Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 15

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 01 - Chương 77: Không hề phản kháng

Chương 77: Không hề phản kháng

Trong lòng Bạch Hoảng rối bời.

Kể từ khi biết nhiệm vụ Lục Hàng nhận được là ngửi quần lót con gái đã mặc, trong lòng cô liền rơi vào sự giày vò tột độ.

Sự giày vò này là điều trước đây chưa từng có, cô cũng không biết nguồn gốc sự giày vò của mình từ đâu, hiện tại người thân thiết duy nhất chính là Lục ca, vừa nghĩ đến việc nếu Lục ca không hoàn thành nhiệm vụ này, sẽ có hậu quả rất nghiêm trọng.

Cô không muốn như vậy.

Là một người anh em tốt, Bạch Hoảng đương nhiên không mong Lục Hàng xảy ra bất cứ chuyện gì.

Nhưng mặt khác, Bạch Hoảng cũng có chút tâm tư đen tối và biến thái của riêng mình, cô hy vọng loại nhiệm vụ riêng tư này, Hàng ca sẽ tìm đến mình.

Chứ không phải đi tìm người khác.

Vì thế, cả ngày hôm đó có thể nói là cô đã trải qua một cuộc đấu tranh tâm lý dữ dội. Tắm hết lần này đến lần khác, trong lòng thấp thỏm không yên, lại còn tự diễn tập vô số lần trong đầu xem khi Hàng ca cầu xin mình thì mình nên đáp lại thế nào…

Tắm xong lại xịt nước hoa, cho đến khi vô cùng chắc chắn rằng toàn thân mình đã mềm mại thơm tho, cô mới ngồi như ngồi trên đống lửa, mở game lên, chờ Lục Hàng chủ động hỏi mình.

Kết quả là sau khi trở về, Lục Hàng như chẳng có chuyện gì xảy ra, chuẩn bị đi ngủ luôn.

Bạch Hoảng liền cuống lên.

...

“Ngửi của cậu? Ngửi cái gì của cậu?” Lục Hàng vẻ mặt mờ mịt.

“Chính là, chính là nhiệm vụ!” Bạch Hoảng vừa mở miệng đã lắp bắp, lớn tiếng nói.

Nhiệm vụ?

Lục Hàng ngồi trên sofa ngẩn ngơ hồi lâu, qua vài giây, mới nhận ra cô đang nói đến nhiệm vụ Nữ Thần để lại.

Sao cô ấy lại biết chuyện này?

Sau khi Nữ Thần đại nhân ban bố nhiệm vụ, vì nhiệm vụ này quá mức kỳ quái, Lục Hàng vẫn luôn không nói cho mọi người biết nhiệm vụ của mình rốt cuộc là gì, dù sao cũng đâu cần mở miệng nói rằng mình phải đi ngửi quần lót của anh em chứ?

Chỉ hy vọng lén lút làm xong cái nhiệm vụ này, không ai biết là tốt nhất, nhưng cũng không ngờ Bạch Hoảng lại biết chuyện này.

Nghe vậy lập tức sững sờ, yếu ớt nói: “Tôi... tôi làm xong rồi mà?”

Bạch Hoảng chớp mắt, một lát sau, biểu cảm của cô lập tức sa sầm xuống: “Cậu ngửi quần lót của cô gái khác rồi?”

Lục Hàng chết lặng, tay chân luống cuống.

Cái bộ dạng đỏ mặt tía tai này của cô quả thực là rất khó dỗ dành, Lục Hàng cũng không biết mình rốt cuộc sai ở đâu.

“Cậu tìm ai làm nhiệm vụ? Mộc Dĩ Nam? Hay là Sở Tình?” Bạch Hoảng nheo đôi mắt phượng, dùng ánh mắt dò hỏi nhìn Lục Hàng: “... Hay là một cô gái khác? Cậu đi trộm quần lót của một cô gái nào đó?”

“Cái này thì thật sự không có!” Lục Hàng vội vàng thanh minh.

“Vậy là ai?”

