Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1746

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 29

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 3

Tập 01 - Chương 68: Những chi tiết vụn vặt

Chương 68: Những chi tiết vụn vặt

Tiền thì đúng là đủ.

Ông chủ Đế Hào tuy nói là trả lương theo tháng, nhưng sau khi nghe nói có liên quan đến Bạch Hoảng, liền không chậm trễ chút nào mà chuyển tiền thẳng vào điện thoại của Lục Hàng.

Buổi sáng lúc ra ngoài, Hàng ca vừa đưa cho cô tám ngàn tiền lương còn lại trước đó, coi như là chi phí sinh hoạt của cô trong tháng này.

Thật ra cô còn chưa làm đủ một tháng ở Đế Hào, cho dù có làm đủ thì lương cũng chỉ khoảng sáu ngàn. Lại còn đắc tội không ít người trong hộp đêm, vốn dĩ cô đã nghĩ sẽ bị trừ rất nhiều tiền thưởng. 

Nhưng có lẽ là nể mặt Bạch Hoảng, không những không thiếu một đồng mà còn nhiều hơn hai ngàn, toàn bộ đều được chuyển trọn vẹn cho cô.

Sau khi thức dậy, cô xuống lầu đi dạo một vòng. Hàng ca đã nói mật mã cửa phòng của mình cho Sở Tình, còn mượn danh nghĩa thân phận nào đó để làm giúp cô một thẻ sim.

Hai tin nhắn của mẹ.

Tin thứ nhất là hôm qua, tin thứ hai là vừa mới gửi.

Ngay khoảnh khắc đăng nhập WeChat, cô đã nhìn thấy tin nhắn của mẹ già ở nhà gửi tới. Nghĩ đến bệnh đau lưng của mẹ, lại một mình sinh sống ở thị trấn nhỏ, không biết có tiện hay không…

Mẹ hẳn là rất tự hào vì người con của bà là một trong số ít người trong huyện thi đỗ đại học. Nhưng bây giờ, mọi thứ đều chẳng biết phải xử lý ra sao.

Cô nhớ trước khi mất, cha từng nói với cô phải trở thành một đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất.

Giờ thì chẳng còn đội trời đạp đất nổi

Nhìn chằm chằm vào tin nhắn trên màn hình, tay Sở Tình khẽ run. Thật ra cô rất muốn giả vờ như mình chưa từng nhìn thấy tin nhắn này. Sự day dứt mãnh liệt trong lòng khiến cô đặt những ngón tay run rẩy lên bàn phím điện thoại.

“Mẹ à, dạo này con bận học quá, không về được...” — xóa.

“Mẹ à, dạo này con có việc ở trường đại học……” — xóa.

“Gần đây con vừa đi làm vừa đi học, muốn vừa học vừa làm, chắc kỳ nghỉ đông không về được……” — xóa.

Cuối cùng, cô chỉ có thể lặng lẽ gửi đi một câu:

“Vâng, kỳ nghỉ đông con về.”

Nhìn cái tên WeChat “Hoa Khai Phú Quý” trên màn hình, cùng với ảnh đại diện là đóa sen mẹ trồng trong chum ở sân sau, Sở Tình hít sâu một hơi, nét mặt dần trở nên lạnh lẽo.

Cô cau mày, đưa tay gỡ mấy sợi tóc dính trên má.

Sau một trận bất an dữ dội, cô cũng chỉ có thể bắt đầu tính toán xem sau này nên làm thế nào.

……

Xét về đường nét ngũ quan thì đại khái vẫn không khác trước là bao, chỉ là trông thanh tú hơn một chút. Cứ nói là mình đi làm phẫu thuật thẩm mỹ.

Mấy thứ của thành phố lớn, người già không hiểu nổi, chắc cũng lừa cho qua được.

Ngực thì phải quấn lại, nhất định phải ép phẳng. Hơi nhô lên một chút cũng không sao, có thể nói đấy là cơ ngực. Còn dáng người thì tập luyện nhiều hơn, có thêm chút cơ bắp, miễn cưỡng chống đỡ được đường nét cơ thể trước kia, đi đứng phải ngẩng cao đầu, ưỡn ngực…

Nghĩ kỹ từng điều như vậy, rồi so sánh với hình ảnh mình nhìn thấy trong gương, Sở Tình tưởng tượng dáng vẻ sau khi làm xong tất cả những việc đó. Dù vẫn còn chút khác biệt rất nhỏ, nhưng mắt mẹ lại không tốt, nếu cố gắng lấp liếm thì…

“Bốp.”

Một bàn tay vỗ mạnh lên vai Sở Tình.

“Á!”

Sở Tình bị dọa đến mức kêu khẽ một tiếng, vội che miệng, quay đầu nhìn lại, trước mắt là gương mặt quen thuộc, mang theo chút bất lực.

Lục Hàng ngồi phịch xuống bên cạnh Sở Tình, gõ gõ tàn thuốc, mỉm cười nói:

“Làm gì mà mặt mày nghiêm trọng thế?”

Chỉ vỗ vai một cái đã bị dọa phát ra giọng mềm mại của con gái, khiến mặt Sở Tình hơi nóng lên. Cô cũng vì giọng nói của chính mình mà thấy xấu hổ, đưa tay nắm tóc mình một cách không được tự nhiên, cúi mặt không nói gì.

