Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 5

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 4

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 308

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1074

Web Novel - Chương 26: Ủy Ban Kỷ Luật

Chương 26: Ủy Ban Kỷ Luật

“Răng gần như xé rách cả khoang miệng rồi... Chắc bị đánh đau lắm nhỉ?”

Giờ cô ấy cũng chẳng thèm hỏi tại sao lại ra nông nỗi này nữa.

Nghe lời nhận xét vô cảm của cô y tế, Miyuki hỏi.

“Những chỗ khác có sao không ạ...?”

“Ừ. Nhưng vì chảy khá nhiều máu nên có thể sẽ bị thiếu máu tạm thời. Cô sẽ truyền dịch cho em, hôm nay em cứ nằm ngoan ngoãn nghỉ ngơi đi. Ít nhất là phải theo dõi đến trưa.”

Không, sao lại phải truyền dịch chứ?

Trong hộp thuốc ở ngực cô có nước biển khô mà.

Em sẽ nằm một mình, cô lén vào cho em uống không được sao?

“Em cảm ơn cô ạ...”

Cô y tế nở nụ cười hiền từ với Miyuki đang cúi đầu chào rồi đi lấy dịch truyền và giá treo.

Tôi ngồi ngoan ngoãn trên giường bệnh, lên tiếng.

“Này, Miyuki.”

Nghe vậy, Miyuki giật nảy mình quay lại.

Nhìn đồng tử mở to của cô ấy khi quay ngoắt đầu lại, có vẻ cô ấy vẫn chưa quen với cách gọi này.

“S, sao...?”

“Cậu không đi học à?”

“À... ừm... Vì vụ ồn ào lúc nãy nên tiết 2 được nghỉ rồi...”

“Thế à? Vậy ở lại đây đi. Nói chuyện với tớ cho đỡ chán.”

“Ừ... Tớ sẽ ở lại. Bữa trưa tớ mang đến cho cậu nhé?”

“Đó là chuyện đương nhiên mà?”

Miyuki nở nụ cười tươi rói như quả táo xanh rồi lắc đầu nguầy nguậy.

“Ừ, biết rồi...”

“Mà cậu có biết chuyện này không?”

“Chuyện gì...?”

“Từ nãy đến giờ cậu chưa gọi tên tớ một lần nào đàng hoàng cả. Cậu toàn tránh gọi tên tớ thôi.”

“...”

Miyuki câm như hến.

Khi tôi gọi cô ấy bằng tên, rõ ràng cô ấy cũng đang phân vân không biết có nên gọi tôi bằng tên hay không.

Cô ấy thở dài thườn thượt rồi ấp úng nói.

“... Tớ... hầu như chưa bao giờ gọi thẳng tên con trai cả... Tetsuya-kun thì tớ gọi thế từ bé nên quen rồi...”

“Còn tớ thì không?”

“Ừm... Bây giờ... tớ vẫn thấy hơi ngượng...”

Cái dáng vẻ lúng túng đó đáng yêu thật.

Tôi cười khúc khích nhìn Miyuki, quyết định giảm bớt gánh nặng tâm lý cho cô ấy.

“Cậu cứ gọi thế nào cho thoải mái là được. Chúng ta đâu có thỏa thuận là phải gọi nhau bằng tên đâu.”

Bây giờ là Matsuda-kun, nhưng chẳng bao lâu nữa sẽ thành Ken-kun thôi.

Tiến xa hơn nữa thì sẽ bỏ luôn hậu tố 'kun'.

Tớ sẽ làm cho cậu phải gọi như thế.

“Tớ biết rồi... Matsuda-kun.”

Miyuki gọi tôi với vẻ mặt thoải mái hơn hẳn.

Tôi nhìn cô ấy với nụ cười nhẹ trên môi rồi nói.

“Nhẹ nhõm rồi chứ?”

“Một chút...”

“Cổ họng tớ hơi khô.”

Tôi đưa tay lên cổ và hắng giọng, Miyuki nhìn tôi với vẻ bó tay rồi đi về phía cây nước nóng lạnh.

