Chương 74: Không biết phải làm sao
“......!”
Thấy Lục Hàng cầm chiếc quần lót quen thuộc trên tay với vẻ mặt ngơ ngác, nhận ra chuyện gì đang xảy ra, môi Sở Tình run run, chớp chớp đôi mắt vô tội đầy kinh hãi.
Tiếp đó cô cắn môi dưới, đỏ mặt quay đi chỗ khác, nhìn chằm chằm ngưỡng cửa nhà vệ sinh, không dám nhìn Lục Hàng nữa.
Tiêu đời rồi.
Thấy mình sắp bị coi là biến thái, Lục Hàng ném quần lót vào máy giặt, vội vàng bước tới, cố gắng giữ vai cô: “Người anh em, cậu nghe tôi giải thích, không phải như thế đâu, tôi không phải...”
“Tôi biết... là nhiệm vụ của Nữ Thần đúng không.” Không ngờ cô lại nghiêng mặt đi không nhìn Lục Hàng, cụp mắt, thấp giọng nói.
Lục Hàng vừa nghe câu này liền thở phào nhẹ nhõm: “Cậu hiểu là tốt rồi.”
“Lần này thì sao?” Cô có chút ngượng ngùng nhìn chằm chằm ngưỡng cửa nhà vệ sinh, ngón tay có chút căng thẳng móc vào dây chun quần lót ren của Bạch Hoảng, cuối cùng không nhịn được thở dài:
“Lần này lại là nhiệm vụ gì?”
Lục Hàng cười khổ:
“Nhiệm vụ lần này cũng khá quá đáng, ngửi quần lót con gái đã mặc, thời hạn là ba ngày...”
Vừa dứt lời, cả hai đều im lặng.
“Haizz, cậu cũng vất vả thật đấy...”
Sắc mặt Sở Tình thay đổi liên tục, cô bỗng nhiên có chút tức giận: “Nữ thần đó cũng thật sự quá đáng, hành hạ cậu như vậy, không phải cô ta muốn cậu yêu đương sao? Mấy nhiệm vụ này rốt cuộc có liên quan gì đến yêu đương chứ?”
“Đúng thế, chẳng liên quan chút nào...”
Hai người lại im lặng, Lục Hàng cầm một chiếc quần lót tứ giác vẻ mặt muốn nói lại thôi, Sở Tình quay đi chỗ khác, ngón tay móc vào dây chun quần lót xấu hổ không chịu nổi.
“Cái đó... bỏ đi.” Cô quay đi chỗ khác, giọng nói có chút xấu hổ: “Tôi mặc hai ngày rồi, sáng nay còn chơi bóng, mới ném vào máy giặt...”
“Hay là ngửi cái tôi đang mặc đi, tôi vừa thay... ít nhất sẽ không có mùi.”
Lục Hàng nghĩ ngợi một chút, đành phải ngượng ngùng gật đầu.
“Cậu quay lưng lại trước đi.” Cô nhỏ giọng nói.
Nghe cô nói vậy, Lục Hàng ngượng ngùng một lúc, cũng không tìm được lý do gì từ chối, dù sao chính chủ đều đã đến đây rồi, vậy thì nghe lời cô ấy thôi.
Không ngờ vừa định lén làm nhiệm vụ, thì Sở Tình lại xông vào nhìn thấy cảnh tượng chấn động như vậy, đành phải nghe cô nói gì thì làm nấy, ngượng ngùng quay lưng lại.
Sau lưng vang lên tiếng sột soạt.
“Xong rồi.” Cô nhỏ giọng nói.
Lục Hàng quay đầu lại nhìn, mặt Sở Tình đã đỏ như sắp nhỏ ra máu, quay đầu chỗ khác, không dám nhìn Lục Hàng, một tay giữ nắp máy giặt, đứng sau máy giặt để che thân dưới của mình, một tay đưa chiếc quần lót ren qua, khẽ cắn răng: “Cậu nhanh lên, Bạch Hoảng nhìn thấy là tiêu đời đấy...”
Nghe cô nhắc đến Bạch Hoảng, Lục Hàng cũng run lên một cái.
Run rẩy nhận lấy chiếc quần lót ren này, cảm giác mảnh vải mỏng manh trên tay lại nặng tựa ngàn cân, Lục Hàng hít sâu một hơi, vẻ mặt nghiêm trọng: “Cảm ơn nhé, người anh em.”
“... Đều là anh em mà, chuyện, chuyện nhỏ.” Sở Tình đáp lời.
Nhìn chiếc quần lót ren viền đen vừa đáng yêu lại không kém phần gợi cảm này, trong lòng Lục Hàng tràn đầy cảm động.
Tình anh em phải sắt đá đến thế nào, mới có thể khiến đối phương đưa quần lót ren cho mình, đã vậy còn để mình tùy ý ngửi chứ?
Chỉ có anh em chân chính mới có thể làm như vậy thôi.
“Không sao, vừa nãy cậu cũng giúp tôi mà...” Sở Tình cụp mắt, đỏ mặt tía tai, dáng vẻ xấu hổ muốn chết.
“... Anh em tốt cả đời, tôi chắc chắn sẽ ngửi quần lót của cậu với lòng biết ơn.”
“Ừm...”
Cuối cùng, trong ánh mắt xấu hổ muốn tìm cái lỗ chui xuống của Sở Tình, Lục Hàng úp mặt vào quần lót, sau khi chuẩn bị tâm lý xong, hít sâu một hơi thật mạnh.
... Thực ra chẳng có mùi gì.
