Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 8

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 7

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 308

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1074

Web Novel - Chương 23: Khai Giảng

Chương 23: Khai Giảng

@@

Đêm khuya.

Matsuda đã chuẩn bị xong xuôi để ra về, mỉm cười với Miyuki.

“Nghỉ ngơi cho khỏe nhé.”

“Ừ...”

Thâm tâm cô chỉ muốn cùng Matsuda dạo bước trên bãi biển đêm, trò chuyện đủ thứ trên đời.

Sau đó gọi cả Tetsuya đến, ba người cùng ăn Yakitori và thắt chặt thêm tình bạn.

Nhưng nói ra những lời đó thì thật sự quá vô duyên.

Đã mang ơn cứu mạng của cậu ấy, lại còn lấy cớ đói bụng để giữ cậu ấy lại khi cậu ấy định về... Nếu giờ lại nhờ vả thêm, chắc chắn cậu ấy sẽ nghĩ cô là một kẻ ích kỷ.

Nhưng cậu ấy nhất thiết phải về sao?

Gia đình cô đã ngỏ ý thuê khách sạn cho cậu ấy nhưng cậu ấy nhất mực từ chối.

Hôm nay xảy ra tai nạn nên chưa chơi bời được gì... Thấy tiếc quá.

Hay là vì chuyện cô định túm đầu Matsuda dìm xuống nước thay vì bám vào chiếc phao cậu ấy ném cho, nên cậu ấy đã hoàn toàn mất cảm tình với cô rồi...?

Không, không phải thế.

Nếu vậy thì với tính cách của Matsuda, cậu ấy đã chẳng thèm ăn cơm cùng cô mà bỏ về luôn rồi.

Đang chìm đắm trong mớ suy nghĩ vẩn vơ, Miyuki chợt bừng tỉnh khi nghe thấy,

“Vậy, trăm sự nhờ chú đưa cháu về ạ. Cháu lại làm phiền chú thêm một lần nữa rồi.”

Matsuda đang nói những lời lễ phép với Wataru.

Tài ăn nói của cậu ấy thật tốt.

Khác hẳn với lúc cậu ấy nổi trận lôi đình, chửi bới tên ăn mày dạo trước.

Nghĩ vậy, cô mới thấy Matsuda thực sự đã thay đổi rất nhiều.

“Phiền phức gì chứ... Đây là việc chú đương nhiên phải làm mà... Chắc cháu mệt rồi, chúng ta đi thôi.”

“Vâng.”

Matsuda làm động tác và cơm về phía Miyuki.

Ý bảo cô đừng ăn đồ dầu mỡ mà hãy ăn uống thanh đạm cho khỏe người.

Miyuki gật đầu tỏ ý đã hiểu, Matsuda khẽ mỉm cười rồi cùng Wataru rời khỏi bệnh viện.

‘Mình cũng muốn đi...’

Nếu không được chơi tiếp, ít nhất cô cũng muốn đi cùng đến tận nhà Matsuda.

Cô muốn trêu chọc Matsuda khi cậu ấy cố gắng kiềm chế tính hay đùa cợt trước mặt người lớn.

Nhưng bệnh viện cấm bệnh nhân ra ngoài lâu nên cô không thể làm vậy.

Cơ hội tốt thế mà... Tiếc thật.

Miyuki chép miệng tiếc rẻ, quay lại phòng bệnh và nghịch điện thoại.

[Miyuki, cậu ngủ chưa?]

Tin nhắn của Tetsuya gửi đến.

Thời gian là khoảng một tiếng trước.

Cảm thấy có lỗi với cậu, Miyuki liền nhắn tin trả lời.

[Xin lỗi vì tớ trả lời muộn. Matsuda-kun bảo phải về nên tớ tiễn cậu ấy, giờ mới xong. Tớ chưa ngủ.]

[Vậy cậu có muốn ra ngoài đi dạo một lát không? Tớ sẽ mua Yakitori mà cậu thích đến.]

Yakitori à... Cô cũng muốn ăn.

Nhưng giờ đã muộn rồi, và quan trọng nhất là Matsuda đã dặn cô không được ăn đồ dầu mỡ.

Cậu ấy nói vậy là vì lo cho sức khỏe của cô, nên hôm nay cô phải kiềm chế thôi.

[Tớ không ăn Yakitori đâu. Nếu chỉ đi dạo quanh bệnh viện một lát thì được... Cậu đến nhé?]

[Tớ đến ngay đây. Đợi tớ một chút nhé.]

[Ừ.]

Kết thúc cuộc trò chuyện với Tetsuya, Miyuki ngồi dậy.

Chẳng hiểu sao cô không có chút sức lực nào. Cảm giác như mọi thứ đều thật phiền phức.

