Chương 20: Cuối Kỳ Nghỉ Hè
“Anh có mang theo giấy chứng nhận chỗ đỗ xe không?”
“Vâng, đây ạ.”
Tôi đưa tờ giấy vừa được cấp cho người môi giới, anh ta kiểm tra kỹ lưỡng rồi gật đầu.
“Tôi đã xác nhận. Anh sẽ thanh toán một lần như đã nói đúng không?”
“Vâng. Nếu đặt bây giờ thì cuối tháng 8 sẽ có xe đúng không ạ?”
“Đúng vậy. Màu xe anh chọn đang rất được ưa chuộng... Nếu có sớm hơn, tôi sẽ liên lạc với anh.”
Chỉ cần nhận được xe trước ngày khai giảng là được.
Chiếc xe tôi đặt mang 2 phần sở thích của Miyuki và 8 phần sở thích của tôi.
Tôi vốn muốn mua một chiếc xe mang tỷ lệ 50-50, nhưng nếu làm vậy chắc chắn Miyuki sẽ cảm thấy áp lực... nên đành chịu thôi.
Sau này nếu chán, đợi khi nào tiến tới quan hệ người yêu rồi đổi xe cũng được.
Nghĩ cho nhẹ đầu, tôi hoàn tất việc thanh toán rồi trở về nhà.
Vì là cuối tuần nên tôi định đi gặp Miyuki, nhưng hôm nay tôi quyết định sẽ ôn lại những gì đã học trong tuần.
Phải liên tục cho Miyuki thấy sự tiến bộ vượt bậc thì cô ấy mới thích chứ.
Tôi mở cuốn bài tập Toán - môn học mà tôi ghét nhất - ra và bắt đầu giải bài.
Không biết đã bao lâu trôi qua.
Khi cái nóng oi bức dịu đi đôi chút và bầu trời bắt đầu sẩm tối,
Uuung-!
Điện thoại của tôi rung lên.
Tôi vội vàng vồ lấy chiếc điện thoại, nở một nụ cười rạng rỡ trên môi.
Miyuki nhắn tin trước... Thích quá đi mất...
[Hôm nay thời tiết đẹp nhỉ?]
[Vẫn nóng như thế mà.]
[Đỡ nóng hơn lúc chúng ta đi ăn kem mà. Ra ngoài chơi đi.]
[Thế thì cậu ra đây đi.]
[Tớ đang ở ngoài rồi.]
Ở ngoài á? Đi chơi với ai?
Đừng bảo là Tetsuya nhé.
[Đang làm gì thế.]
[Cậu biết Haruka không? Nanase Haruka ấy.]
Nanase thì ra là cô bạn đồng giới mà Tetsuya từng nhắc đến.
May quá. Suýt nữa thì tôi đã thêm 10 lần Paizuri vào danh sách trừng phạt rồi.
[Có xinh không?]
[Sao cậu lại trả lời y hệt như tớ dự đoán thế nhỉ? Nhìn thế này thì có vẻ cậu chẳng thay đổi gì cả...]
[Không đâu. Hãy coi đó là câu trả lời dự đoán dựa trên ngày tớ thay đổi đi. À thế tóm lại là có xinh không?]
[Ừ. Xinh lắm.]
Thường thì con gái khen ai xinh thì sự thật lại ngược lại.
Nhưng vì đây là lời của Miyuki thật thà nên chắc là xinh thật.
Vậy thì sau này mời cô ta đến làm một nháy 3P nhé.
[Nhưng Haruka không thích kiểu con trai như Matsuda-kun đâu.]
Tin nhắn tiếp theo đến ngay lập tức.
Một câu nói có vẻ ẩn chứa tâm tư của Miyuki, nhưng cũng có thể cô ấy chỉ nói thật lòng.
Dù sao thì hình ảnh bên ngoài của tôi cũng hơi... rác rưởi mà.
[Ai nói gì đâu? Tớ chỉ hỏi xem có xinh không thôi mà. Hôm nay cậu mặc gì thế?]
[Mặc giống hôm qua.]
[Chụp gửi tớ xem nào.]
[Nói gì thế... Không thích. Hôm nay cậu có học bài không?]
Tôi chụp ảnh cuốn bài tập mà tôi đã cặm cụi giải từ nãy đến giờ gửi đi, kèm theo một tin nhắn đầy vẻ tự mãn.
[Cỡ này được chưa?]
[Chăm chỉ đấy nhỉ? Tớ sẽ khen thưởng cho cậu.]
[Vậy thì chụp ảnh quần áo gửi tớ đi.]
[Matsuda-kun, cậu là đồ biến thái à?]
