Chương 76: Không định ngửi của tôi à?
“Hả…?”
Cô ấy đang nói cái gì vậy??
Lục Hàng há hốc miệng, tròn mắt nhìn Sở Tình hồi lâu.
Thế nhưng cô chỉ khẽ nhíu mày, hàng mi cụp xuống che đôi mắt một mí to tròn, vẻ mặt mang theo chút u sầu và thất vọng.
Do đề tài chuyển hướng quá đột ngột, lại thêm biểu cảm của cô hầu như không thay đổi, trong chốc lát Lục Hàng còn tưởng mình bị rối loạn tinh thần, nghe nhầm điều gì đó.
Cậu chớp chớp mắt hỏi: “Cái cậu vừa nói… là ngực hay là gấu? Cậu nuôi gấu à?”
“Không.” Cô lắc đầu.
“Làm ơn hãy nói với tôi là cậu nuôi gấu đi?” Lục Hàng van xin nài nỉ.
“Ý tôi là ngực.” Cô nghĩ ngợi một chút, hai tay làm động tác như đang bóp bóp gì đó, cẩn thận nói: “Vú.”
Lần này thì Lục Hàng hoàn toàn tuyệt vọng.
Nói rõ ràng đến thế, thậm chí còn bổ sung thêm giải thích.
Rốt cuộc là có ý gì?
“Lão tam, rốt cuộc là sao vậy?” Lục Hàng run run hỏi: “Sao cậu cũng phát bệnh rồi?”
“Không phải phát bệnh.” Sở Tình cúi mắt, đưa tay kéo chặt chiếc áo thể thao trên người. Trong làn gió đêm cuối thu, thân hình cô trông vô cùng mảnh khảnh.
Cô mím môi, khẽ nói: “Thật ra… tôi hơi ghét bộ dạng hiện tại của mình… vừa nãy tôi cũng không biết mình xấu hổ vì cái gì nữa.”
“Trước kia mọi người ở trong ký túc xá đều khoác vai bá cổ, có mặc hay không cũng chẳng sao. Bây giờ tôi chỉ là… cơ thể biến thành thế này thôi, nhưng cứ như thể nhìn đâu cũng bị thiếu mất một mảng thịt. Cảm giác đó… tôi thật sự không thích.”
“Thế thì liên quan gì đến việc cho tôi nhìn ngực cậu???” Lục Hàng nghĩ nửa ngày, cười khổ: “Cậu muốn dùng liệu pháp tiếp xúc để giải bệnh dị ứng đấy à?”
Sở Tình nghiêng đầu khó hiểu suy nghĩ một lúc, ngạc nhiên vì Lục Hàng thế mà có thể tóm tắt những gì mình đã nói một cách thấu đáo đến vậy: “Đại loại vậy.”
Nhưng dù sao cũng không thể cho tôi xem ngực cậu chứ! Trò này chơi cũng quá ác rồi.
Lục Hàng lập tức xua tay: “Không xem, không xem, đừng có làm loạn.”
Sở Tình khẽ mím môi, kéo áo thể thao sát người hơn.
Thật ra, vừa rồi khi ngồi đó, cô đã trải qua một phen đấu tranh tư tưởng mới nói ra được những lời ấy. Vốn đã nghĩ với tính cách của Hàng ca thì nhất định sẽ từ chối, nhưng khi nghe cậu từ chối một cách đường đường chính chính như vậy, trong lòng cô vẫn không tránh khỏi có chút hụt hẫng.
Hàng ca… thế mà không thèm nhìn ngực của mình.
……
Không khí trong chốc lát rơi vào trầm mặc.
“Tôi…” Sở Tình khẽ thở dài. Một cơn gió lạnh thổi qua, cô khép chặt hai chân lại. “Tôi cứ nghĩ cậu sẽ hiểu cảm giác đó… cảm giác như mọi thứ đều không thể quay lại được nữa. Cho nên mới muốn làm gì đó, để chứng minh rằng mình hoàn toàn không để tâm.”