Sau đó, cô ấy lấy một cốc nước giấy mang đến định đưa cho tôi, nhưng không biết có ý đồ trêu chọc gì mà cô ấy lại cười bẽn lẽn.

“Vì cậu là bệnh nhân nên tớ sẽ đút cho cậu uống. A nào.”

Đừng bảo là cậu nghĩ tớ sẽ khó chịu khi bị coi như trẻ con nhé?

Cậu vẫn chưa hiểu gì về tớ cả.

Cậu nhổ nước bọt vào đó cũng được.

“Đưa đây.”

Thấy tôi cố tình tỏ ra cộc cằn, khóe mắt Miyuki cong lên thành hình vòng cung.

“Sao thế? Xấu hổ à?”

Thật may mắn. Bầu không khí ngượng ngùng vì chuyện xưng hô đã tan biến ngay lập tức.

Trong lúc tôi và cô ấy đang chí chóe, cô y tế kéo giá treo dịch truyền đến bên giường.

“Hai em ra chỗ khác mà chim chuột nhau được không?”

Nghe vậy, mặt Miyuki đỏ bừng như gấc.

“Kh, không phải thế đâu ạ... Em xin lỗi cô...”

Dù bị nhắc thẳng thừng là 'chim chuột' nhưng có vẻ cô ấy cũng không phủ nhận...

Cô y tế, cảm ơn cô đã kiến tạo nhé.

Một người thầy đích thực chính là để chỉ những người như cô đấy.

Ngực cô cũng vậy... Rất hợp với cô.

Ở trong phòng y tế yên tĩnh thì chẳng thể nào biết được tình hình bên ngoài Học viện.

Vì không có ai bị thương nên đành chịu thôi.

Hơn nữa, hôm nay là ngày đầu khai giảng, lại xảy ra vụ việc của băng đảng nên ai nấy đều cẩn trọng, thành ra phòng y tế hôm nay chỉ có mỗi mình tôi.

Nhưng tôi thấy ổn.

Vì cứ mỗi giờ ra chơi, Miyuki lại đến và kể cho tôi nghe thông tin về băng đảng.

Cô ấy bảo những thành viên trong băng đảng hiện đang bị cảnh sát điều tra và làm thủ tục kỷ luật.

Ủy ban Kỷ luật đã được thành lập rồi.

Vốn dĩ nhà trường đã nhắm đến băng đảng từ lâu, nhân vụ này họ quyết định làm mạnh tay luôn.

“Còn tớ thì sao? Cảnh sát không đến tìm tớ à?”

Tôi nhai nhồm nhoàm thức ăn rồi nuốt xuống, hỏi Miyuki đang ngồi trên mép giường nhìn tôi ăn.

“Vì cậu là nạn nhân nên Hội học sinh đã châm chước cho cậu. Nhưng trông cậu có vẻ thản nhiên nhỉ? Chắc ra vào đồn cảnh sát nhiều nên quen rồi đúng không?”

“Trông tớ thế này thôi chứ tớ hiếm khi phải lên đồn cảnh sát lắm.”

“Nghĩa là vẫn có đi đúng không?”

“Ừ.”

Nghe câu trả lời ngắn gọn của tôi, ánh mắt Miyuki chùng xuống.

Cô ấy dùng ánh mắt gặng hỏi tôi.

“Lý do là gì?”

“Gây gổ đánh nhau với người đi đường.”

“... Tớ biết ngay mà... Cứ đi gây sự với người khác cậu không thấy xấu hổ à?”

“Lúc nãy cũng thế... Cậu hơi thiếu niềm tin vào tớ đấy nhé? Không phải tớ gây sự, mà là tớ bị gây sự. Bọn chúng là loại người cứ bám lấy người đi đường mà gây sự, nếu cậu lờ đi hoặc khuyên nhủ nhẹ nhàng thì bọn chúng càng được đà lấn tới và chửi bới cậu thậm tệ hơn đấy?”