“Tôi ra ngoài đi dạo, Bạch Hoảng lại lên cơn ở nhà.” Lục Hàng thở dài, ngồi xuống bên cạnh cô, tiện tay rút ra một điếu thuốc. “Hút không?”

“Ừm.”

Sở Tình nghĩ một chút rồi nhận lấy. Lục Hàng tiện tay châm lửa cho cô. Cảm nhận luồng khói cay xộc vào cổ họng, cô mơ màng nhìn quả bóng rổ nhỏ ở đằng xa, chợt cảm thấy những lo âu trước đó nhẹ đi không ít.

“Sao thế? Nhìn cậu cứ buồn bực không vui.” Lục Hàng hỏi.

Quay đầu nhìn sang, thấy trên mặt cậu là vẻ dịu dàng đến mức gần như cưng chiều, trong lòng Sở Tình cũng thoáng thả lỏng hơn một chút.

Cười khổ một tiếng, cô hạ giọng nói: “Chuyện trong nhà thôi, không có vấn đề lớn gì.”

“Cậu mà nói ‘không có vấn đề lớn’, thì thường là chuyện chẳng hề nhỏ.” Lục Hàng thở dài.

Sở Tình sững người, vẻ mặt có chút bất lực. Đúng là không giấu được cậu, mỗi lần trong lòng cô có chút tâm sự, Lục Hàng đều là người phát hiện đầu tiên. Thường thì cậu sẽ tỏ ra như không có chuyện gì, ngồi xuống bên cạnh, đưa cho cô một điếu thuốc.

Lần nào cũng như vậy, đến mức chính Sở Tình cũng bắt đầu thiếu tự tin, chẳng lẽ mình dễ bị nhìn thấu đến thế sao?

“Mẹ tôi nhắn tin cho tôi.” Sở Tình khẽ nói: “Bà ấy sống một mình ở thị trấn, sức khỏe cũng không tốt. Trước đây tôi còn thỉnh thoảng liên lạc với bà, sau khi biến thành thế này… thì không tiện liên lạc nữa. Tôi không biết phải nói với bà thế nào.”

Nghe câu này, Lục Hàng rõ ràng cũng không biết nên nói gì.

Chỉ có thể thở dài một tiếng thật dài.

Nữ thần đáng chết…

……

Về chuyện này, thật ra Lục Hàng cũng lực bất tòng tâm, mà cũng chẳng cần làm gì nhiều, chỉ cần ở bên cạnh anh em là đủ rồi.

Bởi vì rất nhiều người thực ra đều biết mình nên làm gì, chỉ là quá mệt mỏi về tinh thần. Khi trong lòng có chuyện, chỉ cần có một người ngồi bên cạnh, lặng lẽ cùng bạn hút thuốc, nghe bạn nói, nỗi buồn sẽ vơi đi không ít.

Sở Tình tiếp tục nói nhỏ: “Bà ấy nói… muốn gặp tôi.”

“Cậu đồng ý rồi à?” Thấy Sở Tình nửa ngày không nói tiếp, Lục Hàng không nhịn được hỏi.

“Sau đó tôi đồng ý.” Sở Tình cúi mắt mỉm cười, giọng ôn hòa: “Mẹ nhớ tôi, tôi dù sao cũng nên về nhìn bà một lần, đúng không?”

“Vậy cậu định…” Ánh mắt Lục Hàng quét qua đôi chân dài tròn trịa và bộ ngực gần như muốn bật ra của cô, dò hỏi.

“Cũng có chút tính toán rồi.” Sở Tình nhìn đầu thuốc đỏ rực trong tay, sau một hơi thì không hút nữa:

“Cắt tóc trước, rồi tìm cách ép phẳng ngực, sau đó thay đổi dáng đứng đi đứng… Mắt mẹ tôi không tốt. Thật ra sau khi biến thành con gái, ngũ quan không thay đổi quá nhiều. Giọng nói thì nghĩ cách làm khàn hơn chút. Nếu may mắn thì chắc qua mặt được.”

“Ờ… chắc không đấy?” Nghe vậy, Lục Hàng nghi hoặc nhìn chằm chằm vào mặt Sở Tình, đánh giá từ trên xuống dưới, dường như đang cân nhắc xem cách này có khả thi hay không.

Bị Lục Hàng nhìn chăm chú như vậy, với ánh mắt vừa dịu dàng vừa lo lắng, Sở Tình bỗng ngồi ngay ngắn hẳn lên, có chút căng thẳng đặt tay lên đùi, nhìn thẳng vào mắt cậu.

Nhìn nhau một hồi, cô chợt cảm thấy mặt mình nóng lên, ánh mắt dịu dàng kia khiến cô không dám nhìn thẳng nữa, liền cúi đầu nhìn đôi chân hơi đầy đặn của mình.

Gần đây cô nhận ra bản thân mình trở nên có chút kỳ lạ. Sau khi biến thành con gái, đủ loại chuyện kỳ quái liên tục xảy ra.

Có lẽ vì giới tính thay đổi, những đặc điểm trước kia bị cô trực tiếp bỏ qua, giờ đây lại trở nên khiến người ta để ý.

Ví dụ như môi của Hàng ca ca thực ra có độ dày vừa phải, trông hơi khô, hình như cậu ấy không thích uống nước lắm

Những chi tiết vụn vặt này nếu là trước kia cô sẽ không thèm để tâm tới.

Nhưng bây giờ… lại để ý đến.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!