Chương 66: Cuộc điện thoại
Có chuyện gì muốn nói với cô ấy?
Đây là ý gì?
Nghe thấy Bạch Hoảng hỏi câu này, Lục Hàng lập tức bật chế độ cảnh giác, não bộ vận động hết công xuất, nghĩ đến toàn bộ chuyện xấu mà mình đã làm trong đời này, nhưng cũng không cảm thấy mình có lỗi với cô ở chỗ nào.
Xác nhận hồi lâu, cậu mới không chắc chắn nói: “Không có?”
“Ví dụ như...” Biểu cảm của Bạch Hoảng có chút xấu hổ, dùng ngón trỏ gãi gãi mặt: “Không có chuyện gì cầu xin tôi sao?”
“Tôi cầu xin cậu cái gì?” Lục Hàng thắc mắc.
Bạch Hoảng nghe vậy, khẽ hít một hơi, biểu cảm bắt đầu trở nên có chút bực bội, nhìn trần nhà: “... Bây giờ, đã là thứ sáu rồi.”
“Thứ sáu thì làm sao?” Lục Hàng nghi hoặc.
Nghĩ ngợi một chút, Lục Hàng còn mở điện thoại ra xem một cái, cũng chẳng phải ngày lễ gì: “Thứ sáu phải làm gì?”
“Không có gì, chỉ là cậu đi tìm Sở Tình làm gì.” Cô bỗng nhiên hoảng hốt, mặt xị xuống, nói năng có chút lắp bắp: “Cậu ấy chơi bóng rổ cả ngày, không chạy bộ thì là luyện bóng, mồ hôi nhễ nhại, hôi chết đi được...”
“Tthì sao?”
Lục Hàng thắc mắc nhìn cô một cái.
Cô ấy là đang giận dỗi với Sở Tình à?
“Cậu ấy không giống tôi, chiều nay tôi đã tắm mấy lần rồi... Vừa nãy còn xịt chút nước hoa... Tôi...” Bạch Hoảng càng nói, biểu cảm càng xấu hổ.
Giọng nói ngày càng nhỏ, sau đó thì không nghe rõ nữa.
Lục Hàng càng nghe càng ngơ ngác.
“Tôi tìm Sở Tình là thắc mắc cậu ấy đi đâu rồi, nếu ở sân bóng thì hút hai điếu thuốc rồi cùng nhau đi dạo.” Lục Hàng nói: “Tôi không hiểu cậu đang nói gì, chúng ta nói tiếng người đi.”
“...” Bạch Hoảng há hốc mồm, á khẩu, nét ửng hồng trên mặt đậm thêm, nhưng biểu cảm cũng ngày càng buồn bực.
Lục Hàng thầm chuẩn bị sẵn sàng ứng chiến.
Quả nhiên cô nghiến răng ken két, thẹn quá hóa giận nhấc mông lên, tiện tay túm lấy đệm ngồi bên dưới ném về phía Lục Hàng: “Đi chết đi!”
Lúc cô vừa mới nhấc đệm ngồi lên, Lục Hàng đã sớm quay đầu bỏ chạy, mở cửa bỏ của chạy lấy người.
Cái đệm ngồi rơi xuống đất cái bộp.
Ba mươi sáu kế, bỏ chạy là thượng sách!
...
Hình như mình vẫn chưa làm nhiệm vụ của Nữ Thần thì phải.
Lúc xuống lầu, nhìn màn đêm được đèn đường chiếu sáng bên ngoài, Lục Hàng châm một điếu thuốc, chuẩn bị đến sân bóng tìm Sở Tình, vừa đi vừa lơ đễnh nghĩ.
Kể ra thì ba ngày nay, ngày đầu tiên uống rượu, ngày thứ hai nằm ườn, ngày thứ ba ra ngoài tìm nhà, về cơ bản thì chẳng làm được cái gì.
Cho dù mấy ngày sau phải chuyển ra ngoài, nhưng sau khi chuyển nhà thì cũng là bạn bè sống chung với nhau, không hiểu sao gần đây lại cảm thấy cuộc sống này khá là nhàn nhã.
Có phải nên có dự định gì đó cho cuộc sống rồi không?