“Điều đó thì đúng... Nhưng Matsuda-kun lúc đó chắc không suy nghĩ sâu xa đến thế đâu nhỉ? Chắc cậu chỉ nghĩ là bị gây sự thì phải đánh trả thôi đúng không?”

Hiểu rõ đấy.

“Dù có nghĩ gì đi nữa thì kết quả vẫn là đánh trả mà. Từ giờ tớ sẽ kiềm chế nên làm ơn đừng cằn nhằn nữa được không? Đang ăn cơm mà cứ phải thế này à?”

Tôi nhìn Miyuki với vẻ mặt thực sự buồn bực, cô ấy giật mình rồi nói.

“Biết rồi... Cậu ăn đi... Nhưng cậu sẽ kiềm chế thật chứ? Hứa nhé?”

“Này.”

“Không... Tớ muốn nghe câu trả lời chắc chắn... C, cậu cứ ăn trước đi.”

Cứ quất roi mãi thì người ta chết mất...!

Nên thỉnh thoảng cũng phải cho củ cà rốt chứ.

“Tớ ăn xong rồi.”

“Vẫn còn một nửa mà...”

“Có người cứ ồn ào bên cạnh làm tớ tủi thân không nuốt nổi nữa.”

“... Xin lỗi...”

Miyuki kẹp hai tay vào giữa hai đùi, tỏ vẻ lúng túng.

Hành động đó khiến chiếc váy đồng phục bị kéo căng xuống dưới, để lộ vùng chữ Y khiến tôi được một phen bổ mắt.

Hông rộng thật đấy. Con của tôi chắc chắn sẽ dễ đẻ lắm đây.

“Đùa thôi, chỉ là tớ không thấy ngon miệng lắm.”

“Tại tớ à?”

“Đã bảo không phải mà... Cậu ăn gì rồi?”

“Tớ ăn nhẹ ở căng tin với Tetsuya-kun rồi. À, đợi chút...”

Cô ấy lục lọi chiếc túi nilon đen đặt ở góc giường rồi đưa cho tôi một chiếc bánh mì kem dâu và một hộp sữa.

“Tớ định đưa cho cậu ăn tráng miệng... Giờ cậu ăn luôn không?”

“Để sau đi.”

“Ừ. Vậy tớ để đây nhé. À, lịch họp Ủy ban Kỷ luật của Matsuda-kun có rồi đấy.”

Cái gì đến cũng phải đến.

Truyện học đường mà thiếu Ủy ban Kỷ luật thì đâu còn là truyện học đường nữa.

“Khi nào.”

“Sau khi tan học hôm nay...”

“Tàn nhẫn thật. Cô y tế đã bảo tớ phải nằm ngoan ngoãn nghỉ ngơi một ngày cơ mà.”

“Nên tớ cũng đã xin đổi ngày rồi... nhưng họ cứng nhắc quá...”

Tôi hoàn toàn hiểu lập trường của Hội học sinh.

Sự việc nghiêm trọng đến mức nhiều giáo sư phải bỏ dở tiết học để chạy đến, lại còn là vụ án liên quan đến băng đảng Supri khét tiếng.

Chắc chắn Hội học sinh cũng muốn giải quyết nhanh gọn lẹ.

“Cậu còn xin đổi ngày giúp tớ cơ à? Giỏi thế?”

“Nếu cậu thấy đau quá thì để tớ nói lại với họ xem sao.”

“Làm thế khéo hình ảnh của cậu lại bị ảnh hưởng đấy.”

“Nếu vì lo lắng cho người khác mà bị ảnh hưởng hình ảnh thì tớ mới là người thất vọng về Hội học sinh đấy.”

Có chính kiến đấy. Thế nên tôi mới thích Miyuki.

“Tớ không sao. Giải quyết dứt điểm trong hôm nay luôn đi. Thế cho nhẹ nợ.”

“Tớ thì muốn Matsuda-kun được nghỉ ngơi thêm... Cậu bảo bị đánh vào đầu nhiều mà. Đã ngốc rồi nhỡ lúc đó lại ăn nói linh tinh thì sao?”

