Chương 78: Thế mà cũng tin à?
Dáng vẻ giận dỗi hệt như con gái này của mình, ngay cả bản thân cô cũng cảm thấy xa lạ.
Bất kể là bắt đầu học trang điểm, hay là bắt đầu ra vẻ giận dỗi như con gái...
Đừng nói là Hàng ca, ngay cả bản thân cô cũng bắt đầu cảm thấy xa lạ với chính mình, sự xa lạ này nhất thời khiến cô có chút hoảng hốt.
Cô nắm chặt vạt áo Lục Hàng không buông, vẫn cưỡi trên cơ thể rộng lớn và rắn chắc, Lục Hàng tuy kêu la thảm thiết, nhưng cũng chỉ đỡ đòn, hoàn toàn không đánh trả chút nào.
Trước đây lúc hai người đùa giỡn, cậu ấy sẽ đánh trả. Bạch Hoảng thầm nghĩ.
Nếu Lục Hàng thực sự tức giận, với chênh lệch thể lực hiện tại, e rằng chỉ cần nắm lấy tay cô, lật người một cái là đã đè cô xuống dưới, không nhúc nhích được, mặc người ta muốn làm gì thì làm…
Sau đó...
Càng nghĩ mặt càng nóng.
“Bỏ đi...” Bạch Hoảng dần cảm thấy cơ thể ngày càng nóng khi cưỡi trên người Lục Hàng, cố gắng kìm nén sự hoảng loạn trong lòng, mím môi, thấp giọng nói: “Lần sau, nếu cậu có nhiệm vụ gì nhất định phải nói cho tôi biết, rõ chưa?”
Lục Hàng gật đầu lia lịa.
Giọng Bạch Hoảng dịu dàng hơn, có chút ngoan ngoãn: “Đừng có nói là nhiệm vụ Nữ Thần gì đó làm cậu xấu hổ... Dù sao chúng ta cũng là anh em tốt, chuyện gì cũng biết rõ gốc gác, cậu có nhiệm vụ, thì...”
Nói đến đây, cô cắn răng: “Thì cứ trực tiếp tìm tôi làm là được rồi.”
“Kết quả của việc thất bại nhiệm vụ thì cậu cũng không thể chịu nổi, nếu lại nhận được nhiệm vụ của Nữ Thần, cứ trực tiếp đến tìm tôi...”
Lục Hàng không nói gì.
“Cậu nghe thấy chưa!?” Bạch Hoảng có chút bực bội.
Cậu ấy đang sợ cái gì chứ!
Thấy Lục Hàng bị mình cưỡi dưới thân, đưa tay che mặt đỡ đòn, vẻ mặt nơm nớp lo sợ, sợ cô lại lên cơn điên.
Bạch Hoảng lại thẹn quá hóa giận một trận: “Nói chuyện đi, nghe thấy chưa hả, không là tôi đánh cậu đấy!”
Vừa nói vừa làm bộ muốn đánh.
Tuy nhiên cánh tay nhỏ trắng nõn này lại bị Lục Hàng bắt lấy giữa không trung.
Bạch Hoảng thất kinh, lập tức cảm thấy cổ tay như bị tráng sĩ siết chặt vậy.
Bạch Hoảng hoảng hốt, vốn dĩ cảm thấy cơ thể mình sắp trở nên không ổn rồi, giờ còn bị nắm lấy cánh tay, cơ thể lập tức mềm nhũn, suýt chút nữa nằm liệt hẳn vào lòng Lục Hàng.
Ra sức giãy giụa, giọng nói cũng trở nên có chút nũng nịu: “Hàng ca, cậu, cậu làm gì thế!”
“Từ từ đã.” Giọng nói nghi hoặc của Lục Hàng truyền đến từ dưới thân: “Sao cậu biết nhiệm vụ lần này là ngửi quần lót con gái?”
“Chẳng lẽ... cậu xem trộm điện thoại của tôi?”
Nghe thấy câu này, đầu óc Bạch Hoảng lập tức trống rỗng.
...
Cô hoảng thật rồi.
Nhưng chuyện xem điện thoại thì chưa xong.
Mắt thấy Bạch Hoảng đang cưỡi trên người mình, vừa nãy còn đập mình liên hồi mà giờ mặt mày tái mét, hoảng sợ như bị sét đánh, trong lòng Lục Hàng không nhịn được thở dài bất lực. Cậu nghĩ thầm cô nàng này đúng là chẳng giấu được tâm sự gì, chuyện gì cũng viết hết lên mặt.
Xem ra cô ấy đã xem trộm điện thoại của mình rồi.
Về chuyện cô xem điện thoại mình, Lục Hàng thật ra chẳng có ý kiến gì.
Mọi người đều sống cùng một chỗ, trong điện thoại cậu cũng chẳng có thứ gì không thể cho ai xem, cùng lắm là có một số hình ảnh nhạy cảm các kiểu, cô ấy thích xem thì xem thôi.
Cô ấy không thấy ngại thì cậu cũng chẳng có gì phải ngại.
Mình không ngại thì người ngại là người khác.
Nhưng thấy phản ứng của cô lớn như vậy, lại nghĩ đến việc vừa rồi bị cô cưỡi lên người đánh cả buổi, trong lòng Lục Hàng cũng có chút không cam tâm. Bị đánh mà không đánh trả thì chẳng phải rùa rụt đầu sao? Tay không trả được thì thôi, nghĩ cách hù họa cô một chút vậy.
