Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

100 2037

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

(Đang ra)

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

Ly tây mộc

"Vận mệnh cái thứ này thật là không thể dự liệu... Các người nói xem tôi một người theo chủ nghĩa cô lập, làm sao lại thành nhân vật quan trọng rồi?"

49 71

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

150 301

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

370 1186

Web Novel - Chương 27: Bữa Trưa Trên Sân Thượng

Chương 27: Bữa Trưa Trên Sân Thượng

Liếc nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Tetsuya đang trò chuyện rôm rả với Miyuki, tôi liền nhăn mặt.

Không thèm đến thăm bệnh mà còn mặt dày thế cơ à.

Haa... Cái thằng dai như đỉa này.

Tao công nhận kỹ năng phá đám của mày đã đạt đến cảnh giới thượng thừa rồi đấy.

Đỗ xe ở khu phố nhà hai người họ, tôi nói.

“Cảm ơn cậu, Matsuda-kun.”

“Cảm ơn cậu, Matsuda.”

Nghe hai người họ đồng thanh nói khi bước xuống xe, tôi cười khẩy.

“Vào nhà đi, Miura. Miyuki cũng về cẩn thận nhé.”

Miệng Tetsuya hơi há ra.

Cậu ta quay ngoắt sang nhìn Miyuki một cách cứng nhắc.

Có vẻ cậu ta rất sốc trước cách xưng hô vừa rồi của tôi.

Miyuki nở nụ cười gượng gạo với Tetsuya rồi nói.

“Bọn tớ thân nhau hơn nhiều rồi mà.”

“... À... ừm... Cũng đúng. Tớ chỉ hơi bất ngờ chút thôi.”

Mày nghĩ sao về tao - kẻ đã nhanh chóng trở nên thân thiết với Miyuki dù chưa đầy ba tháng?

Mày từng là người đàn ông duy nhất gọi thẳng tên Miyuki, giờ lại lòi thêm một thằng nữa, mày tính sao đây? Cay cú lắm đúng không?

Đá đểu được một cú khiến tâm trạng tôi khá hơn hẳn.

Tôi định đóng cửa sổ ghế phụ lại thì Miyuki gọi.

“Matsuda-kun, cậu tự lái xe về được không đấy?”

“Vừa nãy tớ cũng tự lái mà?”

Tôi tỏ vẻ hờn dỗi vì hai người họ cứ thì thầm to nhỏ với nhau ở ghế sau mà bơ tôi đi.

Nhận ra thái độ của tôi, nét mặt Miyuki thoáng vẻ áy náy.

Cô ấy liếc nhìn Tetsuya rồi lấy hộp sữa vị dưa lưới từ trong cặp ra đặt lên ghế phụ.

“Chắc cũng không lâu đâu nhưng... cậu vừa đi vừa uống nhé. Nếu về nhà mà thấy chóng mặt thì phải gọi cho tớ ngay đấy. Nhớ chưa?”

Tôi không nói gì, bóc hộp sữa ra và uống cạn một hơi.

Chất lỏng ngọt ngào trôi tuột xuống cổ họng.

Xử lý xong hộp sữa trong nháy mắt, tôi nhét vỏ hộp rỗng vào tay Miyuki đang đứng ngẩn tò te.

“Ngon đấy. Tớ về đây.”

“À, ừ...”

Thế là tôi bỏ lại hai người họ và lái xe về nhà.

Tắm rửa cẩn thận để không đụng vào vết thương trên mặt xong, tôi nằm ườn ra giường, cơn buồn ngủ ập đến.

Hôm nay tôi đã phải làm quá nhiều việc mệt mỏi.

Uuung-!

Chiếc điện thoại đang cắm sạc rung lên.

Chắc là Miyuki.

Tôi đợi một lát rồi mới mở tin nhắn ra xem.

[Matsuda-kun, cậu có muốn ăn gì không?]

Muốn ăn gì á?

Đừng bảo là định hẹn gặp riêng nhé?

Bụng tôi cũng không đói lắm... nhưng buổi hẹn hò với Miyuki thì nhất định phải tham gia rồi.

[Đồ chiên.]

[Đồ chiên à? Vậy Tendon được không?]