[Không, tớ có đòi ảnh đồ lót đâu... Chỉ muốn xem cách phối đồ thôi mà.]
[Tớ bảo không là không. Cà phê của tớ ra rồi, tớ dừng ở đây nhé. Học hành chăm chỉ vào.]
Tưởng quan hệ giữa chúng ta giờ đã đủ để cậu làm thế rồi chứ, quá đáng thật.
Sau này tớ sẽ đòi ảnh đồ lót thật đấy, liệu hồn.
Nghĩ vậy, tôi quay lại với cuốn bài tập, nhưng chẳng bao lâu sau, một bức ảnh được gửi đến điện thoại khiến khóe miệng tôi nhếch lên cười toe toét.
Biết ngay là sẽ gửi mà cứ thích làm cao cơ.
Mà hôm nay cậu mặc áo blouse trắng à.
Dù là chất liệu không dễ nhìn xuyên thấu, nhưng cặp bình sữa khổng lồ kia thì có muốn giấu cũng chẳng giấu nổi.
Nhìn bức ảnh cô ấy áp cốc cà phê lên má và cười tươi rói, tôi chỉ muốn nhanh chóng độc chiếm Miyuki cho riêng mình.
Hơi tiếc vì không nhìn thấy quần, nhưng thôi, gửi ảnh cho là tốt lắm rồi.
[Xinh đấy.]
Gửi một tin nhắn trả lời ngắn gọn, tôi định tập trung học tiếp thì chợt nhớ đến sự kiện sắp tới.
Sự kiện cuối cùng của kỳ nghỉ hè diễn ra vào giữa tháng 8, đúng dịp lễ Obon - một kỳ nghỉ lễ dài ngày ở Nhật Bản.
Từ giờ đến lúc đó, hãy cứ lấy cớ bồi đắp tình bạn để hẹn hò với Miyuki và phát triển mối quan hệ thêm nữa.
“Lễ Obon này Matsuda-kun định làm gì?”
Miyuki vừa phẩy quạt vừa tận hưởng hơi lạnh từ máy điều hòa, lên tiếng hỏi.
Tôi liếc nhìn tờ lịch rồi đáp.
“Chắc tớ đi biển cho đỡ chán.”
“Á, thật á? Biển nào?”
Miyuki mở to mắt tỏ vẻ quan tâm.
Bởi vì ngày mai cô ấy cũng sẽ đi biển cùng gia đình.
“Isshiki.”
“Hả...? Tớ cũng đi biển đó...?”
“Có gì đáng ngạc nhiên đâu? Isshiki vừa gần nước lại vừa trong, ngày nghỉ mọi người hay đến đó mà. Chắc cậu cũng sẽ gặp vài học sinh của Học viện đấy.”
“Thì, thì đúng là vậy... Cậu đi cùng Watanabe Takashi à?”
“Không. Tớ đi một mình.”
“À... Vậy sao...?”
Trông cô ấy có vẻ thở phào nhẹ nhõm một cách kỳ lạ.
Không biết là cô ấy an tâm vì tôi không đi cùng Takashi, hay an tâm vì tôi không đi cùng cô gái nào khác...
Tôi muốn tin là cô ấy đang nghĩ đến vế sau.
“Vậy cậu đi cùng Tetsuya-kun thì sao? Tetsuya-kun cũng đến Isshiki đấy.”
Cảm ơn cậu vì đã lo lắng cho kẻ cô đơn như tớ, nhưng đánh chết tớ cũng đéo đi cùng Tetsuya đâu.
“Chắc Miura cũng đi cùng gia đình chứ?”
“Đúng là vậy... Ừm... Đi một mình chắc chán lắm... Nếu Matsuda-kun không phiền thì ghé qua nhà tớ rồi đi cùng gia đình tớ nhé?”
Cái gì đây?
Tôi có nghe nhầm không?
Miyuki rủ tôi đi du lịch cùng gia đình cô ấy á?
Tất nhiên là chỉ đi cùng đến Isshiki rồi tách ra chơi riêng... nhưng vẫn thật đáng kinh ngạc.
Có phải vì tôi đã trở thành nhân vật chính mới, không có gia đình, lại còn xây dựng được mối quan hệ khá tốt với Miyuki nên mới xuất hiện sự kiện bổ sung này không?
Dù là gì đi nữa thì đây chắc chắn là một cơ hội không thể bỏ lỡ.
Nhân dịp này, tôi cũng phải diện kiến khuôn mặt của mẹ vợ và chị vợ - những người mà tôi chỉ được thấy bóng lưng khi chơi DokiAka mới được.
Phải ghi điểm với họ nữa chứ.
