Chương 70: Cô ấy thật sự dựa vào
“Ở cái nơi đó, nhà nào có đàn ông thì đồng nghĩa với quyền lực, nhà nào chỉ có một người phụ nữ thì sẽ bị người khác bắt nạt.”
“Nhưng giờ đây, nhà mẹ tôi chẳng còn người đàn ông nào nữa.”
Sở Tình thở dài, gối đầu lên đầu gối một cách vô định: “Hàng ca... cậu thấy tôi phải làm sao đây?”
“Cậu cũng giỏi thật đấy người anh em.” Lục Hàng cảm thán: “Có thể bảo vệ mẹ của mình.”
“Tôi không bị bắt nạt là vì tôi đủ mạnh.” Cô thản nhiên đáp: “Nhưng giờ biến thành thế này, cứ thấy sờ sợ... Cậu nói xem, nhỡ lại có người bắt nạt tôi thì sao? Tôi đánh không lại người ta thì sao? Mẹ tôi không dựa dẫm vào tôi được nữa, tôi phải làm sao... Cậu không dựa dẫm vào tôi được nữa, tôi phải làm sao? Không có tiền thì phải làm sao... Hàng ca, tôi thực sự rất sợ.”
“Thì dựa dẫm vào tôi.” Lục Hàng điềm nhiên nói:
“Ai bắt nạt cậu, cậu cứ bảo tôi, tôi sẽ đánh què chân kẻ đó. Hết tiền thì tôi nuôi cậu.”
...
Bỗng dưng có một nơi nào đó trong lòng Sở Tình khẽ rung động.
Cô ngẩn ngơ ôm gối nhìn mặt Lục Hàng, chẳng biết từ lúc nào khuôn mặt ôn hòa của cậu đã trở nên nghiêm túc, không giống như đang nói đùa.
Biến thành con gái rồi lại được anh em tốt trịnh trọng tuyên bố sẽ nuôi mình, cho dù chỉ là lời nói khách sáo giữa anh em, sự cảm động vẫn vẹn nguyên như ngày trước.
Nhưng giờ nghe lại, nó không còn khiến cô nhiệt huyết sôi trào, mà là một cảm giác an tâm mãnh liệt bao trùm lấy cô.
Rất lạ lẫm, thậm chí khiến cô có chút muốn làm nũng.
Cảm giác này khiến cô luống cuống, có chút căng thẳng, chỉ biết chớp chớp mắt, không hiểu bản thân bị làm sao nữa.
“Đừng có đùa.” Cô không nhìn Lục Hàng nữa, liếc mắt nhìn xuống khoảng không giữa hai chân mình, áp khuôn mặt nóng bừng lên đầu gối, cuối cùng cũng hạ nhiệt được đôi chút.
“Sao?” Giọng nói có chút khàn khàn của Sở Tình vang lên từ giữa hai chân đang co lại, trách móc: “Cậu bao nuôi tôi à?”
“Bao nuôi cậu thì không thành vấn đề.” Lục Hàng cười ha hả.
“Đừng nói thế.” Sở Tình mỉm cười: “Hồi ở hộp đêm, đúng là có ông chủ định bao nuôi tôi thật.”
Lục Hàng gãi đầu: “Cậu chạy đến chỗ tôi rồi mà, chắc chưa bị bao nuôi đâu nhỉ.”
“Cậu muốn biết kết cục của bọn họ là gì không.” Sở Tình nhếch mép cười, nhìn Lục Hàng: “Tôi khiến bọn họ không bao giờ dám mở miệng nói lần thứ hai trước mặt tôi nữa.”
“Hả?” Lục Hàng kinh hãi, rồi gãi đầu: “Thế tôi rút lại câu vừa rồi được không, lần sau tôi cũng không dám nói nữa đâu.”
“Muộn rồi!” Khóe miệng Sở Tình cong lên.
Trò chuyện một lúc, lòng cô bỗng nhẹ nhõm hơn nhiều.
Đây chính là cảm giác rất tuyệt khi ở bên cạnh cậu ấy.
Sở Tình vươn tay, kéo Lục Hàng vào lòng, rồi dùng khớp ngón tay trỏ day mạnh vào thái dương của cậu, miệng lại dịu dàng nói: “Bao nuôi hả... còn muốn bao nuôi nữa không?”
“Sai rồi sai rồi!” Lục Hàng đang rúc trong lòng cô rối rít xin tha.
Cái đầu bù xù của Lục Hàng cọ vào ngực khiến cơ thể Sở Tình có chút kỳ lạ. Chính cô cũng thấy khó hiểu, tim đập lạ lắm, người cũng lạ lắm, thậm chí chân cũng bủn rủn.
Nhưng cô không để tâm đến những điều đó.
Có lẽ do quá buồn chán, hai người đùa giỡn một lúc, mãi về sau Sở Tình mới nghe thấy cái đầu đáng thương đang bị cô hành hạ trong lòng lên tiếng: “Vui hơn chưa?”
Sở Tình cụp mắt nhìn vào gáy của Lục Hàng, mím môi dừng tay, rồi nhẹ nhàng ôm lấy đầu cậu.
“Ừ, vui rồi.”
Lời vừa thốt ra, cả hai đều ngẩn người.