Lục Hàng nhìn Sở Tình hai lần, một lát sau, vẻ mặt lộ ra chút bất lực.
Cậu thở dài: “Không cần nghĩ nhiều như vậy. Mọi người vẫn là anh em mà… chỉ là bây giờ ở giữa có thêm cái gọi là nam nữ thụ thụ bất thân. Nhưng tình nghĩa đâu có thay đổi. Chỉ cần vẫn coi đối phương là anh em, thì cùng lắm là tóc dài hơn một chút, thiếu đi một con chim thôi, có gì to tát.”
Khi nói những lời này, Lục Hàng cảm giác như chính mình cũng đang tự an ủi bản thân.
“Vậy bây giờ… chúng ta vẫn là anh em tốt chứ?” Sở Tình hỏi khẽ.
“Phải.” Lục Hàng lập tức gật đầu. “Chắc chắn là anh em tốt, kiểu cả đời ấy.”
Ánh mắt Sở Tình bỗng khẽ lay động. Cô vén tóc ra sau tai, chống cằm bằng tay, khuỷu tay tựa lên đầu gối.
Sở Tình hỏi: “Cậu ấy bây giờ xinh đẹp như vậy, cậu ấy và cậu cũng là anh em tốt sao?”
Lục Hàng mở miệng định nói phải. Lúc định mở miệng trả lời, lại không hiểu sao sững sờ một chút, bỗng nhiên nhận ra sự chột dạ thoáng qua trong lòng.
Cuối cùng vẫn nói: “Chắc chắn là anh em tốt.”
Sở Tình chống tay lên đầu gối, nhìn Lục Hàng với vẻ vừa nhàm chán lại vừa bất đắc dĩ.
Ánh mắt như đang thẩm định, lại như chẳng có gì cả. Khi vừa xuống lầu, gương mặt cô vẫn còn vương sắc đỏ vì chuyện xảy ra trên tầng, giờ đây lại khôi phục dáng vẻ bình thản như một con mèo lớn.
Cô gật đầu, như thể cũng đã hạ quyết tâm gì đó, mím chặt môi một cách kiên định. Chỉ tiếc là biểu cảm kiên định ấy lại chỉ khiến trên mặt cô hiện ra một lúm đồng tiền đáng yêu. Cô vòng tay qua cổ Lục Hàng, vỗ nhẹ mấy cái lên cánh tay cậu, thân mật khoác vai bá cổ:
“Chúng ta là anh em tốt, đúng không?”
Lục Hàng cũng gật đầu thật mạnh, mặt nghiêm túc, mắt nhìn thẳng.
“Thật không?” Cô hỏi.
Chỉ là… khóa áo của Sở Tình kéo không lên được, nửa bên bộ ngực đầy đặn lộ ra ngoài, cọ vào cánh tay Lục Hàng, mang theo cảm giác mềm mại đàn hồi như có như không.
Lục Hàng chỉ đành liều mạng giữ ánh mắt của mình dừng lại trên mắt cô: “Nhất định là anh em tốt.”
Sở Tình có chút cảm động, cô vỗ vỗ mông, đứng dậy: “Ra ngoài uống chút không? Tôi mời.”
Lục Hàng vừa gật đầu định thuận miệng đồng ý, nhưng sắc mặt lập tức thay đổi, lắc đầu cười khổ: “Đừng làm bậy. Cậu quên lần Bạch Hoảng vừa đến kỳ mà còn uống rượu à? Có biết sáng hôm sau cậu ấy đau đến mức nào không?”
Sở Tình sững sờ đứng một lúc, chớp chớp mắt, rồi lại ủ rũ hẳn xuống: “Cũng đúng.”
Hai người sau vụ ở hộp đêm kia cũng xem như đã có giao tình vào sinh ra tử, kiểu anh em mặc chung một cái quần, theo lý thì nên ra ngoài uống chút.
Đáng tiếc là một người anh em vừa đến tháng.
Hôm nay không uống.