Lời lo lắng nửa đùa nửa thật của Miyuki.

Tôi bật cười thành tiếng rồi nói.

“Lại muốn kiếm chuyện đánh nhau đấy à.”

“Tớ không phải loại người vô liêm sỉ đến mức đi đánh nhau với bệnh nhân đâu, nên hôm nay tớ tha cho cậu đấy.”

Tớ sẽ ghi sổ nợ này.

Sau này tớ sẽ nhét cái đuôi cáo giả vào lỗ nhị của cậu, mỗi lần tớ nhấp là cậu phải kêu meo meo đấy nhé.

“Với lại tớ cũng sẽ tham gia buổi họp Ủy ban Kỷ luật của Matsuda-kun đấy. Dù chỉ là người dự thính thôi.”

Nghe Miyuki nói tiếp, tôi mở to mắt ngạc nhiên.

“Cậu á?”

“Ừ. Tớ được Hội học sinh mời. Họ bảo đó sẽ là một trải nghiệm tốt. Vốn dĩ tớ cũng định tham gia buổi họp kỷ luật của những người khác... nhưng tớ không muốn bỏ tiết học nên đã từ chối. Tớ cũng chẳng muốn nhìn mặt bọn họ...”

Từ chối vì không muốn bỏ tiết học á? Đúng là phong cách của Miyuki.

Mà nếu bây giờ Ủy ban Kỷ luật vẫn đang họp thì tôi hơi lo cho Takashi.

Lúc cậu ta định lao vào Samoyama - kẻ mà cậu ta vô cùng khiếp sợ - tôi đã khá cảm động...

Dù lúc đó sự việc cũng gần như ngã ngũ rồi, nhưng cậu ta đã làm một việc rất đáng mặt đàn ông nên tôi muốn đền đáp.

Tôi muốn hỏi Miyuki về tình hình của cậu ta, nhưng cô ấy vốn ghét cay ghét đắng Watanabe Takashi, chắc chắn cũng chẳng quan tâm đến cậu ta đâu nên thôi vậy.

Lúc đến Ủy ban Kỷ luật, tôi sẽ cố gắng nói đỡ để cậu ta không bị đuổi học.

“Học sinh lớp 1-A, Matsuda Ken đúng không?”

Phòng họp của Ủy ban Kỷ luật là một căn phòng riêng biệt.

Bầu không khí giống hệt một phiên tòa thu nhỏ, lại còn có ba viên cảnh sát đứng đó khiến tôi hơi chột dạ.

Hội trưởng Hội học sinh đang ngồi trên bục giống như ghế quan tòa nhìn xuống tôi là một cô nàng đeo kính trông rất lạnh lùng.

Một cô gái tóc ngắn màu xanh đen, toát lên vẻ đẹp băng giá.

Đúng chuẩn hình mẫu Hội trưởng Hội học sinh. Tự dưng tôi lại muốn tán tỉnh cô ta rồi đấy.

“Vâng.”

“Lời khai của các học sinh bị đưa ra Hội đồng Kỷ luật đều không khớp nhau, với tư cách là nạn nhân, cậu hãy tự mình trình bày lại diễn biến sự việc xem nào.”

“Thì... đơn giản thôi. Tôi muốn rời khỏi băng đảng nên đã nhờ một người bạn tên là Watanabe Takashi chuyển lời giúp...”

Sự thật tuôn ra từ miệng tôi.

Nghe xong toàn bộ câu chuyện, Hội trưởng im lặng một lúc.

Giờ thì dùng ngón trỏ đẩy gọng kính lên đi chứ?

Xoạch.

Thấy chưa. Y như tôi dự đoán.

“Cậu bảo muốn rời đi nên mới bị đánh... Ý cậu là vậy sao?”

“Đúng vậy.”

“Đó là điều kiện để rời băng đảng à?”

“Không. Vốn dĩ là phải chặt một ngón tay cơ.”

Hội trưởng và những bề tôi trung thành ngồi hai bên giật mình.

