Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2710

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 152

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 01 - Chương 71: Lại là máu

Chương 71: Lại là máu

Hả?

Nằm thật đấy à?

Một cô gái như một con mèo, tin tưởng nằm lên người Lục Hàng, bỗng nhiên khiến Lục Hàng có chút luống cuống tay chân.

Cậu dang tay ra hai bên, như thể sợ chạm phải chỗ nào không nên chạm, lúng túng nhìn Sở Tình bỗng nhiên dựa vào lòng mình.

Cô vốn định dựa vào ngực Lục Hàng, nhưng vì ngồi không vững mà mất đà, liền đặt đầu mình lên đùi cậu.

Cô cũng không nói gì, cứ thuận thế nằm lên đùi Lục Hàng.

Thông thường đều là con gái gối đầu lên đùi con trai, đây là lần đầu tiên trong đời Lục Hàng cho con gái gối đầu lên đùi mình.

Tuy cô gái này là anh em của cậu.

Lục Hàng nhìn mái tóc của Sở Tình, thắc mắc tóc này thực sự rất dài, cũng không biết tại sao lại trở nên dài như vậy. Tóc dài ngang lưng, mái bằng, tóc vừa đen vừa bóng, kiểu tóc trông rất thùy mị, nhưng lại chứa đựng một linh hồn hoàn toàn khác.

Không hiểu sao cậu lại cảm thấy Sở Tình thuộc loại rất dễ lừa tình, nếu không phải nghe cách cô nói chuyện, đa phần sẽ cảm thấy một cô gái tóc đen dài thẳng dáng người lại đẹp thế này chắc sẽ rất trầm tính, nếu không phải cô một mực cho rằng mình là đàn ông, thì không biết sẽ có bao nhiêu người không có mắt đến theo đuổi cô.

Sở Tình co người nằm trên đùi Lục Hàng.

Bộ dạng đó dường như không định dậy nữa.

Lục Hàng nghĩ ngợi một chút, vẫn đặt tay lên đầu cô: “Tôi nói là cơ ngực rộng lớn có thể cho cậu dựa... đâu có nói là đùi.”

Sở Tình không đáp lại, dường như thoải mái đến mức lười nói chuyện.

“Có những lúc nếu trong lòng có chuyện, tìm anh em để dựa vào sẽ cảm thấy rất thoải mái.” Lục Hàng cố gắng phớt lờ sự thật người này là con gái, bắt đầu nhìn trái nhìn phải: “Có cảm thấy trong lòng đỡ hơn nhiều rồi không?”

Cô khẽ ừm một tiếng yếu ớt.

Tiếng ừm này mềm nhũn đến mức khiến tim Lục Hàng đập liên hồi, không nhịn được cười khổ.

Sao lại đột nhiên yếu đuối thế này.

Cũng khá là tương phản, cậu không ngờ Sở Tình lại có mặt yếu đuối đến thế.

Sở Tình thuộc loại vóc dáng rất cao, hai người khi đứng cùng nhau thế mà lại cao bằng nhau, hành xử phóng khoáng lại ít nhiều có vẻ hơi lạnh lùng, lúc này nhìn bóng lưng cô mang theo chút yếu đuối nằm trên đùi mình, không hiểu sao lại cảm thấy bộ dạng này có chút khiến người ta đau lòng.

Trước đây sẽ không dùng từ “đau lòng” này để hình dung, trước đây đa phần sẽ nghĩ người anh em thật thảm vãi đái, rồi lại còn nghĩ thế này có gay quá không.

Sau khi cô biến thành con gái, Lục Hàng phát hiện cách mà cậu đối xử với các cô ấy cũng nảy sinh rất nhiều thay đổi, bất kể là hành vi như làm nũng của Bạch Hoảng, hay là sự yếu đuối hiện tại của Sở Tình, những thay đổi này đều khiến Lục Hàng có chút không biết phải làm sao.

Nhưng quả thực có chút khiến người ta đau lòng, đây là lần đầu tiên thấy Sở Tình bộc lộ vẻ yếu đuối, một cô gái cao ráo như như một con mèo lớn nằm trên đùi, cứ như vừa bị trẻ con làng bên bắt nạt thương tích đầy mình, bị ném đá rất nhiều lần, vừa đau vừa tủi thân.

Trong lúc kiệt sức mà tìm được Lục Hàng, sau đó dùng chút sức lực cuối cùng ngã vào đùi cậu.

...

Dáng vẻ co ro, buông bỏ mọi phòng bị này của Sở Tình, khiến Lục Hàng có chút thương xót, đưa tay nhẹ nhàng chọc vào má cô, nhưng miệng vẫn không có gì khác lạ:

“Chuyện nhà cậu không cần lo lắng quá, mọi người có thể cùng nhau nghĩ cách.”

Cô không đáp lai, vẫn ừm một tiếng mềm nhũn —— từ một đại tỷ trông rất lạnh lùng, bỗng nhiên biến thành bộ dạng làm nũng thế này, thực sự khiến Lục Hàng có chút bất lực.

Nghịch tóc của Sở Tình, thầm nghĩ nếu tiếp tục cô nằm thêm nữa thì hơi không chịu nổi: “Cậu nằm sướng rồi chứ gì, nằm trên đùi tôi cảm giác thế nào? Đùi tôi có phải rất có cơ bắp không.”