Có lẽ là vì không có Matsuda ở đây để cô trêu chọc chăng.

Nhưng dù sao thì Tetsuya cũng vì lo cho cô nên mới đến... Phải cố lên thôi.

Miyuki lê đôi dép lê lẹp xẹp như một thây ma bước ra khỏi phòng bệnh.

Buổi sáng hai ngày sau khi sự kiện của Miyuki xảy ra.

“... da-kun!”

Tôi đang trằn trọc trên nệm trong cơn ngái ngủ thì,

“Matsuda-kun! Cậu có nhà không?”

Ding-dong-!

Giọng nói lanh lảnh của Miyuki cùng tiếng chuông cửa vang lên bên tai khiến tôi bật dậy.

Bước ra khỏi phòng khách, xỏ vội đôi giày rồi tiến ra cửa chính, tôi hắng giọng.

Và mở cửa.

Cạch.

Qua khe cửa, tôi thấy Miyuki đang mỉm cười rạng rỡ nhìn mình.

Thấy cô ấy có vẻ đã hoàn toàn bình phục, tôi cũng thấy vui lây.

Tôi cố giữ vẻ mặt ngái ngủ, hất cằm về phía cô ấy.

“Gì đấy...? Mấy giờ rồi...?”

“Bảy giờ.”

“Mới sáng sớm đã đến cằn nhằn rồi à...?”

“Hai tiếng nữa là bắt đầu học rồi, bảy giờ là đến lúc phải dậy rồi chứ.”

“Học...? Chẳng phải chúng ta đã thống nhất là ngày mai mới bắt đầu sao?”

“Chưa đầy 2 tuần nữa là khai giảng rồi, phải tăng tốc lên chứ. Đúng không?”

“Thế cậu cũng phải gọi điện báo trước một tiếng chứ...?”

“Chuyện đó thì tớ xin lỗi. Tớ gọi mấy cuộc mà cậu không nghe máy nên tớ cứ thế đến luôn. Tớ cũng có thứ muốn đưa cho Matsuda-kun nữa...”

Thứ muốn đưa? Cái gì? Cơ thể cậu à?

Nhắc mới nhớ, trên tay Miyuki đang xách một cái bọc to đùng.

Quà cho tôi à?

“Miura lát nữa mới đến à?”

“Tớ nhắn tin bảo cậu ấy dậy thì qua rồi. Mà tóc cậu chĩa tứ tung kìa... Cậu ngủ tướng xấu lắm à?”

Cứ trêu tớ thoải mái đi. Cậu mang quà đến nên tớ bỏ qua cho đấy.

Nhưng nếu là món quà tớ không thích thì dạng háng ra nhé.

Cùng Miyuki vào phòng khách, tôi uể oải dọn chiếc bàn tròn ra rồi ngồi phịch xuống.

Thấy chăn đệm vứt lộn xộn, Miyuki liền càu nhàu.

“Cậu trải nệm cho đàng hoàng rồi hẵng ngủ chứ...”

“Lúc ngủ tớ lăn lộn nên nó mới thế đấy. Đừng nói nhiều nữa, mở quà ra xem nào.”

Miyuki lầm bầm gì đó trước thái độ khó ở của tôi rồi đặt cái bọc lên bàn tròn.

Mùi thức ăn thoang thoảng bay ra.

Đừng bảo đây là... thứ mà tôi hằng mong đợi nhé?

Miyuki mở cái bọc được buộc cẩn thận ra, bên trong là một hộp bento cỡ lớn.

“Tớ làm bento mang đến đấy. Sáng nay cậu ăn cái này đi.”

Bento dành riêng cho tôi! Cuối cùng thì...!

Những nỗ lực của tôi từ trước đến nay cuối cùng cũng đơm hoa kết trái rồi!

Tôi đã mong chờ ngày này biết bao nhiêu...

Cố kìm nén cảm giác sung sướng như muốn bay lên mây, tôi hỏi.

“Bento á?”

“Tớ sợ cậu lại ăn cơm trộn trứng tương.”

Mở hộp ra, tôi thấy cơm trắng cùng các loại rau củ như cà rốt xào, súp lơ xanh, rau chân vịt và thịt rưới sốt Teriyaki.

Ngoài ra còn có rất nhiều món ăn kèm khác được xếp chật kín trong hộp.

Hơi tiếc vì không có hình nhân vật nào được trang trí trên cơm, nhưng nhìn chung đây là một món quà quá tuyệt vời.

Miyuki, hôm nay cậu có thể khép chân lại và ngồi ngoan ngoãn rồi đấy.

Tôi nhìn Miyuki với vẻ mặt ngạc nhiên.

“Làm cái này chắc vất vả lắm nhỉ...?”

Cô ấy lảng tránh ánh mắt của tôi vẻ ngượng ngùng, miệng lúng búng.