[Tendon cũng được.]

[Biết rồi. Ngày mai tớ sẽ mang Tendon đến. Chúng ta cùng ăn trưa nhé.]

Ra là cô ấy định làm bento mang đến.

Còn vui hơn cả đi hẹn hò nữa.

Khuôn mặt tôi bừng sáng, tôi hăng hái gõ phím.

[Tớ có cần chuẩn bị gì không?]

[Không, không cần đâu. Hôm nay xin lỗi cậu nhé, Matsuda-kun.]

Có vẻ cô ấy vẫn áy náy chuyện chỉ nói chuyện riêng với Tetsuya ở ghế sau lúc nãy.

[Tớ đùa chút thôi mà. Tớ ngủ đây.]

[Cậu ngủ sớm thế? Có phải cậu thấy đau đầu hay gì không?]

[Không có chuyện đó đâu. Hơi mệt chút nên tớ đi ngủ thôi.]

[Vậy sao...? Biết rồi. Cậu nghỉ ngơi đi. Có chuyện gì nhất định phải gọi cho tớ đấy.]

Miyuki lại lặp lại lời dặn dò lúc nãy... Đáng yêu quá đi mất...

[Biết rồi mà. Ngày mai tớ sẽ đến đón. Bảo Miura ra ngoài đợi sẵn đi.]

[Ừ.]

Bình thường thì cô ấy đã cằn nhằn bắt tôi ôn lại bài cũ trong kỳ nghỉ hè rồi.

Nhưng hôm nay biết tôi vất vả nên cô ấy đã bỏ qua cho tôi.

Kết thúc cuộc trò chuyện với Miyuki, tôi háo hức mong chờ ngày mai.

Bento của Miyuki, và việc gia nhập câu lạc bộ Kendo nơi có Renka...

Việc công lược cùng lúc hai nữ chính trong Học viện là một việc vô cùng khó khăn.

Sẽ vất vả lắm đây nhưng tôi có thể làm được.

Hãy dồn nhiều trọng tâm vào Miyuki hơn.

Khó khăn lắm mới tích lũy được độ hảo cảm của cô ấy, và giờ thì nước đang chảy ào ào vào chỗ trũng rồi.

Phải tranh thủ chèo thuyền lúc này mới đúng.

Xoạch.

Cùng Miyuki và Tetsuya bước vào lớp, tôi lặng lẽ ngồi vào chỗ.

Ánh mắt của các bạn cùng lớp vẫn còn vương chút sợ hãi, nhưng không đến mức như trước tiết 1 hôm qua.

Có vẻ tin đồn tôi rời khỏi băng đảng đã lan truyền rồi...

Người tung tin là Miyuki sao? Hay là Hội học sinh?

“Matsuda.”

Tetsuya gọi tôi khi tôi đang chìm trong suy nghĩ.

Tôi nhìn cậu ta rồi đáp.

“Sao.”

“Hôm nay cậu có thấy Miyuki xách theo cái gì không?”

“Thấy chứ. Giống hộp bento ấy.”

“So với khẩu phần ăn bình thường của Miyuki thì cái bọc đó to quá. Chắc là phần của chúng ta đấy. Cậu chưa ăn bento Miyuki làm bao giờ đúng không?”

Nghe có vẻ như đang khoe khoang ngầm... Một lời khiêu khích rẻ tiền.

Tetsuya à, mày thế này là hỏng rồi.

Chẳng đáng mặt đàn ông chút nào.

“Thì... đúng là lần đầu tiên.”

Thực ra tao đã ăn trong kỳ nghỉ hè rồi con ạ.

Lại còn ăn lén sau lưng mày nữa cơ.

Và hôm nay tao cũng sẽ đá mày ra rìa để ăn riêng với Miyuki.

“Ngon lắm đấy, cậu cứ mong đợi đi.”

“Thế à? Giờ tao ra bảo với Miyuki nhé? Rằng mày đang cực kỳ mong đợi bento của cô ấy?”

“Chuyện đó thì... xin cậu tha cho tớ.”

Tôi cười khẩy trước thái độ luống cuống thay đổi 180 độ của Tetsuya, rồi gục mặt xuống bàn khi thấy giáo sư ôm một cái thùng to bước vào.