Bởi vì vừa lấy ra từ tủ quần áo, toàn mùi băng phiến. Chỉ là mang theo hơi ấm cơ thể, hơi nóng nóng.
“Ting ting——”
Nghe thấy tiếng thông báo WeChat tượng trưng cho nhiệm vụ hoàn thành từ điện thoại ở ngoài phòng khách, cơ thể hai người đều khẽ run lên, sắc mặt mỗi người một khác.
Nhất thời đều cúi đầu, lại im lặng.
“Vừa hay.” Lục Hàng nghĩ ngợi một chút cảm thấy vẫn nên giúp cô làm chút gì đó, hơi thở dài: “Quần lót cậu đang ở trên tay tôi, đưa băng vệ sinh đây, tôi dán cho cậu luôn cho rồi...”
“Ừm.” Cô ngoan ngoãn đưa băng vệ sinh qua.
Lục Hàng nhận lấy băng vệ sinh, trong lòng phức tạp, cảm thấy mình cũng khá thành thạo cái này rồi, bóc lớp giấy dán bên trên, dán vào mặt trong quần lót, nhìn một chút cảm thấy cũng khá khít.
Chắc không đến mức tối ngủ bị tràn đâu.
kiểm tra kỹ càng một lượt, liền đưa lại cho Sở Tình.
Sở Tình cụp mắt, mím môi, ngay cả vành tai cũng đỏ bừng.
Cô cẩn thận từng li từng tí nhận lấy quần lót, trốn sau máy giặt thay.
Trong quá trình này, hai người cứ như kẻ trộm vậy, ai nấy đều nín thở tập trung, luôn nghe ngóng động tĩnh của Bạch Hoảng bên ngoài.
Sở Tình sột soạt một hồi sau máy giặt, cô mới ngượng ngùng ngước mắt lên: “Tôi thay xong rồi.”
“Thay xong là được rồi.” Lục Hàng thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng nói: “Mau về phòng đi, đừng tạo nhiều tiếng động quá.”
“Ừm...” Cô gật đầu.
Sở Tình Kéo quần lót ren một cách vụng về mà đi ra khỏi nhà vệ sinh, lúc ra cửa, đôi tai cứ như bị thiêu đốt vậy, cái cổ trắng nõn cũng hơi ửng hồng.
Lục Hàng nhìn theo bóng lưng cô, mặt đỏ bừng.
Chỉ là giúp cô dán cái băng vệ sinh trong nhà vệ sinh thôi mà, sao lại làm như hai người đang làm chuyện gì mờ ám không bằng.
Chuyện thay băng vệ sinh này đối với các cô ấy không phải nên rất bình thường sao, sau này mỗi tháng đều sẽ có mấy ngày như vậy, chuyện này sau này sẽ khá thường gặp.
Thế nhưng hai người đều không hẹn mà cùng có một nỗi sợ hãi, sợ bị Bạch Hoảng biết.
Trực giác cho thấy Bạch Hoảng mà biết sẽ làm loạn.
Lục Hàng cũng không biết tại sao cô sẽ làm loạn, Sở Tình chắc cũng không hiểu, nhưng một loại trực giác nào đó khiến cả hai đều tránh đi hiềm nghi.
Trước đây đều là con trai, mấy người cùng sống trong một phòng ký túc xá chật hẹp, thực ra những thứ nhìn thấy còn nhiều hơn bây giờ rất nhiều.
Đều là anh em với nhau, thằng nào thằng nấy đều từng đi vệ sinh cùng nhau, cái gì nên nhìn đều nhìn rồi, thực ra chuyện này hình như không cần thiết phải trốn tránh.
Nhưng hiện giờ đã thay đổi rồi, trong mối quan hệ của ba người, có thứ gì đó khó nói thành lời đang tồn tại.
Trong vòng một tháng sau khi biến thành con gái, mỗi người dường như đã nảy sinh những thay đổi tinh tế.
Cứ lấy Bạch Hoảng làm ví dụ, cô lúc đầu không câu nệ tiểu tiết, hở chút hàng coi như là phát phúc lợi cho anh em, thay cái quần lót cũng chẳng tránh thèm để ý đến Lục hàng, đối với việc cơ thể có bị nhìn hết hay không cũng không để ý lắm.
Nhưng bây giờ Bạch Hoảng lại rất để ý.
Lục Hàng giúp Sở Tình dán cái băng vệ sinh phải tránh cô mà làm.
Bởi vì Bạch Hoảng sẽ giận dỗi.
Tại sao cô lại giận dỗi? Cậu cũng không biết.
Thậm chí ngay cả Lục Hàng cũng không rõ tại sao lại trốn tránh cô.
Cảm giác hơi giống như đang vụng trộm này khiến Lục Hàng có chút khó xử.
Ra khỏi cửa nhà vệ sinh lén nhìn về phía Bạch Hoảng một cái —— hai chữ “Thất Bại” đỏ tươi xuất hiện trên màn hình máy tính trước mặt cô, Bạch Hoảng ngả người ra sau, thở dài một tiếng, chắc là ván này lại thua rồi.
Lục Hàng lén đi qua cầm lấy điện thoại của mình, tiện tay cầm luôn bao thuốc trên bàn, thấy Sở Tình lúc này cũng cụp mắt, không quen lắm kéo dây quần lót ren đi từ trong phòng ra.
Lục Hàng mắt nhìn thẳng, cố gắng không nhìn vào đùi cô, hai tay làm thành dấu hiệu chiến thắng (V) đặt bên miệng.
Cô ngẩn người một chút, lặng lẽ gật đầu.
Ý là muốn ra ngoài hút thuốc, Lục Hàng liền xuống lầu trước.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
