Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1742

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 28

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 01 - Chương 69: Quá khứ của Sở Tình

Chương 69: Quá khứ của Sở Tình

Bởi vì những thứ này khác với cô.

Cơ thể của Lục Hàng rất vạm vỡ, đường nét cũng rất cứng cỏi, cũng hoàn toàn khác với bản thân hiện tại.

Chính vì khác biệt, nên mới để tâm đến những thứ mình đã mất đi.

Dù Sở Tình có cố gắng phớt lờ những thay đổi trên cơ thể mình đến đâu, nhưng có một số chuyện vẫn không thể thay đổi, lúc đi xuống lầu, bộ ngực to lớn sẽ nảy lên từng đợt, cảm giác đó thực ra rất kỳ lạ, tê tê dại dại. 

Lúc ngồi đi vệ sinh, cũng là khoảnh khắc có thể cảm nhận rõ ràng nhất sự thay đổi của bản thân.

Sở Tình vẫn luôn luống cuống trong sự thay đổi này, cho dù có muốn biến trở lại thành con trai đến đâu, hiện tại cô cũng có chút không chắc chắn mình rốt cuộc trông có còn giống một đứa con trai thực thụ hay không.

Lục Hàng vẫn nhìn chằm chằm cô không lên tiếng, vẫn đang cân nhắc xem việc nữ cải nam trang rốt cuộc có khả thi hay không.

“Cậu thấy có lừa được không?” Sở Tình nhỏ giọng hỏi.

Lục Hàng nhíu mày, vẻ mặt muốn nói lại thôi, nhìn trái nhìn phải, thậm chí vươn cổ vòng ra sau gáy Sở Tình nhìn một chút, một lát sau cười khổ:

“Cũng chẳng biết nữa... Cậu bây giờ xinh đẹp quá, cảm giác khó nói lắm.”

Sở Tình chớp mắt, cụp mắt xuống, ngón tay đặt trên đùi hơi siết chặt, khẽ mím chặt khóe miệng.

Được khen xinh đẹp, trong lòng bỗng chốc trào dâng cảm giác rất phức tạp.

Dường như hơi có chút vui vẻ nho nhỏ, nhưng lại hoảng hốt không biết có nên vui mừng hay không.

Sở Tình nghĩ ngợi một chút, cũng đành phải tự mình giải thích câu nói này, cảm thấy lời Hàng ca nói cũng không tuyệt tình đến thế, vậy về nhà chắc vẫn có khả năng lừa qua chuyện được.

“Muốn về thì cứ về thôi, cậu thử xem có lừa được không, tuy tôi cảm thấy độ khó khá cao...”

Lục Hàng dường như rất rảnh rỗi, vớt một lọn tóc của Sở Tình lên, vân vê một chút, thuận miệng nói: “Chỉ là cảm thấy tóc cậu bây giờ khá đẹp, tóc như thế này, mái bằng cũng khá đẹp, vừa đen vừa bóng, nếu cậu muốn cắt thì thực sự hơi tiếc.”

Sở Tình chớp mắt, ngây người không nói nên lời.

Không biết nên đáp lại câu này thế nào.

Được Hàng ca khen tóc mình đẹp, nói cảm ơn thì hình như cũng không đúng lắm, nhưng không có phản ứng gì thì cũng không ổn lắm, đành phải căng thẳng nắm chặt ngón tay mình, mím môi cố gắng coi như không nghe thấy câu ấy.

Lúc cô cúi đầu nhìn xuống đôi đùi đầy đặn của mình, cảm thấy đùi vừa tròn trịa vừa thon dài, phần bắp chân thì còn đỡ, phần đùi lộ ra một chút trắng nõn như đậu hũ non, bỗng nhiên nhận ra tin nhắn mình vừa gửi đi quả thực tệ hết chỗ nói, trong lòng ngày càng mất dần sự can đảm.

Mẹ không nhận cô thì phải làm thế nào đây?

“Nếu về mà bị lộ thì tiêu đời.”

Sở Tình thấp giọng nói: “Thực ra mẹ tôi vẫn luôn hy vọng trong nhà có một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, bố tôi lúc lâm chung cũng nói như vậy... Bây giờ bà ấy lớn tuổi rồi, tôi sợ biến thành bộ dạng này, người già không cách nào chấp nhận được.”

“Vậy cậu định giấu mãi sao?” Lục Hàng hỏi.

Tâm trạng Sở Tình có chút suy sụp, trong lòng phức tạp, nhìn chằm chằm tàn thuốc rơi xuống, thấp giọng đáp:

“Tôi không biết... Tôi cũng không thể ở mãi bên chỗ cậu được, dù sao cũng không thể trốn ở chỗ cậu cả đời.”

“Thì trốn cả đời cũng được mà.” Lục Hàng rít một hơi thuốc: “Cho cậu trốn đấy.”

Sở Tình nghe vậy mà lòng run lên, nhìn vào mặt Lục Hàng, muốn biết câu nói này của cậu có ý đùa giỡn hay không, lại thấy cậu ngồi bên cạnh một cách ôn hòa, biểu cảm đó không có dục vọng cũng không có đùa cợt, giống như đang nói một chuyện hết sức bình thường.

“Đặt mình vào vị trí người khác mà suy nghĩ chút đi.” Lục Hàng gạt tàn thuốc, nghiêm túc hỏi: “Tôi bây giờ không thiếu tiền, cũng không thiếu mấy đồng tiền cơm của cậu... Chúng ta dù sao cũng là bạn bè, nếu có một ngày tôi rơi vào cảnh không có nhà để về, không có cơm để ăn, cậu có giúp tôi không?”

