Chương 67: Rắc rối của Sở Tình
“Cậu lần này gọi điện cho tôi là muốn đặt phòng bao sao?” Vương Tam rõ ràng không nghi ngờ gì nhiều về chuyện này, cười híp mắt nói: “Là định cùng Bạch tiểu thư đến Đế Hào uống vài ly? Nếu đến, chắc chắn sẽ giảm giá cho cậu.”
“Uống rượu thì thôi đi, tôi chủ yếu là muốn hỏi ông một việc.”
Lục Hàng nghĩ ngợi một chút, cân nhắc lời lẽ:
“Ông... có biết làm thế nào để làm giấy tờ chứng minh thân phận không?”
“Làm giấy tờ chứng minh thân phận? Ý câu là sao?”
Vương Tam ngơ ngác hồi lâu, kinh hãi:
“Cái đệch, Tiểu Lục được lắm, cậu làm Bạch đại tiểu thư to bụng rồi? Cô ấy có bầu rồi??”
“Đậu má đại ca ơi, ông nghĩ đi đâu thế? Nếu bụng của cô ấy mà có thật thì tôi tiêu đời rồi!” Lục Hàng bất lực, trí tưởng tượng của người này cũng phong phú quá rồi, rít một hơi thuốc: “Tôi hỏi cái này không có ý gì khác, chỉ là muốn hỏi ông một vấn đề thôi.”
“Vấn đề gì?” Ông thắc mắc.
“Giả sử như, tôi nói là giả sử... chúng ta giả sử nói có một người.” Lục Hàng thầm nghĩ làm thế nào mới để ông ta hiểu được.
“Giả sử nói có một người.” Vương Tam lặp lại.
Nghe nói Lục Hàng không làm Bạch Hoảng to bụng, giọng điệu của Vương Tam rõ ràng còn có chút thất vọng.
Lục Hàng không thèm để ý đến giọng điệu thất vọng của ông ta, khó khăn nói: “Giả sử nói có một người đàn ông, một ngày nọ bỗng nhiên có một vị thần từ trên trời rơi xuống, biến cậu ta từ một đấng nam nhi đại trượng phu thành con gái!”
“Cái gì cơ??” Ông ta kinh ngạc.
“Chỉ là lấy một ví dụ thôi.” Lục Hàng nói: “Vậy chứng minh thư trước đây của cậu ta không dùng được nữa đúng không, tàu cao tốc cũng không lên được, nếu nói muốn đổi giấy tờ thân phận các kiểu của cậu ta thành thân phận nữ giới, cần phải làm thế nào?”
Vương Tam rõ ràng chưa hiểu ra: “Cậu đang kể chuyện cho tôi nghe đấy à? Trong bộ phim nào thế?”
“... Tôi chỉ lấy một ví dụ thôi mà, rảnh rỗi sinh nông nổi, chỉ là một câu hỏi nhìn thấy trên mạng.”
Đối phương rõ ràng rất thắc mắc, trầm tư một lúc:
“Chuyện này khá dễ giải quyết.”
Lục Hàng sững người, lập tức vui mừng khôn xiết: “Dễ giải quyết? Vậy cần làm thế nào?”
“Theo lẽ thông thường, đây chẳng phải là làm phẫu thuật chuyển giới sao? Thực ra trong đất nước của chúng ta việc nam biến thành nữ cũng không ít đây, trước đây hộp đêm chúng tôi còn có mấy người chuyển giới như vậy đến làm việc đấy... Có không ít ông chủ có sở thích đặc biệt thích kiểu này.”
Vương Tam nghĩ ngợi một chút: “Loại chuyện này tôi từng nghe nói quy trình rồi, cần cầm bản gốc và bản sao giấy chứng nhận phẫu thuật của mình, mang theo sổ hộ khẩu chứng minh thư đến đồn công an một chuyến, khoảng một ngày là làm xong.”
“Vậy nếu không có giấy chứng nhận phẫu thuật thì sao?” Sắc mặt Lục Hàng lập tức xụ xuống.
“Không có? Cậu đang đùa tôi đấy à, làm gì có ai bỗng nhiên có thể từ nam biến thành nữ được, đây chẳng phải là cư trú bất hợp pháp sao.” Ông ta cười ha ha:
“Cư trú bất hợp pháp muốn làm giấy tờ, thì cần giấy chứng sinh xét nghiệm quan hệ huyết thống linh tinh, nhưng nếu cậu bảo người này từ trên trời rơi xuống, không có giấy tờ chứng minh thân phận... cái này ai mà làm được, đây chẳng phải là gián điệp ngoại quốc sao.”
“Ồ...” Lục Hàng có chút thất vọng.
Xem ra thân phận của đám Bạch Hoảng cũng không phải chuyện dễ giải quyết như vậy.
“Tôi chỉ tình cờ lướt thấy câu hỏi trên mạng, thuận miệng hỏi chút thôi.”
Cần giấy xét nghiệm quan hệ huyết thống và giấy tờ chứng minh thân phận sao...
Hiện tại ba người anh em đến chỗ mình, bất kể là Bạch Hoảng hay là Sở Tình và Mộc Dĩ Nam, với tình huống hiện tại của các cô ấy, làm sao quay về lấy giấy xét nghiệm quan hệ huyết thống đây...
Tình huống của người sau phức tạp hơn người trước, Bạch Hoảng thì không hợp với ông bố tổng tài bá đạo, Sở Tình thì lo lắng mẹ già ở quê, trước đó liều mạng cùng Nữ Thần nghĩ cách biến trở lại, còn một người thì hoàn toàn chấp nhận cuộc sống nữ giới, chuẩn bị cứ thế vứt bỏ quá khứ để sống thật tốt...