Chắc chưa nghe Yamaguchi nói chuyện này đúng không?

Miyuki thì... đang lấy tay che miệng, vẻ mặt đầy kinh hãi.

Chắc cậu sốc lắm.

Lấy lại bình tĩnh, Hội trưởng nói.

“Ra đó là luật của bọn chúng.”

“Vâng.”

“Nhưng tại sao lại chỉ bị đánh rồi thôi?”

“Tôi đã thỏa thuận với Yamaguchi. May mà anh ta đồng ý.”

“Yamaguchi mà cậu nói là thủ lĩnh của băng đảng Supri đúng không? Yamaguchi Daimon.”

Tên của Yamaguchi là Daimon à?

Cái tên nghe cũng ngầu phết, rất hợp với ngoại hình của hắn.

“Vâng.”

“Đó là một tổ chức tự phát không được phép hoạt động, tại sao cậu lại phải chịu đòn để rời đi? Cậu không thể cứ thế mà rút lui sao?”

“Làm thế thì sau này sẽ có nhiều chuyện phiền phức lắm.”

“Phiền phức kiểu gì?”

“Kiểu như bị trả thù chẳng hạn.”

“Ra vậy. Tôi hiểu rồi. Nghe nói cậu rất thân với Samoyama Akiro - một trong những kẻ chủ mưu của vụ án này, đúng không?”

“Hả? Cái thứ chó...”

Suýt nữa thì văng tục, tôi vội vàng ngậm miệng lại.

Thấy phản ứng của tôi, Hội trưởng nhếch mép cười hỏi.

“Có vẻ không phải nhỉ?”

Cái điệu cười đó nhìn ngứa mắt thật.

Tôi hắng giọng vài tiếng rồi trả lời với giọng điệu cợt nhả.

“Không phải đâu.”

“Vậy hai người có quan hệ gì?”

“Như nước với lửa thôi. Cái thằng... hừm... Tên đó bị xử lý thế nào rồi?”

“Bị đuổi học và lập hồ sơ hình sự. Không chỉ liên quan đến bạo lực học đường, mà những người khác cũng khai ra rất nhiều chuyện không hay về cậu ta.”

Một trong những đặc trưng của truyện học đường: Kẻ ghen tị với nhân vật chính sẽ lao vào tấn công trước mặt bao nhiêu học sinh khác.

Đáng lẽ tôi phải dùng một đòn vật qua vai để dạy dỗ cái thằng đang gào thét lao về phía tôi mới đúng, nhưng chuyện này lại đi chệch khỏi mô-típ rập khuôn rồi.

Tiếc thật. Quá đáng tiếc...!

Nhưng có vẻ thằng chó Samoyama này đã tích tụ quá nhiều nghiệp chướng rồi.

Đến mức đồng bọn trong băng đảng cũng phải khai ra như vậy cơ mà.

“Thế còn Watanabe Takashi thì sao?”

“Tại sao cậu lại quan tâm đến hình phạt của Watanabe Takashi?”

“Vì cậu ấy là bạn thân của tôi. Cậu ấy cũng muốn rời băng đảng nhưng vì sợ các tiền bối nên không dám.”

“Cậu ta chưa từng nói chuyện đó.”

“Chắc là sợ bị trả thù thôi.”

“Cậu đang biện hộ cho cậu ta đấy à.”

“Đúng vậy.”

Hội trưởng khẽ mỉm cười.

Có vẻ cô ta cũng hơi thích sự thẳng thắn của tôi chăng?

Vậy cô có thể đeo kính áp tròng được không?

Cùng tôi làm mấy trò đồi bại vi phạm thuần phong mỹ tục nhé.

“Cậu thẳng thắn thật đấy. Watanabe Takashi bị đình chỉ học một tháng vì tội vi phạm nội quy.”

Nếu là đuổi học thì tôi đã cố gắng ngăn cản bằng mọi giá, nhưng một tháng thì nhẹ hều.

Nghỉ ngơi cho khỏe rồi gặp lại nhé, Takashi.