Giáo sư đặt cái thùng lên bục giảng rồi nói.

“Hôm qua đã xảy ra một sự việc rất nghiêm trọng đúng không? Nhân vật chính của sự việc đó... không biết là đang ngủ thật hay giả vờ ngủ nữa.”

Dù không nhìn thấy nhưng tôi vẫn cảm nhận được.

Ánh mắt của tất cả học sinh đang đổ dồn về phía tôi.

“Lớp trưởng.”

“Dạ, thưa giáo sư.”

“Em nhờ các bạn phát cái này đi. Matsuda khao đấy.”

“Dạ...? Matsuda-kun ạ?”

Tiếng kéo ghế khẽ vang lên.

Tôi hơi ngẩng đầu lên, thấy Miyuki đang bước lên bục giảng.

Cô ấy nhìn vào bên trong thùng rồi há hốc mồm giống hệt Tetsuya hôm qua.

Tôi cười thầm trong bụng rồi lại gục mặt xuống bàn.

“Ừm... Các bạn ngồi bàn đầu truyền cái này xuống dưới giúp mình nhé.”

Giọng nói của Miyuki chất chứa niềm tự hào.

Có vẻ cô ấy rất vui khi thấy món quà là bộ sổ tay và bút mực mà tôi mua.

Dù không phải là hàng hiệu đắt tiền lên tới mấy vạn yên, nhưng cũng là sản phẩm của một thương hiệu tốt mà tôi đã cân nhắc kỹ lưỡng.

Tiếng học sinh xì xào bàn tán nhỏ to xen lẫn tiếng sột soạt vang lên, một lúc sau,

Bộp.

Tôi cảm thấy có vật gì đó hơi nặng đè lên đầu mình.

Đừng bảo là cái thằng mập ngồi bàn trên đặt cuốn sổ lên đầu tôi nhé?

Mày dám làm thế với tao à? Mày chết chắc rồi.

Ngay khoảnh khắc tôi đang nghĩ vậy, mùi hương mận thoang thoảng bay đến mơn trớn mũi tôi.

Đây là mùi tóc của Miyuki hôm nay.

Tôi khẽ nghiêng đầu nhìn sang, quả nhiên Miyuki đang cúi xuống nhìn tôi với nụ cười mãn nguyện.

Cô ấy đặc biệt đích thân mang đến tận nơi cho tôi cơ đấy.

Cô ấy đưa ngón trỏ lên môi với vẻ mặt ngượng ngùng, khóe mắt cong lên thành hình trăng khuyết.

“Cảm ơn cậu nhé, Matsuda-kun. Tớ sẽ dùng nó thật tốt.”

Miyuki công khai nói lời cảm ơn với giọng khá lớn.

Tôi đành phải ngồi thẳng dậy với vẻ mặt cam chịu.

Thấy vậy, các học sinh khác cũng ngập ngừng rồi gửi lời cảm ơn đến tôi.

Mấy cái trò sến súa này tôi ghét lắm. Tôi chỉ cần độ hảo cảm của Miyuki thôi mà.

Tôi nhếch mép cười gượng gạo, nhận những lời cảm ơn với vẻ mặt gượng gạo nhất có thể, Miyuki đặt cuốn sổ lên bàn tôi rồi lững thững bước về chỗ ngồi.

Cái bóng lưng dâm đãng kia... Thích quá đi mất.

Tôi đang nhăn mặt lườm thằng mập ngồi bàn trên vì nó cứ nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên thì,

“Cậu mua quà xin lỗi vì đã làm phiền tiết 2 hôm qua đúng không?”

Tetsuya ngồi bên cạnh lên tiếng khiến tôi thầm thở dài trong bụng.

Mày nhất thiết phải hỏi thẳng toẹt ra thế à?

“Mày muốn nghĩ sao thì nghĩ.”

“Cảm ơn nhé, tớ sẽ dùng nó thật tốt.”

Tôi nhún vai thay cho câu trả lời, rồi tập trung vào bài giảng khi giáo sư chính thức bắt đầu tiết học.