“Không có cơ bắp.” Lần này cô đáp lại một cách yếu ớt.

Lục Hàng vừa nghe vậy liền hơi tức giận.

Cô bỗng nhiên nói: “Nhưng rất an tâm.”

Bàn tay đang nghịch tóc của Lục Hàng khựng lại, cậu nói: “Đương nhiên là an tâm rồi, riêng khoản này thì...”

“Quả thực rất an tâm.” Cô úp mặt vào đùi Lục Hàng, nghĩ ngợi một chút, dường như cố gắng miêu tả cảm giác đó.

Nghĩ nửa ngày, cô nói: “Cho dù bây giờ cậu cầm một con dao nói muốn giết tôi, dù có cảm giác sẽ bị cậu đâm chết, thì cũng không sao cả...”

“Đấy mà là cảm giác an tâm?” Lục Hàng trợn mắt há hốc mồm.

“Ừm.” Cô mềm nhũn nói: “Cảm giác an tâm.”

Lục Hàng cạn lời đây là cách hình dung gì vậy, sao nghe kỳ quái thế.

“Ọt ọt...” Tiếng bụng kêu truyền đến.

Lục Hàng ngẩn người.

Thấy Sở Tình vẫn nằm trên đùi mình không định dậy, bất đắc dĩ nói: “Cậu đói rồi?”

Cô vẫn không lên tiếng, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

Lục Hàng ngẩng đầu nhìn sắc trời, thầm nghĩ đã ra ngoài cũng khá lâu rồi, rồi lại nhớ hình như vẫn chưa nấu cơm tối, đành phải chọc vào má cô: “Vậy thì dậy đi?”

“...”

Cái tên này vẫn không có chút ý định muốn dậy.

Có cảm giác nếu cứ để Sở Tình nằm tiếp, cô ấy sẽ ngủ luôn trên đùi mình mất.

Thế thì sẽ cảm lạnh mất.

“Nằm đủ chưa? Về nhà ăn cơm thôi.” Lục Hàng nói.

“Cậu chẳng phải đã nói để tôi dựa vào cậu sao, mới thế này đã không chịu nổi rồi...” Cô khẽ thở dài.

Giọng nói vô cùng nũng nịu.

Ý vị làm nũng trong giọng nói của cô khiến tim Lục Hàng run lên, thầm nghĩ bất kể là Bạch Hoảng hay Sở Tình, sao gần đây đều trở nên ngày càng khiến người ta không dám nhìn thẳng.

“Dựa thì dựa được rồi, là vì nguyên nhân khác.”

“Nguyên nhân gì?”

“Ờ thì...” Lục Hàng nghĩ ngợi một chút: “Bán cầu đông tây của cậu lộ ra rồi.”

Vừa dứt lời, liền thấy Sở Tình đột ngột che hai bên ngực mình, mím môi, đỏ mặt ngồi dậy.

Hiệu quả tức thì.

“Nhìn chỗ đó làm gì.” Cô bất mãn nói.

“Sao trách tôi được, cậu vừa nằm xuống là lộ hết ra rồi.” Lục Hàng cười khổ: “Mà chẳng phải đã dẫn cậu đi mua áo ngực rồi sao, sao lúc ra ngoài lại không mặc.”

“Không muốn mặc.” Khuôn mặt xinh đẹp của Sở Tình hơi đỏ lên, mắt cứ không nhìn Lục Hàng, giọng nói có chút buồn bực:

“Tôi vốn dĩ là đàn ông, mặc hay không có gì quan trọng... Hơn nữa còn bất tiện vận động.”

“Đúng đúng đúng.” Lục Hàng cũng không tranh luận với cô, đồng ý một cách bất đắc dĩ.

Dù sao thái độ của cô đối với việc biến thành con gái lại không giống Bạch Hoảng.

Bạch Hoảng sau khi biết mình không cách nào biến trở lại liền hoàn toàn buông xuôi, còn Sở Tình vẫn khá cố chấp cho rằng mình vẫn là đàn ông.

Người khác nhau, thái độ cũng sẽ khác nhau, Lục Hàng tôn trọng quyền tự do của mỗi người: “Về ăn cơm thôi.”

“Ừm.” Cô lại gật đầu mềm nhũn, rất ngoan ngoãn đứng dậy.

Lúc đứng dậy, Lục Hàng không hiểu sao cảm thấy có chút không ổn.

Cứ cảm giác Sở Tình hơi ủ rũ.

Trong lòng thắc mắc sao cô ấy hôm nay lại có vẻ yếu đuối thế này, lúc đứng dậy đi về nhà, Sở Tình cứ lững thững đi sau lưng cậu, bộ dạng lười biếng uể oải, cứ như vừa nãy nằm sướng quá nên giờ chưa lại sức.

Xem ra cái đùi của mình làm gối cũng khá êm đấy chứ... Lục Hàng cười khổ trong lòng, tiện tay móc điện thoại trong túi ra để xem giờ.

Ánh sáng yếu ớt của điện thoại chiếu sáng lòng bàn tay Lục Hàng.

Cậu phát hiện trên ngón tay mình toàn là máu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!