“Hầu hết là đồ có sẵn ở nhà thôi... À, với lại mẹ tớ bảo hôm nào cậu đến nhà tớ ăn cơm nhé. Mẹ bảo cậu nhất định phải đến đấy.”

Thế à? Món chính chắc là cậu, Kana và Midori nhỉ?

Vừa bước vào là thấy ba người chỉ mặc mỗi tạp dề, dạng háng ra đón chào chủ nhân.

Địa điểm hành sự thì phòng ngủ của Midori và Wataru là tuyệt nhất.

Cảm giác tội lỗi chắc chắn sẽ kích thích lắm đây.

“Hôm nào tớ sẽ đến.”

“Cậu nói thế là không có ngày hẹn cụ thể đúng không? Phải định ngày rõ ràng chứ.”

Có vẻ cậu cũng muốn tớ nhanh chóng huấn luyện cậu nhỉ.

“Vậy cậu định ngày đi.”

Như chỉ chờ câu trả lời này của tôi, Miyuki gật đầu cái rụp.

“Biết rồi. Vậy để tớ định ngày. Cậu mau ăn đi kẻo bento nguội mất.”

Tôi dùng đôi đũa dễ thương mà Miyuki mang đến gắp cơm và thức ăn cho vào miệng nhai,

“Thế nào...?”

Nhìn Miyuki có vẻ hồi hộp, tôi nuốt thức ăn xuống.

Rồi tôi lại gắp thêm một miếng cơm nữa cho vào miệng và hỏi.

“Ngày mai cậu lại làm cho tớ nhé? Cái này ngon lắm...”

Miyuki nở nụ cười mãn nguyện, đảo mắt lên trên.

Trông như đang suy nghĩ vậy.

Một lúc sau, cô ấy đáp.

“Để tớ suy nghĩ đã.”

Suy nghĩ cái gì mà suy nghĩ.

Một khi đã nếm thử hương vị của bento thì không thể quay lại như xưa được nữa đâu...!

“Làm mang đến đi.”

“Matsuda-kun, tớ đã nói đi nói lại rồi, cậu phải nhờ vả đàng hoàng chứ. Thử nói 'Làm cho tớ nhé' xem nào.”

Câu đó cậu phải là người nói mới đúng chứ?

Bắn lên mặt, bắn vào miệng, bắn vào trong... Cứ nói đi.

“Tớ tin là Hanazawa tốt bụng của chúng ta sẽ làm mang đến mà.”

Nghe từ ‘chúng ta’, Miyuki giật mình rồi mím chặt môi.

Kỳ lạ đúng không? Cậu đang tưởng tượng xem tớ nói câu đó với ý nghĩa gì đúng không?

Sau này khai giảng, cậu cứ thử bóng gió than vãn với mấy cô bạn đồng giới xem sao.

Tôi vừa ăn bento vừa thích thú quan sát phản ứng đảo mắt liên tục của Miyuki.

Cho đến ngày sát thềm khai giảng, Miyuki đã làm bento mang đến cho tôi thêm bốn lần nữa.

Tôi muốn ngày nào cũng được ăn, nhưng hiểu nỗi khổ của việc phải dậy từ tờ mờ sáng nên tôi không mè nheo, chỉ ăn thật ngon lành mỗi khi Miyuki mang bento đến.

Có vẻ cô ấy không muốn cho Tetsuya biết chuyện này.

Lần nào tôi ăn xong, cô ấy cũng nhanh chóng rửa sạch hộp rồi giấu nhẹm vào chiếc túi mang theo riêng.

Không biết là cô ấy sợ Tetsuya ghen,

Hay sợ Tetsuya nhìn thấy sẽ đòi cô ấy làm bento cho cậu ta nên mới cố tình giấu giếm, chuyện này chỉ có Miyuki mới biết.

‘Hôm nay là buổi học cuối cùng rồi nhỉ?’

Nhìn tờ lịch, tôi vươn vai với tâm trạng đầy tự hào.

Tôi đã hẹn hò với Miyuki rất nhiều, học hành cũng rất chăm chỉ.

Những sự kiện có sẵn và cả những sự kiện bổ sung do tôi tạo ra đều đã hoàn thành xuất sắc.

Bây giờ là lúc chính thức bước vào giai đoạn yêu đương.

Và cũng là lúc gặp gỡ Renka - người vừa trở lại sau chấn thương - để tích lũy một lượng hảo cảm nhất định với cô ấy.

“Matsuda-kun! Cái gì đây!?”

Từ ngoài cửa, tiếng kêu đầy kinh ngạc của Miyuki - người đến đúng giờ hẹn - vang lên.

Tôi lững thững bước ra mở cửa,

“Chà... Cái này...”

