Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1742

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 28

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 01 - Chương 72: Không phải cởi thế này

Chương 72: Không phải cởi thế này

Đâu ra mà lắm máu thế này?

Lục Hàng ngẩn người một lúc rồi giật thót, vội vàng xòe bàn tay ra soi dưới ánh đèn đường.

Vết máu loang ra khá đều, nhưng nhìn kỹ tay mình thì chẳng có vết thương nào sứt mẻ. Vậy thì máu này không phải của cậu.

“Cái này...”

Lục Hàng cau mày suy nghĩ hồi lâu, bỗng nhiên nhận ra điều gì đó, quay phắt đầu lại.

Sở Tình vừa khéo đi đến dưới một ngọn đèn đường, trên mặt cô mang theo chút ửng hồng bệnh tật, tay uể oải vuốt lại mái tóc bị rối do lúc nãy nằm trên đùi cậu, khuôn mặt tinh xảo trông rõ là thiếu sức sống.

Chiếc quần short cô đang mặc đã bị thấm ướt một mảng đỏ sẫm, vệt máu chảy dọc theo ống quần jean tạo thành những đường vân loang lổ.

Là bà dì đến thăm à?

Lục Hàng ngỡ ngàng gọi: “Sở Tình?”

“Hửm?” Cô nghiêng đầu thắc mắc.

Lúc này, dường như cô cũng lờ mờ nhận ra, đôi mắt từ từ mở to, nhìn chằm chằm vào vết máu trên đầu ngón tay Lục Hàng.

Gương mặt cô lập tức biến sắc, lộ rõ vẻ lo lắng. Cô chạy chậm lại, nắm lấy tay Lục Hàng, lật qua lật lại ngón tay cậu kiểm tra, cuống quýt hỏi: “Va vào đâu thế? Sao bị thương mà chẳng nói tiếng nào vậy?”

“Từ từ đã, tôi không bị thương.” Lục Hàng nhìn chằm chằm vào quần cô, ngượng ngùng đáp.

“Không bị thương?” Cô vẫn chưa hết lo, đau lòng nâng tay Lục Hàng lên: “Không bị thương thì máu ở đâu ra?”

Lục Hàng vẻ mặt đầy khó xử, cân nhắc lời lẽ:

“Người anh em.” Cậu rón rén chỉ tay vào đùi cô: “Máu này... chảy ra từ chỗ cậu đấy.”

...

Lần này thì Sở Tình hoàn toàn hoảng loạn.

Phải nói là hiếm khi thấy Sở Tình luống cuống đến mức này.

Bình thường cô hoặc là lẳng lặng đi theo sau Lục Hàng với dáng vẻ vô hại, hoặc là giữ bộ mặt lạnh lùng bất cần dpdờ, chứ ít khi nào thấy cô thất thần như vậy.

“Tôi... tôi bị...” Cô lắp bắp, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Lục Hàng thì chỉ thắc mắc sao cô lại đến kỳ đúng lúc này, cậu vội vàng cởi áo khoác ngoài ném cho cô: “Cậu quấn cái này vào trước đi, đừng để người ta thấy quần cậu dính máu.”

“Đây là... bà dì ghé thăm? Sao chẳng có chút dự cảm nào thế? Tôi có cảm thấy gì đâu?” Cô kéo cạp quần cúi xuống nhìn, hai cái đùi trắng nõn sợ đến mức run lẩy bẩy, dở khóc dở cười đưa tay che vết máu: “Giờ thì phải làm sao?”

“Có người cơ địa không có cảm giác đau bụng hay gì đâu.” Lục Hàng hạ giọng an ủi, cúi người giúp cô quấn áo ngang hông. Nhìn qua thì trông như cái váy dài, vừa khéo che đi được chiếc quần và vết máu. Dù sao đi ngoài đường mà để người ta thấy cảnh này thì cũng không hay lắm.

Lục Hàng áp sát vào bụng dưới Sở Tình để buộc tay áo cho chặt. Vừa ngẩng đầu lên, đầu cậu vô tình chạm nhẹ vào bộ ngực ấm nóng của cô, dọa Lục Hàng giật mình lùi lại hai bước.

Thầm nghĩ sao mà to thế không biết.

Nhưng nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ vì hoảng sợ của Sở Tình, cậu lại mềm lòng, nắm lấy tay cô:

“Đi mua băng vệ sinh trước đã.”

Cô nơm nớp lo sợ đi theo sau Lục Hàng. Lúc này cậu mới hoàn hồn, không nhịn được thầm mắng mình thật sơ suất, bảo sao từ xa đã thấy cô cứ ỉu xìu, lúc nói chuyện cũng uể oải, lại còn kêu không khỏe, thế mà mình chẳng để ý gì cả.

Vốn tưởng cô buồn vì chuyện mẹ gọi điện, giờ nghĩ lại mới thấy, hóa ra là do đến kỳ nên người ngợm khó chịu.

Mà khó chịu sao không nói một tiếng chứ?

Cũng may Lục Hàng giờ đã khác xưa. Tuy là thằng con trai duy nhất trong phòng ký túc, nhưng cậu có thể tự hào vỗ ngực xưng là "chuyên gia kinh nguyệt". 

Còn tại sao Sở Tình không phản ứng gì, chắc là do chưa từng trải qua chuyện này bao giờ, đa phần cứ tưởng mình bị cảm cúm —— đã có bài học từ Bạch Hoảng lần trước rồi.