Ăn trưa trên sân thượng cùng nữ chính là một mô-típ kinh điển của thể loại Love Comedy.

Tôi cứ đinh ninh hôm nay sẽ được tận hưởng cái mô-típ đó, nên đã vui vẻ lên sân thượng trước để đợi Miyuki.

Nhưng... cửa sân thượng bị khóa rồi.

Có một tấm biển đặt ở lối vào, ghi là tạm thời khóa cửa vì sự cố đáng tiếc hôm qua.

Tình huống khó khăn đây. Nhưng cách giải quyết thì thiếu gì.

Nhìn quanh một lượt, tôi thử mở cửa sổ trên bức tường cạnh hành lang.

Cửa sổ mở ra một cách dễ dàng. Biết ngay là không khóa mà.

Tại sao á? Vì nhân vật chính trèo qua chỗ này cũng là một mô-típ kinh điển mà.

Tôi nhảy phốc lên, chống tay lên bậu cửa sổ, định dùng sức đu người lên thì,

“Ma, Matsuda-kun...! Cậu làm gì thế...! Xuống ngay đi...!”

Giọng nói kinh hãi của Miyuki - người đang xách hộp bento đi lên cầu thang - vang lên.

Tôi cười toe toét với cô ấy rồi nhanh nhẹn trèo qua cửa sổ.

Bám vào lan can một cách nguy hiểm, tôi đặt chân xuống sàn sân thượng rồi mở cửa sân thượng ra.

Cạch.

Ngay lập tức, Miyuki đang đứng đợi bên ngoài liền đánh bôm bốp vào tay tôi.

“Cậu điên à...? Nhỡ ngã thì sao? Với lại nếu bị phát hiện thì...”

“Tớ có ngã đâu mà lo, chỉ cần chúng ta giữ im lặng thì sẽ chẳng ai biết đâu. Nên đừng đánh nữa, vào đi. Kẻo bị phát hiện bây giờ.”

Nghe vậy, Miyuki ngoái đầu nhìn lại phía sau, chần chừ một lúc rồi bước vào trong, thở dài thườn thượt.

“Cậu sống vô tư thật đấy... Biết thế tớ chẳng làm bento mang đến làm gì...”

Tôi dựa lưng vào tường, ngồi phịch xuống đất rồi nói.

“Cảm giác hồi hộp cũng thú vị mà.”

“Hồi hộp cái gì... Chỉ thấy bất an thôi...”

Sau này chúng ta còn làm tình ở đây nữa cơ, nên hãy làm quen dần đi nhé.

Tôi hếch mũi, vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh.

Thấy vậy, Miyuki đưa tay vuốt phẳng chiếc váy đồng phục rồi ngồi xuống một cách thùy mị.

Cô ấy bắt đầu đặt hộp bento 2 tầng xuống sàn.

Tự dưng tôi lại tò mò không biết Tetsuya đang làm gì.

Chắc Miyuki đã tự tìm cớ để giải quyết ổn thỏa rồi, nên tôi cũng chẳng buồn hỏi.

“Tớ đã hâm nóng bằng lò vi sóng rồi mang đến... nhưng chắc nó bị ỉu rồi.”

Miyuki nói khi mở hộp bento ra.

Tôi cầm đôi đũa màu hồng lên, bưng hộp bento và cắn một miếng Tempura bí đỏ.

Đúng như lời Miyuki nói, độ giòn đặc trưng của đồ chiên gần như không còn, nhưng vẫn rất ngon.

Tôi và thêm một miếng cơm vào miệng nhai nuốt rồi nói.

“Ngon đấy. Ngày mai cậu lại làm mang đến nhé. À không... làm cho tớ nhé.”

“Không. Cậu lại định trèo cửa sổ chứ gì.”

“Ăn xong tớ còn phải trèo thêm lần nữa cơ mà? Muốn khóa cửa lại thì đành chịu thôi.”

“Đừng khóa, cứ thế mà ra. Tớ sẽ tìm cách lấy chìa khóa để giải quyết.”

“Vậy từ sau cứ lấy chìa khóa mở cửa rồi lên là được nhỉ.”

“Không được. Chỉ hôm nay thôi.”