“Ờ... Gia đình cậu có thấy phiền không?”
“Cậu nhớ chuyện ở đền thờ không? Lúc cậu làm việc tốt giúp đỡ trại trẻ mồ côi ấy.”
“Đó là bố cậu làm chứ đâu phải tớ.”
“Những lúc thế này cậu khiêm tốn ghê nhỉ? Nếu không có Matsuda-kun thì mọi người đã nghĩ thằng bé đó là kẻ trộm rồi, nên Matsuda-kun làm việc tốt là đúng mà.”
“Cứ cho là vậy đi. Nhưng chuyện đó thì sao?”
“Bữa trước lúc ăn cơm cùng gia đình, bố tớ có nhắc đến Matsuda-kun. Bố bảo cậu là một đứa trẻ sâu sắc... Bố bảo tớ đã kết bạn được với một người rất tốt. Bố còn kể chuyện cậu từng là học sinh cá biệt nhưng đang dần thay đổi, nên mẹ và chị gái tớ bảo rất tò mò về cậu.”
Bố vợ ơi, bố giúp con thế này thì con biết làm sao đây.
Thủ dâm của kẻ thất bại... con xin cất đi vậy.
“Nên là sẽ ổn thôi đúng không?”
“Ừ.”
“Nghe cũng hấp dẫn đấy... Nhưng cậu chắc chắn là không sao chứ? Cả cậu nữa?”
“Tớ cũng hoàn toàn không sao.”
“Vậy thì tớ xin đi nhờ đến Isshiki nhé.”
“Biết rồi. Cậu biết nhà tớ ở đâu rồi chứ? Sáng mai 9 giờ cậu có mặt là được. Ngủ quên là tớ đi luôn đấy nhé.”
Miyuki buông lời cảnh báo trêu đùa rồi đứng dậy.
Cùng lúc đó, Tetsuya bước ra từ nhà vệ sinh.
Dạo này cậu ta dùng nhà vệ sinh nhà tôi hơi bị nhiều đấy. Nhà vệ sinh nhà cậu ta bị tắc à?
Đồ vô ý tứ.
Hai tay xách đầy quà cáp, tôi đến trước cửa nhà Miyuki, thấy bốn người họ đang đứng quây quần bên nhau, tôi liền rảo bước nhanh hơn.
Vì xách đồ nặng nên hơi thở của tôi tự nhiên trở nên gấp gáp, vừa đặt đồ xuống, tôi liền đưa mắt quan sát gia đình Miyuki.
Wataru thì tôi đã gặp ở đền thờ một lần rồi nên bỏ qua...
Chị gái của Miyuki có đôi mắt hơi xếch lên ở phần đuôi, khác hẳn với đôi mắt hiền lành của Miyuki.
Nhưng nét hiền hậu thì vẫn y hệt, lại còn toát lên một vẻ quyến rũ khó tả.
Mẹ của Miyuki thì cực kỳ giống cô con gái út.
Nhìn bề ngoài chỉ như mới ngoài 20, gia đình này được ban phước về gen di truyền hay sao vậy?
Dù biết họ là gia đình của nữ chính thì chuyện này cũng là đương nhiên, nhưng thế này thì ăn gian quá.
Nhất là nụ cười hiền từ mà bà ấy đang dành cho tôi... Chắc tôi đổ mất.
Kiếp trước Wataru đã làm gì mà kiếp này lại có những người phụ nữ tuyệt vời như vậy ở bên cạnh chứ?
Ghen tị thật đấy. Thủ dâm của kẻ thất bại... có nên lôi ra lại không nhỉ?
Không, dẹp mấy suy nghĩ rác rưởi đó đi.
Chỉ riêng hôm nay, tôi sẽ hóa thân thành một chàng trai tốt bụng, xứng đôi vừa lứa với Miyuki.
Quét mắt đánh giá xong xuôi, tôi cúi gập người chào một cách dứt khoát.
“Cháu chào hai bác, cháu là Matsuda Ken ạ.”
Nghe giọng nói đầy khí thế của tôi, Wataru bước lên một bước, vỗ nhẹ vào vai tôi.
“Đến rồi à. Cháu đến sớm thế.”
Ai mà ngờ mọi người lại ra ngoài sớm thế này chứ, may mà tôi đã căn thời gian đến sớm khoảng 20 phút.
Sau khi chào hỏi gia đình Miyuki xong, tôi xách đồ tiến về phía mẹ của Miyuki - người vừa tự giới thiệu mình là Midori.
“Bác gái, đây là chút quà mọn... mong bác nhận cho ạ. Nhân dịp lễ Obon... cháu mua chút quà biếu như quà Ochugen ạ.”