Tôi liếc nhìn Tetsuya và Miyuki đang mải mê ngắm nghía chiếc ô tô vừa được giao đến tối qua.

“Hai người làm gì thế?”

Tetsuya - kẻ nãy giờ cứ dán mắt vào chiếc ô tô như muốn ăn tươi nuốt sống nó - lên tiếng hỏi.

“Ma, Matsuda... Cậu mua xe à?”

“Tớ bảo là sẽ mua mà. Xe tớ đặt hôm qua mới giao đến đấy.”

“Thấy cậu không nói gì tớ tưởng chuyện đó chìm xuồng rồi chứ... Đỉnh thật đấy... Xe này đắt tiền lắm đúng không?”

“Cũng bình thường thôi. Thiết kế đẹp chứ?”

Chiếc xe tôi mua là dòng SUV.

Cốp xe rộng rãi, rất tiện để đi cắm trại, làm tình trên xe cũng tiện...

Không gian rộng rãi nên rất thích hợp để giở trò đồi bại với Miyuki.

Nhiều ưu điểm thế này thì chẳng có lý do gì để mua một chiếc sedan thông thường cả.

“Ừ... Thiết kế đẹp thật...”

“Sáng ngày kia đến đây đi. Tớ chở đến trường cho.”

Tạm thời cứ giả vờ tốt bụng với bạn bè, cho thằng cặn bã Tetsuya đi nhờ, sau này vứt nó đi cũng chưa muộn.

“Thật á? Có phiền cậu không?”

Miyuki đang chăm chú nhìn màu xe, lên tiếng hỏi.

Màu cậu chọn lần trước đấy, thích không?

“Ừ. Đi tàu điện ngầm phiền phức lắm.”

“Tớ thì chưa bao giờ thấy phiền cả... Nhưng sao cậu không nói tiếng nào thế?”

Có vẻ cô ấy hơi buồn vì tôi không báo cáo chuyện trọng đại này.

“Tớ bảo rồi mà.”

“Nhưng... cậu đâu có nói là đã ký hợp đồng rồi...”

“Từ giờ tớ sẽ báo cáo đầy đủ. Được chưa?”

“... Không, ý tớ là... cũng không cần thiết phải thế... Nhưng sau này có chuyện gì lớn thì cậu cũng nên đánh tiếng trước cho bọn tớ biết chứ... Làm tớ giật cả mình...”

Không phải bọn tớ mà là chỉ mình cậu thôi.

Nhìn Miyuki có vẻ ngượng ngùng nhưng lại âm thầm vui sướng, tôi cười khẩy rồi bảo hai người họ đứng đợi, còn mình thì vào nhà lấy chìa khóa xe.

Bíp-!

Vừa bấm nút, cửa xe mở khóa kèm theo một âm thanh trong trẻo.

Tôi mở cửa ghế lái rồi nói.

“Lên xe đi.”

“Matsuda-kun...! Buổi học của chúng ta...”

“Đi chưa đến 5 phút đâu, có sao đâu. Lên xe nhanh đi.”

Nói như ra lệnh, tôi ngồi vào ghế lái rồi đóng cửa lại.

Thấy vậy, Miyuki và Tetsuya luống cuống bàn bạc với nhau.

Chắc đang phân vân xem ai sẽ ngồi ghế phụ đây mà.

Cuối cùng, hai người họ mở cửa hai bên ghế sau rồi cùng lên xe.

Rầm!

Cái thằng chó này, đóng cửa xe người khác mạnh tay thế hả.

Cứ làm mấy trò chướng tai gai mắt, mày mà làm thế một lần nữa là tao thâm nhập vào gia đình mày đấy nhé?

Nói chính xác hơn là em gái và mẹ mày.

Ngược lại, Miyuki của chúng ta đóng cửa nhẹ nhàng biết bao.

Thích quá đi mất... Cậu hoàn toàn không hợp với cái thằng vô ý tứ kia đâu.

Nên từ giờ hãy cùng tớ tạo nên một tình yêu thật đẹp nhé.

Nhìn qua gương chiếu hậu thấy hai người họ đang căng thẳng tột độ, tôi cười khẩy nói.

“Thắt dây an toàn vào.”

“À, biết rồi...!”

Cả hai đồng thanh đáp rồi cuống cuồng tìm dây an toàn.

Dọa hai người họ xong, tôi nhả phanh tay, sang số rồi từ từ nhấc chân khỏi chân phanh.

Chiếc xe bắt đầu lăn bánh một cách êm ái.

Tôi thong thả lái xe lượn một vòng quanh khu phố để xua tan sự bất an của hai người họ.

Thế nào? Miyuki?

Cỡ này thì đủ để cậu bú cặc cho tớ ở ghế phụ rồi chứ?

Tớ sẽ mong chờ đấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!