Chương 73: Bị bắt gặp rồi
Lục Hàng lúc này đang mải tìm quần cho cô nên không nhìn cô, lén lút lục lọi trong đống quần lót của Bạch Hoảng một hồi, định tìm cho Sở Tình một chiếc.
Hôm trước ba người đi mua sắm đã khuân về một đống đồ nữ, Lục Hàng lục tung tủ lên mong tìm được cái nào cô mặc vừa. Sở Tình lại không có cái não bá đạo như Bạch Hoảng, không có chuyện đi mua sỉ quần lót, hôm đó chỉ rón rén mua đúng một cái quần lót thể thao và một cái áo lót thể thao, còn lại vẫn mặc đồ của Lục Hàng.
Dù sao cũng đã chuyển giới rồi, cũng không thể để Sở Tình ngày ngày mặc quần đùi của mình mãi được.
Kết quả khó khăn lắm mới chọn được một cái, cầm một chiếc quần ren trên tay, trong lòng gật gù cái này được đấy.
Vừa quay đầu lại, bỗng nhiên thấy Sở Tình đang trong tình trạng hòa mình với thiên nhiên, đôi mắt ướt át cụp xuống, khẽ cắn môi dưới, ánh mắt lảng tránh, ấp a ấp úng đưa chiếc quần short và quần lót dính máu qua.
Chỉ quay đi một lúc thôi mà trên người cô nàng chân dài nóng bỏng này chẳng còn gì ngoài chiếc áo ba lỗ.
Cô kéo vạt áo ba lỗ cố che đi những chỗ nhạy cảm, để rồi lại làm lộ hơn nửa cái mông ra ngoài.
Lục Hàng nhìn thấy cảnh tượng này mà cảm thấy như bị ai đó dùng búa đập vào đầu. Ở cùng Bạch Hoảng đã quen với việc cô ấy hở hênh rồi, nhưng cảnh tượng này vẫn gây ra đòn chí mạng cực lớn đối với tâm lý trai tân, suýt chút nữa thì chào cờ ngay tại trận.
“Đậu má, lạy cậu luôn đấy.” Cậu đỏ mặt quay đi, khom lưng để cô không nhận ra sự khác thường, run giọng nói: “Ý tôi là bảo cậu chỉ cởi quần short thôi, quần lót thì đợi tôi ra ngoài rồi hẵng thay chứ, cậu cởi hết ra đưa cho tôi làm gì?”
“Hả, hả? Cởi thế nào cơ?”
Rõ ràng Sở Tình đã rơi vào hỗn loạn, luống cuống tay chân, nhất thời cầm cái quần trên tay, đưa cho Lục Hàng cũng dở, không đưa cũng dở.
Lục Hàng cúi đầu tránh đi, liếc mắt thấy cô đứng ngây ra đó nửa ngày, nghĩ ngợi hồi lâu, rồi giũ cái quần lót ra, thế mà lại định mặc lại cái quần dính máu đó.
Lục Hàng liền phát điên, nghiến răng giật lấy: “Cởi ra hết rồi còn mặc vào làm gì, cậu lấy cái của Bạch Hoảng mà mặc, băng vệ sinh thì cứ dán vào quần lót theo cách tôi vừa dạy ấy.”
“Biết rồi...” Giọng nói nghe sao mà đáng thương.
Lục Hàng lau mồ hôi, cầm chiếc quần short và quần lót dính máu giấu sau lưng, đi về phía nhà vệ sinh. Dọc đường thấy Bạch Hoảng mấy lần quay đầu lại với vẻ nghi ngờ, nhưng có vẻ trận game đang căng thẳng nên cô chỉ hỏi nhanh:
“Hai người làm gì trong phòng thế? Sao tôi nghe thấy hai người la hét?”
Lục Hàng nghía đầu nhìn màn hình một cái, thầm thở phào nhẹ nhõm. May mà tên này đang bận combat Baron không dứt ra được, đang điều khiển con AD máu giấy chạy trốn khắp nơi.
Nếu cô nàng mà vào thấy cảnh tượng vừa rồi, với cái tính khí thất thường khó hiểu kia thì không biết lại giận dỗi kiểu gì, đến lúc đó dỗ dành rất mệt.
Lục Hàng lau mồ hôi: “Có gì đâu, Sở Tình luyện giọng ấy mà, bảo muốn học hát.”
“Hát hò gì? Sao tôi nghe thấy cái gì mà cởi với không cởi...”
“Là sởi lởi, anh hỏi em có sởi lởi không ~~” Lục Hàng bóp mũi hát bừa hai câu.
“Có bài này à?”
Bạch Hoảng đầy nghi hoặc nhìn chằm chằm mặt Lục Hàng, ánh mắt lại ngờ vực liếc về phía phòng mình.
Lục Hàng thấy thế tim đập thót một cái, hy vọng Sở Tình ít nhất lúc thay quần lót cũng biết tránh đi một chút. Nếu cô ấy thay ngay cạnh giường ngủ, bị Bạch Hoảng nhìn thấy, phát hiện ra cậu vừa ở cùng một phòng với Sở Tình đang trần như nhộng, thì không biết lại lên cơn điên gì nữa.
Nhưng may là Sở Tình lần này có vẻ biết ý, trốn vào góc chết trong phòng để thay quần.
Bạch Hoảng nhìn vào phòng hai lần thấy không có động tĩnh gì, lại quay sang nhìn Lục Hàng đầy nghi hoặc, giống như mèo con đang nghi ngờ vì bị trộm mất đồ ăn vậy. Đang định hỏi thêm gì đó thì trong game bỗng có người chat:
“Con AD kia mày đứng đực mặt ra đó làm cái đéo gì thế? Đánh cái rank Đồng cũng đéo xong, gọi chồng mày vào đánh hộ được không?”