……
“Chạy đi đâu rồi…”
Bạch Hoảng nhìn chằm chằm vào màn hình game, ôm chặt hai chân mình, cố gắng đè nén cơn thẹn quá hóa giận trong lòng.
Hàng ca đâu rồi? Rốt cuộc bao giờ mới chịu mở miệng cầu xin mình đây?
Chính vì bị cái nữ thần kỳ quái kia quấn lấy, phải hoàn thành đủ loại nhiệm vụ kỳ quặc, mà nhiệm vụ sau lại càng trừu tượng hơn nhiệm vụ trước.
Theo lý mà nói, trên đời này không thể có cô gái nào đồng ý mới phải. Trong đó có vài cái đến cô cũng cảm thấy khó đỡ.
Trước đó mọi người là anh em cùng phòng, biết gốc biết rễ của nhau. Cái nhiệm vụ ngửi quần lót, với tư cách là người thân thiết nhất với mình, Lục Hàng đáng lẽ phải tìm đến cô đầu tiên mới đúng.
Nhưng kỳ lạ ở chỗ… cậu ấy dường nhưkhông vội.
Thậm chí vừa nãy còn chạy xuống lầu hút thuốc với Sở Tình. Mắt thấy thời gian đã sắp mười hai giờ rồi, sao vẫn ung dung như chẳng có chuyện gì.
Không sợ bị isekai sao?
Một lúc sau, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân lộn xộn. Bạch Hoảng lập tức trở nên căng thẳng. Theo tiếng cửa mật mã mở ra, Sở Tình bước vào trước, vừa vào đã mang vẻ mặt u sầu đi thẳng vào trong phòng — cô trước đó làm ca đêm lâu ngày, bây giờ chủ trương ngủ nghỉ là ngủ sớm dậy sớm, muốn điều chỉnh lại nhịp sinh hoạt đảo lộn trước kia.
Đây đúng là một cơ hội, Bạch Hoảng thầm nghĩ.
Bạch Hoảng tuy mắt nhìn chằm chằm màn hình, nhưng khóe mắt vẫn luôn để ý từng cử động của Lục Hàng. Trong lòng có khoảnh khắc cô cũng hơi ghét chính mình, cố chấp muốn Hàng ca ngửi quần lót của mình như vậy, có phải trông hơi biến thái không?
Nhưng nghĩ kỹ lại, cảm thấy vì mọi người đều là anh em tốt, Bạch Hoảng cô đây đâu có tính là biến thái gì, làm những chuyện này đều là để giữ mạng cho Hàng ca.
Cái này gọi là ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục!
Bạch Hoảng ôm lấy hai chân, đặt gương mặt nóng bừng lên đầu gối, nhìn chằm chằm vào đôi bàn chân trắng trẻo nhỏ nhắn của mình, trong lòng âm thầm chờ đợi Lục Hàng mở miệng.
Lồng ngực cũng nóng lên theo từng giây chờ đợi.
Nếu nhiệm vụ thất bại, hình phạt của cái nữ thần trừu tượng kia, cô đã tận mắt chứng kiến rồi.
Cho nên theo lẽ thường, nếu không muốn bị một cái xe tải tông chết ngay tại chỗ, đa phần Hàng ca sẽ cầu xin mình?
Thế nhưng cô chỉ biết chơ mắt nhìn thời gian trên máy tính trôi qua từng giây từng phút. Mắt thấy chỉ còn mười phút nữa là đến mười hai giờ, lòng cô lại càng thêm bồn chồn.
Sao còn chưa mở miệng?
“Cậu còn chưa đi ngủ à?” Lục Hàng đã thay đồ ngủ, nằm trên sofa, khó hiểu hỏi. “Tôi chuẩn bị ngủ rồi, tắt đèn được không?”
Trong lòng Bạch Hoảng hoảng hốt, lập tức cuống lên. Sao lại ngủ luôn rồi!?
“Cậu… cậu không định ngửi của tôi à?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