Nếu nói tất cả là một cuốn tiểu thuyết mạng, vậy thì bàn tay vàng của Lục Hàng chính là Nữ Thần, nhưng làm thế nào để cái bàn tay vàng này phát huy tác dụng lớn nhất, cậu hoàn toàn không có ý tưởng gì về phương diện này.
Lục Hàng vốn là một người an phận thủ thường.
Tuy nói vì là tín đồ của Nữ Thần, nếu nhiệm vụ trừu tượng của cô ta kỳ nào cũng có, thì cứ vài ngày là có thể có thêm thu nhập vài vạn tệ, nhưng số tiền này nhiều nhất chỉ có thể kiếm được đến năm tư đại học.
Kế hoạch lớn nhất hiện tại chính là làm từng nhiệm vụ một, làm xong thì nghĩ cách tích cóp tiền mua cho mình một căn nhà, nếu còn dư dả thì mua thêm mấy căn.
Đến lúc đó thì có thể sống cuộc sống nằm không thu tiền thuê nhà rồi... Ai bảo thành phố này có trường đại học chứ.
Sinh viên nhiều, nhu cầu thuê nhà luôn có, luôn có tiền để kiếm.
Còn một nỗi lo canh cánh trong lòng nữa là chuyện học hành của anh em.
Hiện tại cưu mang hai người Sở Tình và Bạch Hoảng, thực ra Lục Hàng vẫn luôn có cảm giác chưa hoàn hồn lại, không cảm thấy cuộc sống có thay đổi gì quá lớn.
Hai người này, một là phú nhị đại không muốn về nhà, ngày ngày ngồi ở nhà chơi game, cũng không đi học được, mà dường như Sở Tình cũng chẳng để tâm lắm đến việc học hành, gần đây chỉ toàn đi đánh bóng.
Hai người họ không vội, nhưng Lục Hàng đã bắt đầu vội thay cho họ rồi.
Thái giám không vội Hoàng Thượng đã vội...
Ngoài ra còn chuyện thông tin thân phận, quả thực cần bắt tay vào giúp họ xử lý, cho dù Lục Hàng muốn phớt lờ vấn đề này, cũng phải cảm thấy tình trạng cư trú bất hợp pháp hiện tại của họ thực sự quá phiền phức.
Dù sao cũng không có cách nào để đi học.
Nhưng Lục Hàng cũng không biết làm thế nào mới có thể sửa đổi thông tin chứng minh thư của họ, cũng không có mối quan hệ và năng lực đó, nghĩ đến việc phải làm một đống giấy tờ chứng minh là thấy phiền muốn chết, hơn nữa về cơ bản cũng không có cách nàođể giải thích.
Trước khi bị Thần biến thành gái tai mèo ngay tại chỗ, không phải ai cũng có thể tin rằng sẽ có một vị tần từ trên trời rơi xuống, tiện tay là có thể chuyển giới cho người ta, lại còn đéo thể biến trở về được.
Nếu thông tin thân phận được giải quyết, việc tiếp theo cần làm chính là bảo bọn họ nhanh chóng đi học lại.
Trong cái rủi có cái may, may mắn là ngôi trường này không phải kiểu trường đại học nghiêm khắc đến mức cực đoan, hơn nửa tháng đã vắng ba buổi học các môn, mà năm hai cũng không có nhiều môn lắm.
Cho dù có gặp phải một số giảng viên nghiêm khắc, tính điểm chuyên cần để đánh trượt, thì vẫn có thể cứu vãn được...
Đối với chuyện thông tin thân phận của họ, Lục Hàng đang sầu não, bỗng nhiên lóe lên một ý nghĩ, trong đầu nhớ tới một người.
Năng lực của người đó khá lớn... không biết người đó có gợi ý gì về phương diện này không.
Lục Hàng vừa đi về phía sân bóng, nghĩ ngợi một chút, lấy điện thoại ra, gọi một số điện thoại.
Rất nhanh đã kết nối.
Lục Hàng nghĩ đến chuyện lo lắng trong lòng, vui vẻ nói: “Ông chủ Vương Tam, đang bận à?”
“Không bận không bận, khá là rảnh.”
