Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1742

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 28

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 01 - Chương 65: Chuyện gì?

Chương 65: Chuyện gì?

“Đúng thế, nếu không còn có thể là ai, cũng không thể nào tôi ra ngoài tìm công chúa chứ.”

Lục Hàng cười khổ: “Lần trước là vì nhiệm vụ của Nữ Thần, chứ sao tôi lại chạy đến mấy chỗ đó.”

“Vậy tại sao trên người cậu lại có mùi của cậu ta?” Bạch Hoảng khẽ nheo mắt: “Cậu ta lao vào lòng cậu?”

“Không, cậu ấy bị ngã... tôi đỡ cậu ấy thôi.” Lục Hàng lau mồ hôi: “Đều là anh em cả mà.”

Bạch Hoảng hơi hồ nghi.

“Hôm nay chẳng phải tôi đi học xong thì đi tìm nhà mới sao, sau đó tôi gặp cậu ấy...”

Tóm lại, Lục Hàng vẫn phải kể hết mọi chuyện cho Bạch Hoảng nghe, chuyện đi thuê nhà phát hiện Mộc Dĩ Nam sống ở phòng bên cạnh vân vân, cũng tự giác giấu đi những thứ cần giấu... ví dụ như bí mật trong tủ quần áo của Mộc Dĩ Nam, ví dụ như chuyện cô ấy đùa quá trớn các kiểu.

May mà có tác dụng, thấy biểu cảm của cô dần dần dịu đi, Lục Hàng cũng thở phào nhẹ nhõm —— tuy không biết tại sao không thể nói những chuyện này với anh em của mình, nhưng trực giác nói cho Lục Hàng biết, những chuyện này không thể nói.

Trực giác đôi khi là thứ cứu mạng.

Bạch Hoảng nhíu mày, sắc mặt thay đổi liên tục, trong lòng Lục Hàng đã yên tâm rồi, cô cũng thuộc loại người không có nhiều bạn bè lắm, ngoài mấy người trong ký túc xá ra về cơ bản cũng chẳng có giao thiệp đứng đắn gì với người khác.

Cô có ấn tượng khá tốt về Mộc Dĩ Nam, dù sao cái tên đó nấu ăn rất ngon, trước đây ở ký túc xá vì cải thiện dinh dưỡng cho mọi người mà dùng đồ điện để rồi bị bắt, chuyện đó khiến mọi người đều rất cảm động, do đó Bạch Hoảng có thiện cảm khá tốt với lão nhị.

Bạch Hàng cũng từ từ nới lỏng lực đạo đang ấn lên cánh tay Lục Hàng: “Thực sự là lão nhị? Cậu không lừa tôi chứ?”

Lục Hàng không nhịn được ma fthở phào nhẹ nhõm, lần thứ ba giơ tay chỉ lên trời: “Nếu tôi lừa cậu, bóng đèn sẽ rơi xuống đập chết tôi...”

“Biết rồi, đừng nói cái này nữa.”

Bạch Hoảng miễn cưỡng trèo xuống khỏi người Lục Hàng, Lục Hàng ôm bụng nhe răng trợn mắt, nãy giờ cô nàng này cứ dùng đầu gối tì lên bụng Lục Hàng, đau thấy cả tổ tiên, vừa xoa vừa nắn.

Thấy Bạch Hoảng lại lần nữa trầm tư suy nghĩ, lại ngồi phịch xuống sô pha, mím môi cũng không biết đang nghĩ gì.

“Cậu ấy bây giờ... đẹp không?” Bạch Hoảng không nhịn được hỏi, dường như lơ đễnh nói: “Dù sao cũng biến thành con gái rồi”

“Cũng được, khá đẹp.”

Lục Hàng bất lực xoa bụng: “Cậu ấy vốn có sở thích là giả gái, bây giờ cũng rất vui vì mình đã thành con gái, ăn diện cũng khá đẹp... