Chương 21: Cuối Kỳ Nghỉ Hè (2)
Thay vì đón lễ Obon theo cách truyền thống, bãi biển lại đông nghịt người.
Cũng phải, đối với người hiện đại thì kỳ nghỉ lễ này cũng chỉ là một dịp nghỉ dài ngày mà thôi.
Gia đình Miyuki cũng vậy.
“Matsuda-kun.”
“Sao.”
Nghe tiếng Miyuki gọi từ phía sau, tôi quay đầu lại và giật nảy mình.
Người đứng đó không phải Miyuki mà là Kana.
“C, cái gì vậy...?”
Rõ ràng lúc ở trên xe giọng cô ấy khác cơ mà, sao giờ lại giống hệt giọng Miyuki thế này.
Thấy vẻ mặt hoang mang của tôi, Kana cười ngặt nghẽo rồi bước ra xa.
Miyuki nhìn Kana với vẻ bó tay rồi tiến lại gần tôi.
“Chị tớ hay đùa dai lắm... Xin lỗi cậu nhé. Tetsuya-kun cũng bị lừa mấy vố rồi.”
“Chị cậu làm diễn viên lồng tiếng à?”
“Không phải... nhưng từ bé chị ấy đã hay thế rồi.”
Có vẻ cô ấy là kiểu người thích trêu đùa, khác hẳn với Miyuki.
Nếu vậy thì có thể làm một nháy 3P với hai Miyuki không nhỉ?
Tuyệt đấy chứ...?
“Biển đẹp quá nhỉ? Thích thật đấy...”
Miyuki dang rộng hai tay, nhắm mắt tận hưởng gió biển.
Gió thổi ngược làm áo thun và váy của cô ấy ép sát vào người, phô bày trọn vẹn đường cong cơ thể.
Lúc nào nhìn cũng thấy bộ ngực này thật điên rồ. Eo thì thon, hông thì nở...
Đặc biệt là phần gò mu hơi nhô lên ở dưới vùng chữ Y... Nhìn nứng thật sự.
“Matsuda-kun! Lại đây ăn dưa hấu đi cháu!”
Tiếng gọi của Midori kéo tôi về thực tại, tôi vỗ nhẹ lên vai Miyuki.
“Đi ăn dưa hấu thôi.”
“Ừ.”
Tôi ngồi trên tấm bạt trải trên bãi cát, cùng gia đình Miyuki thưởng thức đủ loại đồ ăn.
Chắc Tetsuya cũng đang ở quanh đây thôi.
Giờ này chắc cậu ta đang liên tục nhắn tin cho Miyuki, nhưng xin lỗi nhé, Miyuki thậm chí còn chẳng thèm ngó ngàng đến điện thoại đâu.
“Matsuda-kun, sao tự dưng cậu lại rụt rè thế? Vì ở cùng gia đình tớ à? Cứ tự nhiên như bình thường đi.”
Cô ấy chỉ đang thích thú với việc trêu chọc tôi thôi.
Tôi liếc nhìn Miyuki đang thì thầm bên tai mình, giấu tay ra sau lưng để không ai thấy.
Rồi tôi ấn nhẹ vào lưng Miyuki.
Đó là hành động mang ý nghĩa bảo cô ấy đừng làm thế nữa.
Nhận ra ý đồ của tôi, Miyuki cười hì hì rồi đứng dậy.
“Matsuda-kun không đi bơi à?”
“Bây giờ á? Phải đợi tiêu hóa đã chứ...”
“Vừa chơi vừa tiêu hóa cũng được mà. Matsuda-kun lúc nào chả nói thế.”
“Không, tớ nói thế bao giờ...”
“Nếu giờ cậu không bơi thì trông đồ giúp nhà tớ ở đây nhé? Tớ với chị đi thay đồ đây.”
“Ừ, đi đi.”
Miyuki cầm đồ bơi rồi cùng Kana đi về phía phòng thay đồ.
Nhìn theo bóng lưng cô ấy, Wataru chép miệng.
“Cái con bé này... hư thật...”
“Có vẻ hôm nay Miyuki phấn khích hơn bình thường. Xin lỗi cháu nhé. Matsuda-kun cũng đi bơi đi.”
Nghe Midori xin lỗi, tôi lắc đầu với điệu bộ hơi khoa trương.
“Dạ không sao đâu ạ. Cháu cũng không định bơi, chỉ định ra hóng gió biển thôi. Cháu sẽ ở đây trông đồ cho mọi người. Hai bác cứ đi chơi đi ạ.”
“Hai bác cũng không định xuống biển đâu. Có vẻ Matsuda-kun cũng thuộc tuýp người thích ngắm cảnh giống hai bác nhỉ?”
“Cũng không hẳn là thích ngắm cảnh... Chỉ là ngày nghỉ mà ở nhà một mình thì chán quá...”
Đang trò chuyện rôm rả với Wataru và Midori, tôi quay đầu lại khi thấy Miyuki và Kana đã thay đồ xong và đang tiến lại gần.
Hai người họ chỉ mặc đồ đi biển bình thường.
Quần đùi giả váy và áo khoác dài tay có khóa kéo.
Dù tôi rất muốn nhìn thấy Miyuki mặc bikini, nhưng cô ấy lại chẳng mấy mặn mà với việc khoe vóc dáng.
Có vẻ Kana cũng vậy... Đúng là máu mủ tình thâm có khác.
Nhưng được ngắm cặp đùi trắng ngần của Miyuki cũng tốt rồi.
“Cậu không đi thật à?”
Miyuki vừa hỏi vừa tâng quả bóng hơi mượn được vào lưng tôi.
Có vẻ cô ấy cảm thấy thoải mái khi ở bên tôi nên tâm trạng tôi cũng vui lây.
Cứ làm nũng nhiều vào. Sau này cậu sẽ phải khóc lóc cảm ơn tớ đấy.
“Không đi. Cậu định chơi bóng thì khởi động trước đi.”
“Vừa chơi vừa khởi động cũng được mà. Tớ cũng không định ra chỗ sâu nên không sao đâu. Bọn tớ đi đây, nếu chán thì ra tìm bọn tớ nhé. Nhớ chưa?”
Biết ngay là cậu sẽ phớt lờ lời cảnh báo mà.
Hôm nay cái tính chủ quan của cậu lại trỗi dậy rồi đấy.
Miyuki vẫy tay chào một cách tươi tắn rồi cùng Kana đi ra biển.
Tôi xin phép Midori và Wataru rồi đi dạo dọc bờ biển.
Không phải cứ đi bừa đâu, tôi giữ một khoảng cách vừa đủ để có thể quan sát Miyuki và Kana đang vui vẻ ném bóng cho nhau.
Ở bãi biển này có một khu vực nước đột ngột sâu hẳn xuống.
Thường thì sẽ có nhân viên cứu hộ đi tuần tra và ngăn những người định bơi ra đó, nhưng với số lượng nhân viên có hạn thì không thể nào kiểm soát được một bãi biển rộng lớn với đông đúc người như thế này.
Sự kiện sẽ xảy ra khi nhân viên cứu hộ đang ở chỗ khác, và Kana ném quả bóng ra xa.
Miyuki bơi ra nhặt bóng thì bị chuột rút và chìm nghỉm ở khu vực nước sâu đó.
Một sự kiện rất nguy hiểm. Nếu sơ sẩy có thể chết đuối như chơi.
Nhưng chuyện đó tuyệt đối sẽ không xảy ra.
Dù tôi không làm gì thì Miyuki cũng sẽ được nhân viên cứu hộ phát hiện và cứu sống trước khi tình trạng trở nên tồi tệ.
Và dù tôi có đứng im thì độ hảo cảm cũng không bị giảm đi.
Tất nhiên là tôi sẽ không đứng im rồi.
Tôi tham gia sự kiện này là để kéo hẳn trái tim Miyuki về phía mình cơ mà.
Kiểm tra lại những vật dụng dùng cho sự kiện vứt lăn lóc xung quanh, tôi giả vờ đi dạo quanh quẩn gần chỗ Miyuki và Kana.
Tetsuya... đang ở đằng xa kia kìa.
Chắc cậu ta cũng đang đi dạo giống tôi, nhưng chỉ một lát nữa khi sự kiện bắt đầu, cậu ta cũng sẽ phát hiện ra Miyuki thôi.
Bây giờ sắp đến giờ xảy ra sự kiện rồi...
Vừa nhìn đồng hồ vừa nhẩm lại hàng chục, hàng trăm lần hình ảnh mô phỏng trong đầu, tôi chợt nghe thấy,
Bộp!
“Á chị ơi...! Chị làm gì thế...!”
Tiếng nũng nịu văng vẳng từ xa vọng lại khiến tôi căng thẳng tột độ.
Bắt đầu rồi.
Miyuki tiến lại gần quả bóng đang bị những con sóng nhỏ cuốn trôi.
Những người xung quanh thì đang mải mê vui đùa, còn Kana thì đã rời mắt khỏi Miyuki, mải ngắm nhìn những con hải âu bay lượn trên mặt biển.
Tetsuya phải một lúc nữa mới phát hiện ra Miyuki, và khi thấy đầu cô ấy ngửa ra sau, cậu ta mới nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc...
Nên hiện tại, người duy nhất đang theo dõi cô ấy chỉ có mình tôi.
Vì quả bóng trôi đi khá nhanh nên Miyuki bắt đầu bơi.
Miyuki bơi sải với tư thế lóng ngóng tiến về phía quả bóng, ngay khi gần chạm tới bóng, đầu cô ấy liền chìm nghỉm xuống biển.
Sau đó, cô ấy cứ ngoi lên ngụp xuống liên tục.
‘Chính là lúc này.’
Ngay khi nhìn thấy cảnh đó, tôi vớ lấy chiếc phao trẻ em màu hồng và chiếc áo phao của ai đó rồi vắt chân lên cổ mà chạy.
“Ơ!? Mẹ ơiii!”
Tiếng hét thất thanh của đứa nhóc đang nghỉ ngơi phía sau vang lên.
Chắc nó tưởng tôi ăn trộm phao của nó rồi bỏ chạy.
Sợ cái đéo gì... Lát nữa tao đền tiền cho mày là được chứ gì thằng ranh.
Khi nước ngập đến ngang hông, sức cản khiến tốc độ chạy của tôi chậm dần.
Càng đến gần Miyuki, khuôn mặt đau đớn của cô ấy khi liên tục ngoi lên ngụp xuống mặt nước càng hiện rõ trong tầm nhìn của tôi.
Dù biết là vì sự kiện nhưng tôi thực sự không muốn nhìn thấy Miyuki đau đớn thế này...
Biết thế cứ chơi cùng rồi cứu cô ấy ngay lúc vừa chìm có phải hơn không, tự dưng đứng xa làm gì không biết.
Tôi hét lớn gọi Kana đang ngơ ngác nhìn quanh.
“Chị ơi! Chị!”
Nghe tiếng tôi, Kana quay đầu lại.
“Hả...? Gì thế? Matsuda-kun?”
“Gọi cứu hộ đi!”
Tôi chỉ tay về hướng Miyuki, ném áo phao và phao bơi lại gần cô ấy rồi lao xuống biển.
Tùm!
Sau đó, tôi dồn hết sức bình sinh bơi về phía Miyuki.
“Khụ! Phụttt...!”
Miyuki sặc nước biển, ho sặc sụa nhìn tôi đang tiến lại gần.
Ánh mắt tràn ngập sự đau đớn của cô ấy ánh lên một tia hy vọng nhỏ nhoi.
Khó khăn lắm mới tóm được mép chiếc phao đang trôi đi, tôi tập trung cao độ ném nó về phía cô ấy.
Chiếc phao rơi đánh "bộp" một cái ngay sát cạnh Miyuki.
Theo bản năng, Miyuki vươn tay ra bám lấy chiếc phao.
Một cú ném trượt hoàn hảo. Với lực ném này thì chắc tôi cũng có thể đạt giải ở giải đấu toàn quốc đấy chứ.
Cuối cùng, tôi cầm lấy chiếc áo phao, tiến đến sát Miyuki, dựng thẳng chiếc phao đang chực lật úp lên rồi định hỏi xem cô ấy có sao không.
Nhưng thay vì bám vào phao, cô ấy lại túm lấy đầu tôi đang ở ngay trước mặt khiến cả hai cùng chìm xuống biển.
Sức mạnh của Miyuki khi bản năng sinh tồn trỗi dậy thật khủng khiếp.
Đến mức tôi không thể hất cô ấy ra để ngoi lên mặt nước được.
Tệ hơn nữa là tôi đã làm tuột mất chiếc áo phao.
‘A... mẹ kiếp...’
Người ta bảo tự mình tiếp cận để cứu người đuối nước là một hành động nguy hiểm, giờ thì tôi đã hiểu câu nói đó rồi.
Tôi đã tiếp cận quá vội vàng.
Còn chưa kịp cảm nhận bộ ngực đầy đặn của Miyuki nữa.
Cứ thế này thì tôi chết trước mất.
Đáng lẽ tôi phải mặc áo phao vào rồi mới tiếp cận, nhưng nhìn thấy vẻ mặt của Miyuki, tôi đã luống cuống và làm ra một hành động ngu ngốc.
Dùng hết sức bình sinh đẩy hông Miyuki ra, may mắn thay tôi đã thoát khỏi cô ấy.