“Mày chửi ai đấy? Thằng Yasuo ngu học nào 1-12 lướt lướt rồi chết, mày đéo rank Đồng chắc? Có chút liêm nào không?” Bạch Hoảng lập tức nổi giận.
Nhất thời phòng khách vang lên những âm thanh hỏi thăm phụ huynh. Thừa dịp Bạch Hoảng bị game thu hút sự chú ý, Lục Hàng lập tức lao vào nhà vệ sinh, mở máy giặt, ném tất cả quần lót áo lót vào trong, thở phào nhẹ nhõm, rồi lại cười khổ.
Giúp Sở Tình giặt cái quần thay cái băng vệ sinh thôi mà sao mệt thế.
Đứng ngẩn ngơ bên cạnh máy giặt một lúc, nghĩ đến việc quần dính máu nếu cho trực tiếp vào máy giặt quay thì liệu có bị loang màu không. Lục Hàng đành phải lôi quần lót và quần short ra, xả nước vào bồn rửa tay, xát xà phòng, lặng lẽ vò tay.
Tóm lại cứ giặt sạch vết máu trước đã, rồi ném vào máy giặt quay.
Vừa vò quần lót của Sở Tình, vừa thở ngắn than dài. Không hiểu sao trong đầu lại hiện lên dáng ngồi của Bạch Hoảng lúc chơi game ban nãy, chiếc quần lót ren thấp thoáng cùng đường cong vòng ba được tôn lên bởi đôi chân co lại.
Rồi lại nghĩ đến thân hình nóng bỏng của Sở Tình vừa nãy, bộ ngực chỉ được che đậy hờ hững... Nhất thời lại cảm thấy bụng dưới nóng ran khó chịu, mặt đỏ bừng, trong lòng tự chửi mình thật là biến thái.
Vò quần lót mà lưng cứ còng rạp xuống.
Thở ngắn than dài.
Cái nhà này âm thịnh dương suy quá.
Sao trước đây không hề cảm thấy hai người anh em này lại "ngon" đến thế... Là do trước đây hoàn toàn không coi họ là con gái sao?
Vừa giặt vừa liên tưởng đến việc mấy ngày nữa còn phải đi gặp Mộc Dĩ Nam, cô nàng trông thì dịu dàng đáng yêu, nhưng với cái tủ đầy đồ chơi kia thì cũng không phải dạng vừa.
Lục Hàng giặt quần lót mà chỉ thấy mặt nóng ran, cuối cùng cũng giặt sạch vết máu, thở dài thườn thượt, tự nhủ đây đều là anh em của mình cả, vốn dĩ biến thành con gái đã đủ khổ rồi, sao mình lại có thể nghĩ đến chuyện thừa nước đục thả câu chứ.
Ném quần short vào máy giặt, Lục Hàng nhìn đống đồ lót trong máy, chợt nhớ ra nhiệm vụ của Nữ Thần hình như vẫn chưa làm.
Ba ngày, thời gian cũng còn thư thả chán.
Hơn nữa cũng chẳng phải nhiệm vụ gì khó khăn.
Nhìn chằm chằm máy giặt mà đấu tranh tư tưởng hồi lâu, nghe thấy Bạch Hoảng ngoài phòng khách vẫn đang chửi bới om sòm. Sở Tình lúc nãy vẻ mặt hoảng loạn, trông chân tay lóng ngóng, cái băng vệ sinh kia nhất thời cũng không biết có dán được không, giờ chắc đang nơm nớp lo sợ cầm quần lót của Bạch Hoảng nghiên cứu cách dán.
Cơ hội tốt đây rồi.
Nghĩ ngợi một chút, cậu theo bản năng nhìn trái nhìn phải, cảm thấy chột dạ như kẻ trộm.
Nếu có thể, Lục Hàng vẫn hy vọng mình giữ được hình tượng lão đại đáng tin cậy nhất cái phòng này. Mấy tên này trước khi chuyển giới tuy là anh em tốt, nhưng vì bản tính Lục Hàng vốn hiền lành, thực ra ít nhiều cũng coi họ như em trai mình mà đối đãi. Nếu được thì cậu cũng chẳng muốn mình hiện lên trước mặt họ là một tên biến thái cầm quần lót con gái đã mặc lên hít hà.
Đúng lúc không có ai nhìn.
Lục Hàng với tâm trạng vô cùng phức tạp mở máy giặt ra, nhìn ngang ngó dọc.
Cái tam giác ren đen là của Bạch Hoảng, cái tứ giác là của Sở Tình, cái boxer toàn hình ô mai kia là của mình.
Vì chút cảm giác tội lỗi, Lục Hàng cũng thực sự không muốn phải lựa chọn giữa hai người anh em này, thở dài nhìn trần nhà, thò tay xuống bốc thăm, vớ được cái nào thì là của người đó.
Nhón một cái lên nhìn, là tứ giác.
Xem ra kẻ đen đủi là Sở Tình.
Cô hôm nay đúng là người da đen mà.
“Haizz...” Lục Hàng không hiểu sao mình lại thở dài một tiếng, nhìn chằm chằm chiếc quần lót tứ giác màu đen trông chẳng có gì đặc biệt này, cắn răng một cái: “Xin lỗi nhé.”
Tiếp đó, cậu giơ lên định đưa sát vào mũi.
“Hàng ca, tôi muốn hỏi cậu một câu, cái băng vệ sinh này có phân biệt mặt trước mặt sau không...”
Vừa nói, Sở Tình với vẻ mặt rụt rè cầm miếng băng vệ sinh đi vào, vừa khéo chạm mặt Lục Hàng đang định ngửi quần lót.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
