akira.

“Rei - chan là ai?”

Akira cũng chen vào.

“Kaguya, người bọn anh nhắc tới là cô giáo chủ nhiệm. Akira, Rei - chan là hàng xóm ở khu chung cư của tớ. Tên cô ấy là Tomi Rei, nên bọn tớ gọi thân mật là Rei - chan. Đó là hai người khác nhau, rõ chưa?”

Tôi dõng dạc giải thích, coi như Tenjo Reiyu và Tomi Rei là hai cá thể hoàn toàn tách biệt.

Đây chính là khoảnh khắc mà da mặt tôi dày nhất trong đời.

Hai người đó tuyệt đối không được liên hệ về một.

““Vậy thì được thôi.””

Kaguya và Akira đồng thanh đáp, rồi lại quay phắt qua và nhìn nhau từ đối diện.

“Nếu chỉ là bạn cùng lớp thì chị đi nhanh đi. Hai người thì lúc nào chẳng gặp nhau trong lớp.”

“Em nhỏ tuổi hơn, sao em lại nói chuyện với chị kiểu đó?”

Kaguya và Akira trừng mắt nhìn nhau.

Hai người này hợp nhau tệ hại thật.

Kaguya thì chẳng hề kiêng dè, còn Akira thì quá thẳng thừng.

Họ cứ ném vào nhau những lời sắc bén, khiến không khí thêm căng thẳng hơn.

“Lớn tuổi hơn đâu có nghĩa là giỏi hơn. Chị chẳng qua chỉ sinh sớm hơn em một chút thôi.”

“Cách nói năng của em mới là vấn đề đó.”

“Người cứ tự tiện đứng trên cao nhìn xuống như chị cũng có vấn đề đấy.”

“Em nói gì cơ?!”

“Chị nghe rõ rồi đấy?!”

“Nishiki đã khổ sở vì em gái hay bám lấy cậu ấy ở trường học rồi.”

Cô ấy lỡ miệng kể luôn tình cảnh của tôi trên lớp.

Kaguya lập tức cứng họng.

“Cho dù có thích onii - chan thì cũng nên tiết chế lại.”

“Sao em phải nghe điều đó từ một người mới gặp như chị?”

“Nishiki từng giúp chị trong chuyện chị không thể tự xoay xở. Chị thấy mình nợ cậu ấy, nên nếu Nishiki gặp khó khăn, chị sẽ giúp.”

Ra vậy, Akira có cảm giác muốn đền đáp vì chuyện đó.

Thành thật mà nói, điều đó khiến tôi ấm lòng.

“Lại nữa… Yuu - kun không chỉ giúp mình em…”

Em ấy thoáng liếc nhìn tôi.

“Nishiki quá tốt bụng. Đừng để cậu ấy gánh thêm những gánh nặng không cần thiết.”

Akira nói thẳng bằng giọng dứt khoát.

“Chuyện đó thì em biết rất rõ.”

“Thế thì tại sao còn giả vờ làm tình nhân? Em gái kế thì không thể thành người yêu.”

Akira chỉ ra sự thật.

Đó là thường thức, ai cũng hiểu điều đó.

Ắt hẳn Kaguya cũng biết rõ.

Nhưng đó lại chính là điều em ấy không muốn nghe nhất.

Em ấy tin rằng nếu hai người giữ khoảng cách, cảm xúc sẽ thay đổi theo thời gian.

Sau một khoảnh khắc im lặng, Kaguya bỏ đi khỏi cửa hàng.

Tôi vội đuổi theo và nắm lấy tay em ấy.

“Buông em ra!”

“Kaguya, đây là dịp để em nghe anh nói.”

“Em không muốn nghe.”

“Anh mãi mãi là anh trai của em. Tình cảm của anh không thể vượt quá tình ruột thịt. Nhưng cũng đúng là anh muốn trở thành chỗ dựa lớn nhất của em. Em quan trọng với anh, và anh không thể bỏ mặc em.”

“Thật chủ quan làm sao… Đúng là kiểu của anh.”

“Em là em gái kế của anh.”

“Vậy thì em ước gì mình chưa từng trở thành em gái kế của anh!”

“Đừng trẻ con nữa. Em nên nhận ra mình đang làm phiền mọi người xung quanh mình.”

“Anh định bao giờ mới thôi xem em như con nít chứ, Yuu - kun!”

Tôi choáng váng đến mức vô thức buông tay em ấy ra.