Cũng may lượng máu của cô không ồ ạt như kiểu băng huyết của Bạch Hoảng, cái này chỉ cần dùng băng vệ sinh là ổn.

Mấy người anh em này tuy đã là con gái, nhưng ai nấy đều mù tịt về chuyện con gái, vậy mà Lục Hàng lại là người có nhiều kinh nghiệm nhất về khoản này.

Nghĩ cũng thấy éo le thật.

Kéo Sở Tình đang hoảng loạn vào cửa hàng tiện lợi, Lục Hàng nhặt mấy gói băng vệ sinh, quét mã thanh toán rồi cầm ra.

“Cậu biết dùng cái này không?” Lục Hàng cầm gói băng trên tay, nghiêm túc hỏi.

Cô cụp mắt, ngoan ngoãn đứng im, chăm chú nhìn động tác của Lục Hàng.

Lục Hàng bóc một cái ra, cầm một miếng lắc lắc trước mặt cô: “Đầu tiên là cái thứ này, cậu nhìn nhé, phía sau có miếng giấy dán.”

Càng nói càng cảm thấy nói thế này cô cũng không hiểu, thế là bèn nắm lấy tay cô: “Tiếp theo là xé miếng giấy này ra, gấp cánh lại, rồi dán phần keo này cố định lên đáy quần lót, xong lót vào là được... Hiểu chưa?”

Sở Tình gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, lí nhí hỏi: “Sao cậu rành cách dùng băng vệ sinh thế?”

“Lần trước Bạch Hoảng về cũng có biết dùng đâu.” Lục Hàng bất đắc dĩ thở dài: “Tôi phải lên Baidu tra cứu cả buổi đấy... Thôi về nhà trước đã. À còn nữa, đến kỳ thì đừng có uống rượu... Lần trước Bạch Hoảng đang bị mà còn uống, hôm sau vật vã chết đi sống lại.”

Cô lại gật đầu.

Giờ cô cứ như cái máy, ngoài gật đầu ra thì chẳng biết làm gì khác. Lục Hàng đành phải dắt cô về nhà, dọc đường còn tranh thủ phổ cập mấy kiến thức chăm sóc sức khỏe kỳ kinh nguyệt mà cậu học lỏm được trên mạng.

Sở Tình cứ thế uể oải lẽo đẽo theo sau, cái áo khoác của cậu buộc ngang hông trông như cái thắt lưng khổng lồ. Nhìn hai người nắm tay nhau thế này, trông cô giống chị gái hơn, nhưng Lục Hàng lại có cảm giác mình đang dắt đứa em gái nhà hàng xóm đi học về.

Quay đầu nhìn Sở Tình một cái, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn ỉu xìu, mắt cụp xuống không nói tiếng nào, Lục Hàng khẽ thở dài.

Nhớ hồi mới phát hiện không biến lại được, ai đó còn mạnh miệng cười khẩy: “Đại trượng phu sinh ra giữa trời đất, chảy chút máu thì có sao”, lúc này lại ỉu xìu như con mèo lớn vừa bị đá một cái.

...

Dắt Sở Tình về đến nhà, vừa mở cửa ra đã thấy Bạch Hoảng đang ngồi bệt dưới đất chơi game, trên người mặc chiếc váy ngắn màu trắng. Nghe thấy có tiếng động, cô quay đầu lại nhìn, thấy hai người tay trong tay thì khẽ cau mày, giọng điệu chẳng mấy thiện chí: “Về rồi à?”

“Về rồi, về rồi...” Lục Hàng lau mồ hôi trán. Nghe giọng điệu sặc mùi thuốc súng kia là biết sắp có biến, cậu đã chuẩn bị tinh thần để dỗ dành cô nàng rồi. Ai ngờ cô chỉ hừ nhẹ một tiếng rồi quay đầu lại, tiếp tục cày game.

Lục Hàng liếc nhìn cô vài lần. Vẫn là chiếc váy trắng giản dị đó, nhưng lúc ngồi chơi máy tính, cô nàng lại ngồi kiểu chữ W, hai mu bàn chân trắng nõn móc vào nhau hướng về phía cậu. Chiếc váy trắng quả thực quá ngắn, lờ mờ còn thấy thấp thoáng viền ren đen của nội y bên dưới.

Vừa bước nhà mà cảnh tượng này đã đập ngay vào mắt, Lục Hàng hơi khựng lại, hít sâu một hơi trấn tĩnh, lau mồ hôi. Tóm lại là phải giải quyết chuyện của Sở Tình trước đã.

Cậu dắt cô vào phòng như dắt trẻ mẫu giáo: “Cậu vào thay băng vệ sinh trước đi, rồi đưa quần đây tôi mang đi giặt cho.”

“Hả?” Cô trố mắt nhìn Lục Hàng đầy kinh ngạc, rồi lại quay đầu nhìn Bạch Hoảng đang chơi game ngoài phòng khách với vẻ khó hiểu, dường như có chút chần chừ.

Lục Hàng cười khổ giục: “Nhanh cái tay lên.”

Sắc mặt cô thay đổi liên tục, môi dưới bị cắn chặt, đôi mắt ươn ướt như sắp khóc, dường như hạ quyết tâm gì đó

Dứt lời, chỉ nghe "soạt" một tiếng, cô kéo tuột cả quần short lẫn quần lót xuống ngay tại chỗ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!