Thấy chuyện bại lộ, Lục Hàng cũng không che giấu nữa, ấp úng trả lời: “Sở Tình...”

“Sở Tình? Cậu trộm quần lót của cậu ấy?” Hàng lông mày của Bạch Hoảng dựng ngược lên.

Sao cô ấy biết được? Ý nghĩ trong đầu Lục Hàng xoay chuyển liên tục.

Thôi thì cứ dỗ trước đã.

“Cái này… không tính là trộm đâu, tôi...” Nhưng nhìn thấy dáng vẻ thẹn quá hóa giận của Bạch Hoảng, cũng biết chuyện này không cho qua được, Lục Hàng có chết cũng không dám nói chuyện vừa xảy ra trong nhà tắm, nhưng vừa mở miệng, lại phát hiện nếu không nói thì càng không giải thích được, đành ấp úng:

“Mọi người đều sống chung với nhau, quần áo đều cho vào máy giặt cùng nhau, cho nên tôi mới…”

Toang rồi.

Nói thế này chẳng phải tự nhận mình là biến thái sao?

Nói đến đây, tam quan đã bị Nữ Thần phá hoại từ lâu của cậu mới chậm chạp nhận ra, rằng làm vậy hình như đúng là hơi biến thái thật. Giọng nói cũng nhỏ dần đi.

...

Bạch Hoảng trợn to mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.

Trong lòng cô cũng không nói rõ được là đây là cảm giác gì, thất vọng, cảm giác như bị phản bội, còn có thẹn quá hóa giận, đủ loại cảm xúc lẫn lộn vào nhau, khiến cô bỗng nhiên có chút nóng nảy.

Cô chớp mắt, hung dữ nhìn chằm chằm Lục Hàng, bỗng nhiên tức giận chộp lấy đệm ngồi dưới đất, dùng đệm ngồi đập mạnh vào người Lục Hàng: “Đồ không biết xấu hổ!”

“Từ từ đã, người anh em, cậu bình tĩnh trước đã.”

Cái đệt... cô ấy mềm quá.

Bị một cô gái thơm tho đè lên người, tức giận dùng đệm ngồi ra sức đập vào người mình, Lục Hàng giơ tay đỡ đòn, trong lòng ngứa ngáy như mèo cào, lập tức rối loạn cả lên.

Bị đánh thì bị đánh, nhưng thể lực hiện tại của cô vốn chẳng có bao nhiêu. Bị cái đệm đập trúng, cảm giác cứ như cô đang làm nũng vậy.

Chiếc váy trắng của Bạch Hoảng lại rất mỏng manh, vừa đưa tay ra là chạm phải làn da trơn nhẵn của cô, xúc cảm mềm mại ấy giống như chỉ cần chạm nhẹ là sẽ làm hỏng, khiến tim Lục Hàng run lên.

Thôi bỏ đi, cứ để cô ấy trút giận vậy.

Phản kháng lại không phản kháng được, nhất thời đành phải ôm đầu chịu trận trên sofa, nhe răng trợn mắt, thầm nghĩ dù sao tên này giờ đã biến thành con gái, cũng chẳng có bao nhiêu sức.

Cô muốn đánh thì cứ để cô ấy đánh vậy…

Bạch Hoảng tức đến phát điên mà cưỡi lên người Lục Hàng, tư thế như Võ Tòng đả hổ, trong lòng vừa bực vừa giận, dùng chiếc đệm ngồi mềm mãi đập mạnh vào Lục Hàng để trút giận.

Còn cậu thì hoàn toàn không phản kháng, giống như đang để cho cô phát tiết mà thôi.

Nhận ra điều này, trong lòng Bạch Hoảng vừa xấu hổ vừa bực bội.

Không hiểu sao nhớ tới lúc hai người đùa giỡn trong quá khứ, Lục Hàng khỏe hơn mình không ít, luôn là cậu ấy thoáng cái đã đè mình xuống dưới thân... Bây giờ sau khi biến thành con gái, có lẽ vì sự rụt rè nào đó, Hàng ca lại không hề đánh trả, đơn thuần là đang nhường nhịn mình.