“Tôi hiểu rồi.”

Sau khi trao đổi thêm vài chuyện khác, tôi bị Hội trưởng tuyên phạt 50 giờ lao động công ích.

Dù có gây ra rắc rối nhưng tôi vẫn là nạn nhân chỉ muốn rời khỏi băng đảng, cộng thêm thái độ chăm chỉ trước kỳ nghỉ hè nên có vẻ họ đã quyết định cho tôi một khoảng thời gian thử thách.

Nói thật là tôi khá bất ngờ.

Cứ tưởng ít nhất cũng phải bị đình chỉ học một tuần cơ.

Đây là buff của nhân vật chính sao? Ngọt ngào thật.

“50 giờ lao động công ích... Cậu lại phải dọn nhà vệ sinh rồi nhỉ?”

Miyuki ôm khư khư cuốn sổ trước ngực, lên tiếng.

Tôi cười khẩy đáp.

“Tớ đéo dọn nhà vệ sinh nữa đâu. Hội trưởng Hội học sinh đâu có chỉ định cụ thể là phải làm công việc gì.”

Sau giờ học còn phải tham gia câu lạc bộ nữa, thời gian đâu mà đi dọn cứt cho người khác.

“Vậy cậu định làm gì?”

“Tớ sẽ chủ yếu làm ở nhà ăn. Bọn học sinh toàn mang bento đi nên chỗ đó vắng vẻ lắm.”

“Cậu trốn việc giỏi thật đấy...?”

Tôi đéo có ý định làm ở nhà ăn mỗi ngày đâu.

Tại sao á? Vì tôi muốn ăn trưa trên sân thượng cùng Miyuki mà.

“Hoặc là dọn dẹp phòng câu lạc bộ sau khi kết thúc giờ sinh hoạt cũng được.”

“Nghe có vẻ ổn đấy. Thật may vì cậu chỉ bị phạt lao động công ích.”

Tôi gác một tay lên đầu Miyuki, tay kia vươn vai.

“Mọi chuyện kết thúc êm đẹp rồi. Nhẹ cả người.”

“Tớ thấy nặng thì có. Bỏ tay ra đi.”

“Ồn ào quá, Miura đâu rồi?”

“Cậu ấy đang đi tham quan phòng câu lạc bộ Kendo.”

“Thằng đó cũng tỉ mỉ phết nhỉ?”

“Việc đi tham quan câu lạc bộ mình định tham gia là chuyện hết sức bình thường mà. Matsuda-kun mới là người vô tư quá đấy.”

“Tớ hết cách rồi mà. Tớ phải đi họp Ủy ban Kỷ luật cơ mà.”

“Cái đó thì đúng. Mà nhắc đến chuyện kỷ luật tớ mới nhớ... Lúc nãy ở đó cậu suýt nữa thì văng tục trong vô thức đúng không?”

Tôi dừng bước, nhìn Miyuki với vẻ mặt chán nản.

Rồi tôi nở nụ cười tinh quái và gật đầu.

“Đúng vậy. Thế cậu định phạt tớ à? Tớ cởi quần nhé?”

“C, cởi quần làm gì...?”

“Chẳng phải cậu định đánh đòn tớ sao?”

“... Thật cạn lời... Cậu cứ phải đùa mấy câu biến thái thế mới chịu được à?”

“Sao? Trông cậu cũng có vẻ thích mà? Khóe miệng nhếch lên rồi kìa.”

“N, nói gì thế...! Tớ thế bao giờ...! Đừng có không biết gì mà cứ đoán mò...!”

Miyuki càu nhàu rồi rảo bước nhanh hơn.

Nhìn bóng lưng cô ấy đang đi bộ nhanh dọc hành lang, tôi cười toe toét và hét lớn.

“Miyuki! Đợi tớ với!”

Nghe vậy, bước chân của Miyuki càng nhanh hơn.

Biết ngay là cậu sẽ phản ứng thế mà.

Tôi bật cười ha hả rồi nhanh chóng đuổi theo cô ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!