Giọng nói thật thà của đối phương lập tức vang lên trong điện thoại: “Tiểu Lục à, sao lại gọi điện cho tôi thế? Cậu tìm nhà thế nào rồi?”
“Căn nhà đó tôi khá hài lòng, khá tốt.” Cái này thì không nói dối.
“Cảm thấy tốt là được rồi, trước đó tôi nghe anh ta nói phòng đó còn có một khách thuê khác... Cậu cảm thấy có khách thuê cùng thì náo nhiệt hơn, hay là cảm thấy không tiện?”
Ông ta cười hì hì: “Dù sao chị gái của Bạch Hoảng sẽ sống cùng cậu, hai người đều cần sự riêng tư mà, lúc đưa cậu qua đó, cách âm phòng ốc các kiểu tôi đều đã cân nhắc cả rồi... Nếu hai người không thoải mái, thì thiếu gia Bạch Hoảng sẽ đến tận nơi xé xác tôi ra ấy chứ.”
“Không đến mức đấy đâu.” Lục Hàng nghe đến đây cũng cạn lời, cái này lại không phải hát Karaoke trong phòng, ông quan tâm việc cách âm phòng làm cái gì?
Hơn nữa Bạch Hoảng đã sớm biến thành con gái rồi, cô ấy đã bao lâu không đến cái hộp đêm rách nát đó của ông, vậy mà ông ta lại chưa từng nghi ngờ tính chân thực về thân phận chị gái Bạch Hoảng...
Lục Hàng khuyên ông ta: “Ai mà biết được, ông cũng không cần để tâm đến thế đâu, biết đâu quan hệ chị em không hợp nhau thì sao, sẽ không qua đó tìm ông gây phiền phức đâu.”
“Cái này thì TIểu Lục sai rồi.”
Đối phương cười khổ: “Lần trước Bạch đại tiểu thư làm loạn ở hộp đêm, ngay hôm đó tôi đã nhận được một cuộc điện thoại, là thư ký của Bạch thiếu gọi tới!”
“Cô ấy nói với tôi là thiếu gia Bạch Hoảng quả thực có một người chị gái, hơn nữa còn bảo tôi phải nghe lời người chị gái đó, bất kể cô ấy nói gì cũng phải tuân theo!”
Lục Hàng sững người: “Cái gì?”
Vương Tam hạ giọng: “Vế sau còn đáng sợ hơn, hôm đó hình như người nhà của cô ấy đã gọi điện cho tất cả các sản nghiệp dưới trướng của Bạch gia, ví dụ như là ông chủ của chúng tôi. Ông ấy đã gọi một cuộc điện thoại cho tôi, nói rằng cho dù Bạch đại tiểu thư nói muốn giết người, chúng tôi cũng phải giả vờ như không nhìn thấy... Nếu cô ấy thực sự không phải con gái nhà họ Bạch, liệu có thể có năng lực này sao?”
“Còn có chuyện này?” Lục Hàng nghe mà ngơ ngác một trận.
Cậu không hề biết Bạch Hoảng còn có một thư ký, và Bạch Hoảng cũng chưa từng nhắc đến chuyện này với cậu.
Điều khiến Lục Hàng cảm thấy bất ngờ nhất là khi nghe những lời này, người được gọi là thư ký này dường như còn tốn nhiều công sức để hợp lý hóa thân phận cho Bạch Hoảng.
Chẳng lẽ người nhà Bạch Hoảng đã sớm biết cô ấy đã biến thành một cô gái tuyệt sắc rồi?
Lục Hàng nhíu mày.
Nhưng mà... nếu đã biết rồi, vậy Bạch Hoảng sao lại không về nhà, cứ ở lỳ bên chỗ mình làm gì?
Cũng không biết Bạch Hoảng có biết chuyện này hay không.
Lục Hàng lưu giữ chuyện này trong lòng, thầm nghĩ lát nữa lúc quay về hỏi cô ấy một câu.
Nhưng Lục Hàng cảm thấy có hỏi cũng bằng thừa, nhìn cái bộ dạng vô tâm vô phế của Bạch Hoảng, xem ra cô ấy cũng chẳng biết gì cả.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