Midori và cô con gái lớn Kana tròn xoe mắt ngạc nhiên.
Miyuki cũng vậy.
Nhìn phản ứng của họ, có vẻ như họ tưởng đống đồ này là đồ dùng cá nhân của tôi.
“Cái này là quà cho nhà bác sao?”
Nghe Midori hỏi, tôi gãi đầu gãi tai tỏ vẻ ngượng ngùng đáp.
“Vâng... Cháu mua chút bia, trái cây theo mùa và vài thứ linh tinh. Để mọi người ăn lúc ở Isshiki ạ...”
Chắc mọi người thấy áp lực lắm, nhưng đây là tấm lòng của con rể tương lai nghĩ đến nhà vợ, nên cứ nhận đi ạ.
Midori lấy tay che miệng cười như thiếu nữ, nói lời cảm ơn.
“Cháu không cần phải làm thế đâu... Bác cảm ơn cháu nhiều nhé. Nhà bác sẽ ăn thật ngon miệng, Matsuda-kun.”
“Không có gì đâu ạ.”
“Matsuda-kun định chỉ ở bãi biển thôi sao?”
“Vâng ạ.”
“Vậy thì ăn cùng nhà bác nhé. Chỉ có nhà bác ăn thì ngại lắm.”
Tôi biết thừa gia đình Miyuki sẽ nói vậy nên mới chỉ mua toàn đồ ăn thôi đấy.
Tôi xua tay nói.
“Không sao đâu ạ. Cháu chỉ xin đi nhờ đến Isshiki thôi ạ.”
“Đừng ngại, cứ ăn cùng nhà bác đi. Cháu bảo đi một mình mà? Đâu thể cứ bơi mãi được.”
“Nhưng đây là chuyến du lịch của gia đình bác mà...”
“Hay là cháu thấy nhà bác phiền phức?”
“Dạ không... không phải thế ạ.”
“Vậy thì quyết định thế nhé?”
“À, chuyện đó...”
Tôi tỏ vẻ lúng túng, không biết phải trả lời thế nào.
Tất nhiên là tôi đang diễn rồi. Để Miyuki phải tự mình lên tiếng rủ tôi ăn cùng.
Đúng như dự đoán, Miyuki đang nói chuyện với Kana liền bước tới, nở nụ cười rạng rỡ như muốn nói rằng không sao đâu.
“Cứ quyết định vậy đi, Matsuda-kun. Chị tớ cũng bảo không sao đâu. Bố tớ vừa nãy cũng đồng ý rồi.”
Tôi vốn chẳng có ý định từ chối nên thôi không giả tạo nữa.
Tôi nhìn Midori và Wataru, cúi gập người chào như lúc nãy.
“... Vậy trăm sự nhờ gia đình ạ.”
Nghe vậy, Wataru vỗ tay cái bốp để thay đổi bầu không khí.
“Quyết định vậy nhé. Giờ chúng ta xuất phát thôi nhỉ?”
“Để cháu giúp bác cất đồ lên xe ạ.”
“Phiền cháu nhé?”
“Vâng.”
Thế là tôi cùng Wataru cất đồ lên xe, rồi ngồi lên chiếc sedan của chú ấy hướng thẳng đến Isshiki.
Chỗ của tôi là ghế cạnh cửa sổ bên trái. Miyuki ngồi ngay cạnh tôi.
Hôm nay mùi dầu gội của Miyuki là mùi anh đào à? Thơm quá.
Tôi vừa trò chuyện rôm rả với Miyuki và gia đình cô ấy, vừa nhẩm lại những hành động cần làm khi sự kiện xảy ra.
Sự kiện lần này diễn ra ở bãi biển, và có thể coi là một cuộc cạnh tranh với Tetsuya.
Cốt lõi là tôi phải lao vào trước khi tên đó kịp ra oai.
Và tôi đã sẵn sàng cho việc đó.
Lần này Tetsuya cũng sẽ lại rơi vào cảnh chó ngáp phải ruồi, chỉ biết đứng nhìn mà thôi.
Làm sao một kẻ như cậu ta có thể ra tay trước tôi - người nắm rõ mồn một thời điểm bắt đầu sự kiện được chứ.
Nếu thế thì tôi đâu xứng đáng làm nhân vật chính của DokiAka.
Cơ mà sao thằng em của tôi lại thế này nhỉ? Vì đang chạm chân vào Miyuki sao?
Cứ hở ra là đòi ngóc đầu dậy, phiền phức thật.
Giờ chưa phải lúc đâu. Bình tĩnh lại đi thằng ranh.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