Có vẻ cô ấy thực sự không hài lòng với hành động nguy hiểm của tôi, Miyuki nhíu mày lườm tôi.

Nhưng cũng chỉ được một lúc.

Thấy tôi ăn uống ngon lành, cô ấy bật cười khúc khích rồi cũng gắp Tendon cho vào miệng.

Ăn xong bento, chúng tôi dọn dẹp gọn gàng rồi không ai bảo ai, cùng ngước lên nhìn bầu trời.

Mây đẹp thật. Thời tiết hôm nay cũng rất tuyệt, gió thổi hiu hiu.

Thảo nào ăn xong mà Miyuki không đòi xuống ngay.

“Mát quá...”

Miyuki nhắm nghiền mắt tận hưởng làn gió ngược.

Hàng lông mi dài của cô ấy trông thật quyến rũ.

Tôi nhìn cô ấy chằm chằm, rồi lặng lẽ nhích người lại gần, dán sát vào người Miyuki.

Chắc cô ấy giật mình khi hai cánh tay chạm vào nhau?

Miyuki mở choàng mắt rồi quay ngoắt đầu đi.

Nhưng cô ấy không hỏi tôi đang làm gì, cũng không lùi lại.

Chỉ ngồi im, nhìn góc nghiêng của tôi.

Tôi giả vờ thản nhiên nhìn lên bầu trời, quan sát phản ứng của Miyuki rồi bâng quơ nói.

“Lần sau lại lên đây nhé.”

“... Tớ bảo không rồi mà.”

“Cậu cũng thích chỗ này mà.”

“Đâu có...”

Nhìn là biết cậu thích rồi, còn chối gì nữa.

“Vậy không cần ngày nào cũng lên, thỉnh thoảng lên chắc không sao đâu nhỉ?”

“... Nếu cửa sân thượng... không khóa... thì thỉnh thoảng... rất thỉnh thoảng chắc cũng được.”

Chắc cô ấy thấy xấu hổ vì đã dễ dàng bị cám dỗ?

Miyuki vội vàng chuyển chủ đề.

“Trước tiên thì hôm nay tớ phải khen cậu làm tốt... Không phải chuyện trèo lên sân thượng đâu, mà là chuyện cậu tặng quà xin lỗi các bạn trong lớp ấy. Tớ cũng thích món quà đó. Sổ tay và bút... dùng được lâu, lại còn tạo động lực học tập nữa...”

Thấy Miyuki cố tình nói dài dòng, tôi cười khẩy rồi đặt tay lên đầu cô ấy.

“Nhưng chắc tốn nhiều tiền lắ...”

Cô ấy mím chặt môi.

Nhân cơ hội đó, tôi nhẹ nhàng vò rối tóc cô ấy và quan sát phản ứng.

“...”

Ngoan ngoãn thật.

Có vẻ mức độ đụng chạm này là ổn.

Yên tâm rồi, tôi khen ngợi Miyuki như dỗ dành một đứa trẻ.

“Bé tí xíu mà cũng bày đặt khen người lớn cơ đấy?”

“L, là do Matsuda-kun to con quá thôi... Cao lêu nghêu như cái sào ấy...”

Nhìn cô ấy vừa càu nhàu vừa vuốt lại phần tóc mái bị rối, tôi cứ muốn bật cười.

Tôi đứng dậy, bước đến trước mặt Miyuki và đưa hai tay ra.

“Tớ biết một chỗ mát hơn. Ra đó nghỉ một lát rồi hẵng xuống.”

“... Ừ.”

Dù có thể tự đứng lên, nhưng Miyuki không làm vậy mà từ từ vươn tay ra nắm lấy tay tôi.

Bị tôi kéo đứng dậy, khuôn mặt Miyuki tuy không đến mức đỏ bừng nhưng cũng hơi ửng hồng.

‘Cứ thế này mà tiến tới thôi.’

Cứ tiếp tục tăng thời gian ở riêng và số lần đụng chạm lên, đợi đến khi cô ấy quen rồi thì sẽ tăng mức độ lên.

Bằng cách đó, tôi sẽ làm cho hình bóng của mình trong lòng Miyuki ngày càng lớn mạnh, đồng thời xóa sổ Tetsuya.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!