Chương 75: Cô ấy nói cái gì cơ???
Dáng vẻ của Sở Tình rõ ràng là đang xấu hổ.
Dù sao một người bình thường vốn rất lạnh lùng mà xấu hổ thì trông rất tương phản, sức sát thương gây ra sẽ khá lớn, hơn nữa da mặt cô ấy cũng rất mỏng.
Đối với anh em cùng phòng, Lục Hàng đương nhiên quen thuộc tính cách của họ.
Tuy Sở Tình trông giống một người ít nói cười, có chút lạnh lùng, thế nhưng da mặt của cô lại mỏng đến kỳ lạ. Nhớ hồi còn ở trường chỉ cần có nữ sinh bắt chuyện, Sở Tình sẽ luôn đánh giá đối phương từ trên xuống dưới một lượt, tiếp đó dùng vẻ mặt lạnh lùng mà lặng lẽ bỏ đi.
Đáng tiếc cái tên này có "chút" nhan sắc, nữ sinh trong trường thấy vậy mà lại không hề tức giận, bởi ai nấy đều nói Sở Tình là nam thần lạnh lùng, đều cảm thấy đã gặp được chân ái đời mình.
Thực tế người này chẳng lạnh lùng chút nào.
Chỉ đơn thuần là da mặt mỏng, dễ xấu hổ, không dám nói chuyện với con gái người ta mà thôi... Thuộc loại người đi nhà tắm công cộng cũng sẽ mặc quần sịp đi vào, sau khi biến thành con gái, da mặt của cô ngày càng mỏng hơn, nhưng cũng không biết đây là điều tốt hay xấu.
Sự rụt rè và xấu hổ đậm chất con gái đó của cô, sức sát thương cũng trở nên mạnh hơn một chút.
Nhớ lại dáng vẻ Sở Tình xấu hổ kéo vạt áo, mặt Lục Hàng nóng lên từng đợt.
Trước đây mọi người ở cùng một phòng, cái gì không nên nhìn cũng nhìn gần hết rồi.
Theo lý mà nói, khi nhìn thấy cơ thể đối phương, cũng không nên có phản ứng lớn như vậy chứ?
Lục Hàng ở một mức độ nào đó biết tại sao cô xấu hổ, tình huống trước đây là anh em cùng phòng tắm rửa đi vệ sinh các kiểu đều không kiêng dè, thời gian lâu rồi cũng quen thuộc với nhau, nhưng sau khi biến thành con gái, Lục Hàng phải làm cái nhiệm vụ trừu tượng này, lại là ngửi quần lót của cô, tiếp đó lại là thay băng vệ sinh giúp...
Đối với Sở Tình mà nói, những chuyện này quả thực có hơi kích thích
Dáng vẻ Sở Tình cụp mắt vẻ mặt xấu hổ, thấp giọng gọi mình Hàng ca đó như hiện ra trước mắt.
Tim Lục Hàng đập nhanh một nhịp, trong lòng thế mà lại lóe lên một ngọn lửa tà ác yếu ớt không xua đi được, khiến cậu có chút buồn bực.
Lắc đầu, gió đêm thổi vào khuôn mặt hơi nóng, cố gắng để bản thân bình tĩnh hơn một chút.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân.
Quay đầu nhìn lại, là Sở Tình xuống lầu cùng.
Cô mặc một chiếc quần thể thao, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác thể thao, nhưng lại khiến Lục Hàng như muốn ngừng thở —— bởi cái khóa khoác đó chỉ kéo lên một nửa, để áo lót ren bên trong và bộ ngực trắng nõn căng tràn, tuy bộ đồ này khá rộng rãi đối với Sở Tình, nhưng phần ngực lại quá chật.
Kéo không lên nổi...
Kéo được đến đây là cô đã rất cố gắng rồi
Đôi môi Lục Hàng run rẩy một hồi, tuy đã cố hết sức không nhìn vào ngực anh em, nhưng xuất phát từ bản năng thâm căn cố đế của nam giới, vẫn không nhịn được mà nhìn thêm hai lần.