“Đương nhiên rồi!” Sở Tình nghiêm túc trả lời: “Đều là anh em, tôi chắc chắn sẽ giúp cậu.”

“Nếu cậu chắc chắn sẽ giúp tôi, vậy sao tôi lại không giúp anh em sao lại được chứ?” Lục Hàng cười.

Sở Tình kinh ngạc chớp mắt, muốn nói gì đó, nhưng chẳng biết phải nói gì.

“Trốn thì cứ trốn đi, trốn ở bên ngoài cũng tốt.” Lục Hàng thở dài: “Tôi biết tính cậu khá hiếu thắng, nhưng đừng chuyện gì cũng tự mình gánh vác.”

“Đôi khi cũng có thể dựa dẫm vào người khác một chút.”

...

Quả bóng rổ phía xa lẳng lặng nằm ở chính giữa sân bóng, ánh đèn đường chiếu lên quả bóng, xung quanh sân bóng không một bóng người, không hiểu sao có vẻ rất tịch mịch.

Vốn dĩ vì chuyện gia đình và chuyện trường học mà vô cùng lo âu, Sở Tình vẫn luôn kìm nén nỗi lo âu này trong đáy lòng, chính cái khoảnh khắc hơi cô đơn này, nhìn dáng vẻ Hàng ca vụng về lại dịu dàng an ủi mình, cô bỗng nhiên yên tâm hơn không ít.

“...”

Cô ôm lấy đôi chân vẫn còn rất xa lạ, đặt lên ghế đá, co mình thành một cục, cằm đặt lên đầu gối, gió chiều thổi qua mái tóc dài, tóc mái thỉnh thoảng sẽ vô tình lướt qua mắt, có chút cay cay.

“Tôi quen rồi.” Sở Tình ngẩn ngơ nói: “Khi gặp chuyện gì, nếu tự dựa vào chính mình, ít nhiều sẽ yên tâm hơn một chút.”

Những lúc buồn bã thì không nên kìm nén, có lẽ nên học cách nói chuyện với người khác, dù sao bên cạnh có một thính giả yên lặng, đây là chuyện rất xa xỉ.

Giống như một con capybara lông xù vậy, cậu ấy ở đây thì rất an tâm.

Sở Tình nói: “Cậu có biết chuyện này không? Thực ra tôi lớn lên ở một thị trấn.”

“Biết rồi.” Lục Hàng rít một hơi thuốc.

Bộ dạng này của Lục Hàng là định yên lặng ở bên Sở Tình, cho đến khi tâm trạng cô tốt lên thì thôi.

Không hiểu sao Sở Tình cảm thấy trong lòng có chút ấm áp, mím khóe miệng, thấp giọng nói: “Tôi thường xuyên bị trẻ con nhà hàng xóm bắt nạt, cậu từng nghe tôi kể chuyện này chưa?”

“Từng nghe nói cậu đến từ một thị trấn... nhưng chi tiết cụ thể thì chưa nghe bao giờ.”

“Lúc đó tôi luôn bị bắt nạt... bởi vì bố tôi mất sớm, chỉ để lại tôi và mẹ nương tựa vào nhau, cho nên bọn họ liền bắt nạt tôi, nói tôi là đứa trẻ không có bố... Mẹ tôi ở trong làng cũng bị người ta coi thường.”

Nhắc đến quá khứ, khóe miệng Sở Tình hơi nhếch lên, dường như có chút hoài niệm: “Lúc đó mẹ nói rằng tôi nhất định phải trở thành một đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, như vậy mới không bị bắt nạt.”

“Vừa hay thị trấn chúng tôi có một huấn luyện viên tán thủ đã giải nghệ, thời gian đó ông ấy nghỉ hưu rảnh rỗi, thế là dạy trẻ con trong làng chúng tôi luyện quyền, nhưng tiêu chuẩn của ông ấy rất nghiêm khắc, lúc đầu đều là rèn luyện thể lực, về cơ bản chẳng có mấy đứa trẻ kiên trì được...” Sở Tình nói: “Nhưng tôi đã kiên trì được.”

“Sau đó ông ấy liền bắt đầu đưa tôi lên thành phố đánh thực chiến, dần dần ông ấy phát hiện tôi có chút thiên phú, sau đó phát hiện tôi càng có thiên phú... Tôi ngày càng biết đánh nhau, rồi về sau tôi không còn bị bắt nạt nữa, bởi bọn họ đã không bắt nạt tôi nữa.”

“Bởi vì bất kể bọn họ có mấy người... đều không đánh lại tôi.” Sở Tình ôm chân siết tay, giọng nói rất bình thản: “Người lớn cũng đều biết nhà này có một chàng trai trẻ, tuổi còn nhỏ, tính tình nóng nảy, đánh nhau khá giỏi...”

“Do đã có người chống lưng, mẹ tôi lúc đi đường trong làng cũng bắt đầu ưỡn ngực ngẩng cao đầu... Vì sao con trai của mình biết đánh nhau, lại khiến bà ấy ngẩng cao đầu ưỡn ngực chứ? ”

“Cậu có thể sẽ cảm thấy rất kỳ lạ, nhưng đây chính là những chuyện tôi đã trải qua.”

.

.

.

Minh họa Sở Tình

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Tuy gọi là thị trấn, nhưng nó cũng tương đương với làng quê nông thôn tại Việt Nam, nhưng khác với Việt Nam, chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị của Trung Quốc lại cực kỳ lớn