Sắc mặt lập tức nghiêm lại, giọng nói lạnh lùng: “Sao cậu biết mật khẩu điện thoại của tôi?”
“Tôi, tôi...” BBạch Hoảng như bị dọa ngây người, khuôn mặt nhỏ lập tức trắng bệch.
Cô hoảng hốt rụt tay lại, định trèo xuống khỏi người cậu, nhưng bị Lục Hàng nắm cổ tay, không nhúc nhích được.
“Khai thật đi.” Lục Hàng cau mày.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trắng bệch, thấp giọng nói: “Cậu… cậu để điện thoại trên bàn, vốn dĩ không khóa màn hình, còn trách tôi…”
Còn cứng miệng à? Lục Hàng đắc ý trong lòng.
Lập tức nhíu mày: “Cậu nói cái gì đấy, điện thoại để trên bàn một lúc là tự khóa màn hình, hơn nữa đây chính là cái cớ để cậu xem trộm điện thoại tôi? Dù có sống chung thì cũng phải tôn trọng quyền riêng tư của người khác chứ?”
Bạch Hoảng cứng họng, không thể trả lời được, toàn thân cứng đờ như như một đứa trẻ phạm lỗi lớn.
Nhìn bộ dạng đầu óc trống rỗng, hoảng loạn và hối hận của Bạch Hoảng, Lục Hàng suýt nữa thì bật cười thành tiếng.
Nhưng vẫn nín nhịn: “Sao cậu biết mật khẩu điện thoại của tôi?”
“Cậu... cậu giận rồi?” Cô thấp giọng hỏi.
“Đúng thế.” Lục Hàng nghiêm túc nói: “Lần này tôi thực sự giận rồi, tôi không đùa đâu.”
“Xin lỗi...” Giọng cô nhẹ đi, có chút run rẩy.
“Xin lỗi mà có tác dụng thì cần cảnh sát làm gì? Mau nói!” Lục Hàng giả vờ tức giận.
“Tôi, tôi...” Cô run lên cầm cập, lập tức nói: “Hồi trước lúc cậu dùng điện thoại, tôi xem trộm... Tôi thấy mật khẩu điện thoại cậu là sinh nhật cậu, lần sau tôi sẽ không xem nữa.”
Thấy cô sợ đến mức suýt chút nữa khai ra cả quần lót mình màu gì, Lục Hàng đành phải nín cười, giữ vẻ mặt nghiêm nghị.
Nhưng việc cô vừa nãy còn hung hăng bạo ngược, giờ lại biến thành dáng vẻ run rẩy như mèo con vừa bị bắt nạt, có lẽ do một loại tâm lý trẻ con của con trai tiểu học trỗi dậy trong lòng, cậu bỗng dưng muốn trêu cô thêm chút nữa.
Dọa cô thêm một lúc nữa, coi như trả thù vậy.
Cô gái đáng đang cưỡi trên người cậu, Lục Hàng có thể cảm nhận được toàn bộ thân thể mềm mại và ấm áp của cô đang khẽ run rẩy, ngay cả cổ tay cũng có chút run lên, hỏi đi hỏi lại: “Cậu giận rồi? Thật sự giận rồi?”
“Tôi tức chết đi được.”
Lục Hàng buông cổ tay cô ra, vẻ mặt tràn ngập phận nỗ, tức giận quát: “Tôi là tin tưởng anh em tôi, mới để điện thoại trên bàn, cậu thế mà lại xem trộm, đây chẳng phải là dòm ngó quyền riêng tư của người khác?”
“Xin lỗi, sau này tôi không bao giờ xem nữa, Hàng ca...” Bạch Hoảng thấy biểu cảm này không giống giả vờ, vội vàng nài nỉ: “Cậu thật sự giận rồi sao? Thật sự giận, hay là đang trêu tôi?”
Vốn dĩ Lục Hàng cảm thấy tùy tiện trêu chọc cô một chút là xong chuyện, nhưng cô cứ một câu lại một câu “có phải đang trêu tôi không”, đã nói đến thế rồi, Lục Hàng sao có thể nói mình chính là trêu cô chơi chứ.
Bây giờ sao không hổ báo nữa?
Vừa nãy còn đuổi đánh mình cơ mà?
Giờ thì hết oai rồi chứ gì.
Mắt thấy cô không dám đuổi đánh mình nữa, chỉ trơ mắt nhìn chằm chằm mặt mình một cách kinh hãi, bộ dạng như đang chờ đợi phán xét, trong lòng Lục Hàng có ý muốn trêu chọc, bèn đẩy người cô ra, ngồi dậy, thuận miệng nói: “Thôi, tuyệt giao... sau này không bao giờ nói chuyện với cậu nữa.”
Khi nói câu này, giọng điệu của Lục Hàng đã lộ rõ đây chỉ là trêu đùa.
Hai chữ “tuyệt giao” được nói ra rất hờ hững, hoàn toàn mang cảm giác đùa cợt.
Giống như lúc chơi game cùng nhau, đối phương cướp mất một con xe pháo của mình thì thuận miệng nói ra.
Toàn thân Bạch Hoảng cứng đờ, cô mở to mắt, giữ nguyên tư thế sứng sờ, ngây ra đó như bị đánh một gậy thật mạnh.
Ngay cả khi Lục Hàng cẩn thận vùng ra khỏi người cô, cô cũng không phát ra một tiếng nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