Sở Tình vẫn luôn giả vờ nhìn chằm chằm mặt đất không nhìn vào mắt Lục Hàng, nhưng khóe mắt vẫn thấy Lục Hàng đang liếc mắt nhìn về phía ngực mình, cơ thể kiều diễm run lên, nhưng cũng không nói gì.
Sắc mặt hai người thay đổi liên tục, đều có chút ủ rũ.
Như gà chọi thua trận vậy, trống mái đều có đủ.
“Haizz.” Cô thở dài, cúi đầu đưa tay về phía Lục Hàng.
Lục Hàng khá biết điều đưa cho cô một điếu thuốc, tiếp đó cô ngồi phịch xuống bậc thềm, trong màn đêm không nói một lời nhả khói thuốc, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng...
Những lúc như thế này Lục Hàng ngược lại sẽ thấy ổn hơn, sẽ cảm thấy anh em đang ở ngay bên cạnh.
...
Lục Hàng nhả một ngụm khói, ánh mắt mơ màng.
Bên trái là Sở Tình đang ngồi, nếu lúc này không nhìn sang trái, không nhìn thấy cô gái cao ráo ngực bự mông to đó, cũng không suy nghĩ về đôi đùi trắng nõn đầy đặn của cô, thì đối với Lục Hàng, cảnh tượng này sẽ quá đỗi quen thuộc.
Đây chẳng phải là cảnh tượng thường ngày hồi năm nhất sao?
Vẫn là học cùng một môn tự chọn vào buổi tối, Lục Hàng vừa tan học là đưa tay lên miệng ra hiệu, Sở Tình rất ăn ý theo cậu ra ngoài, hai người ngồi bên cạnh bồn hoa bên ngoài trường đại học hút thuốc, cùng nhau chửi bới giảng viên não tàn tiết một bắt điểm danh vào sáng mai.
Dường như chỉ cần không nhìn sang trái, Sở Tình liền không phải là một người phụ nữ, vẫn là người anh em tốt có vẻ mặt lạnh lùng với tửu lượng kinh người.
Chứ không phải một đại tỷ dáng người quá hoàn hảo, khi tiếp xúc gần thì lại có chút ngốc nghếch.
Người trước còn có thể khoác vai bá cổ cười hi hi ha ha, người sau đối với Lục Hàng mà nói thì khá gai góc, level quá cao, thực sự là không biết đối phó thế nào.
Nhưng dù vậy, những gì Sở Tình thể hiện cũng khá tốt rồi.
Ở một mức độ nào đó, trong số những người anh em biến thành con gái, Sở Tình là người có thể mang lại cảm giác an toàn nhất cho Lục Hàng. Bởi vì cô ấy dường như chẳng thay đổi gì, có thể nói là người dễ sống chung nhất.
Cùng biến thành con gái gần một tháng, cô sẽ không giống như Bạch Hoảng, bỗng nhiên giận hờn một cách dở hơi như một cô bạn gái khó chiều.
Cũng sẽ không giống như lão nhị, ở trước mặt người khác thì ăn diện giống như một người vợ hiền dịu, sau lưng thì ư~ư~a~a~ô~ô.
Sở Tình vẫn là Sở Tình, chẳng qua là nam thần lạnh lùng trong khoa trước đây đã thay một bộ da, ngực hơi to hơn chút, mông to hơn chút, đùi nhiều thịt hơn chút —— tuy việc Lục Hàng giúp cô thay băng vệ sinh mà xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ chui xuống, may mà Sở Tình vẫn là Sở Tình.
Không có thay đổi quá lớn.
Quay đầu lén nhìn một cái, Sở Tình đang ngồi trên bậc thềm, buồn bã nhìn về phía xa, làn khói mỏng manh từ miệng mũi bị gió đêm thổi ra sau lưng, nét ửng hồng trên mặt dường như vẫn chưa kịp tan đi, mái tóc dài ngang hông khẽ bay trong gió đêm.