Trong tư thế đó, tôi vòng ra sau lưng Miyuki đang đạp nước loạn xạ, luồn tay xuống dưới mông và lưng cô ấy rồi dùng sức nâng lên.
Miyuki nổi lềnh bềnh trên mặt nước theo phương ngang.
Dưới mặt nước, tôi lờ mờ nhìn thấy chiếc áo phao đang trôi nổi gần cô ấy.
Nhưng mở mắt dưới nước biển cay xé cả mắt.
Tôi đẩy Miyuki về phía chiếc áo phao, cánh tay đang chới với của cô ấy liền tóm lấy nó.
Thấy Miyuki đã bớt vùng vẫy, tôi vẫn giữ nguyên tư thế nâng cô ấy lên.
Đó là hành động nhằm để cô ấy tự mình mặc áo phao vào.
Một lúc sau, tôi cảm nhận được lực đẩy từ cơ thể Miyuki đã bình tĩnh lại khá nhiều.
Cô ấy mặc áo phao vào rồi.
Thở phào nhẹ nhõm, tôi từ từ di chuyển ra khỏi phía sau Miyuki.
“Phùuu!”
Vừa thở hắt ra hơi thở đã kìm nén nãy giờ, Miyuki vẫn đang ho sặc sụa nhổ nước ra lại vươn tay ra sau định túm lấy đầu tôi.
Lại nữa rồi. Tôi hiểu là cậu đang sợ hãi, nhưng định kéo tớ chết chùm thì quá đáng lắm đấy.
Tôi dùng lòng bàn tay vỗ mạnh vào trán Miyuki.
Bốp!
“Khụ... Á! Khụ!”
Tiếng hét xen lẫn tiếng ho, nghe buồn cười phết.
Cốc!
Tôi búng thêm một cái rõ đau vào trán cô ấy, một nửa là lo lắng, một nửa là tức giận, rồi nói.
“Nằm im... hộc... đi con ranh này... Định giết cả tớ à? Từ giờ tớ sẽ... kéo cậu đi... nên làm ơn cứ nằm im đó... Rõ chưa?”
“Hức... Khụ...”
Miyuki vẫn đang nôn ra nước biển, khẽ gật đầu.
Bị đánh cái là ngoan ngoãn nghe lời ngay. Đúng là đôi khi cũng cần phải dùng đến hình phạt thể xác.
Tôi xốc nách Miyuki rồi từ từ di chuyển vào bờ.
Mà khoan, đây chẳng phải là kỹ thuật của nhân viên cứu hộ sao?
Dù tôi đã xem trên mạng để phòng hờ, nhưng không ngờ trong tình huống cấp bách lại có thể thực hiện một cách tự nhiên như vậy...
Sức mạnh của nhân vật chính đúng là ngọt ngào thật.
Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã được nhân viên cứu hộ - người được Kana gọi đến - cứu lên.
So với sự hoảng loạn lúc nãy, tình trạng của Miyuki khá nhẹ, thậm chí còn chưa đến mức 1 trong thang phân loại tình trạng người đuối nước.
Biết rõ điều đó, tôi bỏ mặc Miyuki đang ho sặc sụa trên thuyền và nhìn quanh.
Có lẽ vì Kana đã la hét ầm ĩ nên mọi người đang tụ tập lại thành từng nhóm nhỏ.
Ở giữa đám đông là Tetsuya đang nhìn chiếc thuyền với ánh mắt đầy lo lắng.
Thằng hèn... Mày nhận ra Miyuki bị đuối nước nhưng vì tao nên mày đéo làm được gì đúng không?
Cười thầm chế giễu cậu ta trong bụng, tôi nằm ngửa ra thuyền.
Lúc này, Miyuki với đôi mắt ngấn lệ, tay ôm cổ, bò lồm cồm về phía tôi.
Đừng bảo là định ôm tôi nhé?
Đang nghĩ vậy thì,
“Khụ!”
Miyuki ho một tiếng lớn, nước từ miệng cô ấy bắn ra nhắm thẳng vào mặt tôi, tôi vội vàng né đầu sang một bên.
Dòng nước ấm áp sượt qua tai tôi.
Phản xạ tuyệt vời... Có khi tôi nên thi vào trường thể dục thể thao cũng nên.
Mà khoan, cái đó chẳng phải là phần thưởng sao?
Tự dưng lại né.
Chép miệng tiếc rẻ, tôi nằm ườn ra thuyền khi các nhân viên cứu hộ đang trấn an Miyuki.
Sự kiện kỳ nghỉ hè đến đây là kết thúc.
Giờ thì cứ tận hưởng phần hậu truyện và chờ đến ngày khai giảng thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