Bạch Hoảng và Sở Tình cho dù phải ăn vạ ở nhà Lục Hàng thì cũng không muốn về nhà, con hàng còn lại thì càng không cần phải nói...
Khuyên các cô ấy về nhà chứng minh thân phận của mình, cầm sổ hộ khẩu các kiểu đi đăng ký, chuyện đó quả thực khó như lên trời, có lẽ chẳng ai chịu đồng ý. Nhưng nếu không đăng ký, các cô ấy không có giấy tờ chứng minh thân phận lại không thể đi học, ngày ngày ở chỗ Lục Hàng vô công rồi nghề.
Đúng là bất lực.
“Cậu hỏi nghiêm túc như vậy, tôi còn tưởng bên cạnh cậu thực sự có người bạn nào từ đấng nam nhi đại trượng phu bỗng dưng biến thành con gái chứ, hahahaha...”
“Hahahaha...”
Hai người lập tức cười ồ lên.
“Được rồi, vậy ông cứ làm việc của mình đi.”
“Ừm, rảnh rỗi nhớ đến Đế Hào chơi nhiều chút ha.”
Cúp điện thoại.
“Haizz...” Lục Hàng khẽ thở dài một tiếng.
Nhìn màn đêm được đèn đường chiếu sáng, cậu hút điếu thuốc một cách lười biếng, chuyện cư trú bất hợp pháp này đã nghĩ đến đau đầu, thôi cũng lười nghĩ nữa.
Xe đến trước núi ắt có đường, sớm muộn gì cũng có một ngày các cô ấy ở bên mình chuẩn bị sẵn sàng tâm lý, cũng sẽ nghĩ cách hòa nhập lại với gia đình trong quá khứ, quay trở lại xã hội này thôi.
Lục Hàng cảm thấy việc nhiều nhất mình có thể làm chính là làm một bến đỗ tránh gió.
Là lão đại trong ký túc xá, cho dù cái gọi là lão đại này chỉ là hư danh, nhưng Lục Hàng thực sự luôn coi các cô ấy là em trai của cậu để đối đãi.
Bình thường mà nói, bỗng nhiên gặp biến cố ngang trái, làm gì có ai có thể bình thản ung dung như vậy chứ.
Bất kể là Bạch Hoảng hay Sở Tình, sâu trong nội tâm dường như đều đang trốn tránh điều gì đó, tuy nhìn có vẻ vô công rồi nghề, yên tâm thoải mái, ngày ngày ung dung tự tại.
Nhưng trong mắt Lục Hàng, đó cũng chẳng qua là nội tâm giông bão, bề ngoài cố tỏ ra bình tĩnh mà thôi.
Thực ra cậu rất lười can thiệp vào sự lựa chọn của các cô, cậu không cảm thấy mình rất tự đại, chỉ là tiếp nhận mấy người anh em cứ như mình là đấng cứu thế của các cô ấy vậy.
Nếu các cô ấy vẫn muốn trốn tránh, không muốn về nhà, không muốn đối mặt với người nhà, Lục Hàng cũng sẽ tôn trọng sự lựa chọn của các cô, đối với sự lựa chọn của các cô thì sẽ không lên mặt dạy đời như bố người ta, chỉ thuận theo tự nhiên mà thôi.
Cái gọi là “đừng trốn tránh”, chẳng qua chỉ là câu thoại chuuni trong anime mà thôi. Con người đâu phải kẻ ngốc, có thể đối mặt thì có ai lại không chọn đối mặt chứ, trốn tránh nhất định có lý do muốn trốn tránh.
Con người là loài động vật luôn cần một bến đỗ, Lục Hàng tự thấy mình chẳng cho được cái gì, nhưng cho các cô ấy một bến đỗ thì vẫn dễ như trở bàn tay.
“Bộp... bộp...”
Tìm thấy Sở Tình rồi.
Càng đến gần sân bóng, nghe tiếng bóng rổ càng lớn, Lục Hàng ngậm điếu thuốc, ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy cách đó không xa một bóng dáng xinh đẹp giơ tay ném rổ nhảy, bóng nhẹ nhàng rơi xuống, trúng ngay tâm rổ.
Lục Hàng đi tới.
Lại thấy Sở Tình chỉ lẳng lặng đứng đó không nhặt bóng, chỉ nhìn quả bóng dần dần lăn xa, cả sân bóng trơ trọi chỉ còn lại một mình cô.
Sân bóng rất lớn, cô lại rất nhỏ, quả bóng lặng lẽ lăn đi, tăng thêm vài phần tịch mịch.
Nhìn thấy bộ dạng này của cô, Lục Hàng không nhịn được nhíu mày.
...
Sở Tình ngồi ở khu nghỉ ngơi sân bóng rổ, cảm thấy toàn thân nóng hầm hập, lau mồ hôi trên mặt, vén những sợi tóc vướng víu ra sau vai, cầm lấy chiếc điện thoại từ nãy đến giờ cứ rung lên bần bật.
Cô vốn luôn lạnh lùng nhìn thấy dòng chữ trên màn hình, nheo mắt lại, tay lại hơi run rẩy.
“Con à, mẹ hơi nhớ con, nghỉ đông có thể về thăm mẹ không?”
“Muốn cùng con đón một cái giao thừa, mẹ già rồi, sống ngày nào hay ngày đó.”
Nghỉ đông... có thể về ăn tết không?
Sở Tình nhắm mắt nghĩ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