Lục Hàng cũng thở dài một hơi, chân thành cảm thán một câu: “Người anh em, may mà có cậu.”
“Sao lại nói thế.” Cô uể oải nói.
“Mọi người sau khi biến thành con gái, cảm giác tính cách đều thay đổi không ít...” Lục Hàng nghĩ ngợi một chút, không kìm được nói lời trong lòng: “Có đôi khi hơi lo lắng, sợ anh em phòng mình cứ thế mà tan rã...”
“Sao có thể tan rã được?” Cô nhíu mày.
Lục Hàng thở dài: “Dù sao tính cách không giống nhau, ai biết còn có thể tiếp tục chung sống được không... Thấy người anh em cậu vẫn giống như trước đây, chẳng thay đổi chút nào, cảm thấy khá an tâm.”
“Tôi và trước đây giống nhau?”
Sở Tình bất lực khẽ cau mày, cúi đầu, nhìn khe ngực sâu hun hút của mình: “Giống ở chỗ nào?”
“Tính cách vẫn giống, cậu nghĩ xem, Bạch Hoảng trước đây đâu có tính khí con gái như thế...” Lục Hàng lại châm điếu thuốc, lẳng lặng nói:
“Tôi trước đó đã gặp lão nhị, chuyện của lão nhị thì cậu chắc cũng biết, trước đây Mộc Dĩ Nam đã rất thích mặc đồ nữ kiểu váy ngắn đó, bây giờ cậu ấy càng trầm trọng hơn, nhìn bộ dạng đó chẳng có chút kháng cự nào với việc biến thành con gái, chính là quyết tâm muốn sống như một cô gái... Làm tôi có chút không biết phải đối xử như nào.”
“Đó đều là anh em của cậu, biến thành thế nào cũng là anh em của cậu.” Giọng Sở Tình khàn khàn, vén tóc ra sau tai, cụp mắt nói: “Cậu trước đây đối xử với họ thế nào, bây giờ vẫn cứ đối xử với họ thế ấy là được.”
“Tôi có thử rồi, nhưng có những chuyện vốn chẳng có gì để tham khảo. Trước đây tôi đâu từng phải thay băng vệ sinh cho cậu.” Lục Hàng nói: “Vậy cậu nói xem, trước kia tôi thay cho cậu như thế nào?”
“... Tôi trước đây không dùng băng vệ sinh.” Sở Tình bất lực đáp.
“Thế thì chịu rồi.”
Lục Hàng tiện tay búng đầu lọc thuốc lá vào màn đêm, một đốm sáng đỏ nhỏ bé vỡ ra thành pháo hoa nhỏ trên mặt đất, có chút cười khổ.
May mà vẫn còn một tên khiến người ta an tâm.
Bạch Hoảng bắt đầu học cách trang điểm rồi.
Gần một tháng không phải là dài, nhưng Lục Hàng đã dần trở nên luống cuống trước sự thay đổi của những người anh em xung quanh. May mà trong số đó vẫn còn Sở Tình. Đối mặt với người anh em tốt vẫn ít nói ít lời như trước, Lục Hàng cũng cảm thấy có thể dựa vào.
Nếu ngay cả Sở Tình cũng nảy sinh những biến đổi vi diệu mà khó hiểu ấy, thì bên cạnh Lục Hàng, thật sự sẽ không còn lại bất kỳ con người hay sự việc quen thuộc nào nữa.
“Hàng ca.” Sở Tình cũng búng đầu lọc thuốc lá một cách thành thạo, bỗng nhiên nói: “Tôi có chuyện muốn nói với cậu.”
“Nói đi.”
“Cậu muốn xem ngực tôi không?” Cô nghĩ ngợi một chút, cụp mắt nói:
“Nếu cậu muốn, tôi có thể cho cậu xem.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