Bởi khi nói câu này, Sở Tình cảm thấy giọng nói của mình vô cùng xa lạ
Vừa mềm mại lại vừa ôn hòa.
Hình như với bất cứ ai thì Sở Tình cũng luôn giữ thái độ hung dữ lạnh lùng, nhưng khi ở bên Lục Hàng, tông giọng lại vô thức trầm xuống, như sợ cái vỏ bọc hung dữ mình dày công xây dựng từ nhỏ sẽ dọa Lục Hàng chạy mất.
Chính bản thân Sở Tình cũng không biết mình thay đổi ở đâu, hay là do cơ thể thay đổi.
Nếu là trước kia nghe Lục Hàng bảo sẽ nuôi mình, cô sẽ chỉ thấy cảm kích.
Còn giờ nghe những lời này, cô lại nảy sinh một sự cưng chiều nào đó đối với Lục Hàng.
Đùa nghịch mệt rồi, cô nhắm hai mắt, ôm đầu Lục Hàng không buông, cảm giác dựa vào cậu ấy thật ấm áp. Cô vẫn muốn biết sự thay đổi này rốt cuộc là gì, nhưng lại quá lười biếng để nghĩ tiếp.
Cái đầu bù xù đang ở trong lồng ngực giờ đây đã trở nên thật xa lạ, nhưng cô lại cảm thấy mình có thể hút lấy hơi ấm từ người cậu, khiến cả con tim trở nên nhộn nhịp.
Sở Tình lặng lẽ nghịch tai Lục Hàng, nhận ra đôi tai của cậu rất mềm.
Đây là chi tiết rất nhỏ nhặt, mà trước kia dù thân thiết đến đâu cũng không thể nhận ra, khiến cô cảm thấy có chút thú vị.
“Cảm ơn cậu, Hàng ca, vẫn chịu nói chuyện với tôi...” Cô cụp mắt, chăm chú nhìn tai cậu, khẽ thì thầm: “Thực ra, vừa nãy tôi buồn lắm...”
“Hôm nay người không khỏe thì chớ, vừa vào WeChat đã thấy tin nhắn của mẹ... Nói sao nhỉ.”
Sở Tình mím môi.
Câu nói mà cô của trước kia sẽ thấy sến súa không thốt nên lời, giờ đây dường như có thể bật ra dễ dàng: “May mà có cậu...”
“Chuyện nhỏ.” Lục Hàng cười cười, định đứng dậy, nhưng lập tức bị Sở Tình có chút tùy hứng, nửa đùa nửa thật kéo lại vào trong lòng.
Lục Hàng dứt khoát bỏ cuộc, bất lực dựa vào lòng cô:
“Ý gì đây, muốn tôi dựa vào bộ ngực khủng của cậu đến thế à?”
“Nói cái gì đấy!”
Sở Tình không nhịn được khẽ mắng, lúc này mới buông tha cho cậu.
...
Ngực của Sở Tình thực sự rất to.
Khi gối lên đó sẽ cảm thấy xương cốt nhũn cả ra. Lục Hàng lúc gối lên chỉ thấy ngượng, cảm thấy giữa anh em với nhau thế này thì thân mật quá.
Nhưng thấy tâm trạng Sở Tình có vẻ tốt lên nhiều, từ vẻ mặt tự kỷ chuyển sang cười nói, nên đành chấp nhận làm cái gối ôm cho cô ôm một lúc.
Lục Hàng gãi đầu đứng dậy, quay lại nhìn Sở Tình, bỗng nhiên tim đập trật một nhịp.
Thiếu nữ tựa như một con mèo vô hại, hai tay chống lên ghế đá giữa hai chân, nhìn cậu với ánh mắt dịu dàng lạ thường.
Nếu cô là một con mèo lớn thật, lúc này chắc cô đang gừ gừ rồi.
Khuôn mặt trắng nõn tinh xảo dưới ánh đèn đường, vệt ửng hồng kia hiện lên rõ mồn một.
Bị khoảnh khắc xinh đẹp lạ thường này làm cho chấn động, Lục Hàng lắc đầu, tự nhủ đừng có mà nghĩ nhiều, day day thái dương, thở dài: “Thế nên người anh em đừng có tự kỷ nữa, dù sao tôi cũng ở đây mà... Có cơ ngực rộng lớn cho cậu dựa vào.”
“Cậu đào đâu ra cơ ngực.” Sở Tình nheo mắt, tâm trạng có vẻ khá tốt, khi cô cười trông thật ngốc nghếch.
“Lại đây lại đây, cậu dựa thử xem là biết có hay không.” Lục Hàng nghe vậy liền hăng hái hẳn lên, có thằng con trai nào chịu được việc bị người khác bảo mình không có tí cơ bắp nào chứ.
Cô chớp chớp mắt, nghiêng đầu như đang trầm tư.
Lục Hàng chỉ đùa thôi, tưởng Sở Tình đa phần sẽ trợn mắt mắng một câu đồ thần kinh, rồi cậu sẽ cười hì hì đấu võ mồm với cô.
Nào ngờ cô liếc nhìn cậu, mặt đỏ hồng, bỗng nhiên nghiêng người, dựa đầu vào lồng ngực của Lục Hàng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