Sau khi đập Lục Hàng mấy cái, Bạch Hoảng đã bắt đầu thở hổn hển, cụp mắt khẽ thở dốc, túm lấy vạt áo Lục Hàng, ánh mắt không thiện chí nhìn chằm chằm người dưới thân.

“Xả giận xong chưa?” Lục Hàng bất đắc dĩ nói: “Có thể xuống được chưa?”

Cơ thể... có chút không ổn.

Bị cậu nói như vậy, Bạch Hoảng đã có chút kiệt sức, mới chậm chạp cảm nhận được toàn thân đang dần mềm nhũn, thậm chí dần dần còn xuất hiện phản ứng, lập tức vừa xấu hổ vừa hoảng hốt.

Xả giận một hồi lâu, cô mới nhận ra mình đang cưỡi trên người Lục Hàng, làm nũng phát cáu một hồi, cuối cùng cũng ý thức được tư thế của hai người có chút… không ổn.

Mông đang ngồi ngay trên bụng dưới của Lục Hàng.

Có lẽ vì sau khi biến thành phụ nữ, cơ thể trở nên nhạy cảm hơn nhiều, cô chỉ cảm thấy chỗ bụng này vô cùng rắn chắc, gần như có thể cảm nhận được cơ bụng của Lục Hàng.

Bộ phận nhạy cảm trên người tiếp xúc với cơ bụng ấy, cảm giác rộng lớn cùng mùi hương quen thuộc trên người Hàng ca rõ ràng đến mức khiến tim cô đập loạn nhịp.

Bạch Hoảng lại thẹn quá hóa giận, vừa xấu hổ vừa giận dữ, lại dùng đệm đánh cậu, nhưng càng đánh thì càng không còn sức.

Thân thể rộng lớn bên dưới gần như khiến toàn thân cô mềm nhũn ra từng đợt. Đến cuối cùng, cô chỉ đấm Lục Hàng mấy cái lấy lệ, đã mềm đến mức như có một loại xung động muốn ngã vào lòng cậu.

“Cái này...”

Trong lòng hoảng loạn một trận, vốn định trực tiếp lật người xuống, nhưng lại nghĩ nếu mình hoảng hốt như vậy, Hàng ca chắc chắn sẽ nhận ra có gì đó không đúngn, đành phải dùng tức giận để che giấu, làm bộ muốn đánh, giận dữ nói:

“Bết sai chưa?”

“Không phải chứ, tôi sai ở đâu?” Lục Hàng đang bị cô cưỡi lập tức lớn tiếng kêu oan.

Bạch Hoảng nóng mặt trừng mắt nhìn, vừa định mở miệng liệt kê tội trạng của cậu.

“Tôi...”

Miệng mở ra rồi lại khựng lại. Cô chợt nhận ra lý do mình tức giận, kỳ thực chỉ là vì cậu ấy không chịu ngửi quần lót của mình mà thôi.

Nghĩ đến đây, cô lập tức cứng đờ tại chỗ.

Lục Hàng được đà lấn tới, hét lớn: “Thấy chưa! Chính cậu còn không nghĩ ra được tôi sai ở đâu! Cậu chỉ là thua game rồi trút giận lên tôi thôi!”

“Câm miệng!” Bạch Hoảng tức đến mức lại đánh cậu một trận: “Chính là chơi game thua đấy, thì làm sao!”

Lục Hàng ôm đầu: “Cậu đúng là chẳng nói lý lẽ gì cả!”

Trong lòng Bạch Hoảng thở phào nhẹ nhõm.

Không hiểu sao cô lại thấy may mắn vì Lục Hàng đã quy hết mọi chuyện về việc mình thua game, vô tình cho cô một cái thang để xuống.

Cô cưỡi trên người Lục Hàng, cúi mặt xuống, vừa thẹn vừa tủi đến mức muốn chết, nhìn Hàng ca không hề phản kháng dưới thân.

.

.

.

Minh họa Bạch Hoảng

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!