“Yuu - kun, anh lúc nào cũng quá bảo bọc em.”

Nói xong, Kaguya một lần nữa chạy đi.

Nếu tôi lập tức đuổi theo, tôi sẽ bắt kịp Kaguya lại trước khi em ấy biến mất khỏi tầm mắt.

Tôi muốn bước chân, nhưng không thể nhấc nổi bước đầu.

Những lời mà em ấy bỏ lại đủ nặng để khiến tôi khựng lại.

Trong lúc tôi do dự, một mái tóc dài quen thuộc khẽ tung bay trong tầm nhìn của tôi, và đuổi theo Kaguya thay tôi.

Tôi sẽ trông cậy vào Tenjo - san.

“Nishiki, cậu không đuổi theo sao?”

“Nikki, tâm trạng con gái dao động như nước. Có lẽ em ấy sẽ tha thứ nếu cậu thành khẩn xin lỗi đó! Chắc là thế!”

Nếu Kuhouin Akira - san và Mayuzumi Ririka - san cùng chạy theo, họ có khả năng sẽ chạm mặt Tenjo - san, đồng nghĩa với một rắc rối to.

Đặc biệt với tốc độ của Akira, người vốn là vận động viên điền kinh.

Tôi vội chắn trước mặt họ và chặn họ lại.

“Khoan! Đây là chuyện gia đình, hai cậu không cần xen vào đâu!”

“Cậu chắc chứ? Tớ cũng muốn xin lỗi vì đã lỡ lời.”

“Nikki, cậu đúng là kẻ máu lạnh. Tớ thất vọng vào cậu lắm.”

Tôi gấp rút biện lý do trong khi họ ép tôi từ hai phía.

“Tớ không tiện kể chi tiết vì là chuyện gia đình, nhưng tụi tớ có một quá khứ phức tạp phía sau. Xin lỗi, nhưng tớ không muốn người ngoài xen vào.”

Tôi khẳng định bằng giọng dứt khoát rằng họ không nên nhúng tay.

Thực lòng, ngay cả tôi cũng chưa hiểu hết cảm xúc của Kaguya.

Thứ tôi mong là chúng tôi có thể đứng cạnh nhau trong bếp, nấu ăn cùng nhau như anh em.

Tại sao em ấy lại không chấp nhận quan hệ ruột thịt ấy cơ chứ?

“Có thể là vậy, nhưng…”

Akira có vẻ chưa hoàn toàn đồng tình, nhưng cô ấy chấp nhận quan điểm của tôi.

“Đủ rồi, kiểu gì cũng là duyên phận sắp đặt! Cơ hội đến thì phải chớp lấy! Chúng ta sẽ hiểu rõ ngay nếu đi xem!”

Mayuzumi - san định lao đi, nhưng Akira nhanh chóng túm cổ áo cô ấy và kéo lại.

“Akiaki, thả ra đi. Ririka - chan này sao có thể bỏ lỡ chuyện thú vị thế chứ.”

“Giờ thì lộ bản chất rồi nhé. Dù là theo hướng tốt hay xấu thì cậu đúng là đồ trơ trẽn, Ririka.”

Akira thở dài.

Bị cuốn theo tính khí của Mayuzumi - san thường xuyên, cô đã quá quen với cả ưu lẫn nhược của sự bạo dạn ấy.

“Nếu Nishiki đã nói vậy thì tớ tin cậu ấy.”

“Akiaki, cậu cưng Nikki quá rồi đấy.”

Mayuzumi - san nheo mắt đầy ẩn ý.

“Chỉ là cậu tưởng tượng thôi.”

“Không thể nào, đôi mắt của Ririka - chan đâu dễ bị lừa vậy.”

“Không, mắt cậu thì mù như dơi ấy.”

Akira giơ tay làm dấu hòa bình (hình chữ V) ngay trước mặt Mayuzumi - san.

“Áaa~ mắt tôi! Mắtttt tôi!”

“Quá đáng vừa thôi. Tớ còn chưa chạm vào đâu.”

“Không, đầu ngón tay Akiaki chứa đầy sát khí. Cậu định móc nát đôi mắt xinh đẹp của Ririka này!”

Mayuzumi - san phồng má tức giận.

Trong lúc đó, bóng dáng Kaguya đã biến mất khỏi tầm nhìn tôi.

Xin nhờ cả vào chị đấy, Tenjo - san.

Tất cả những gì tôi có thể làm chỉ là tin tưởng và chờ đợi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!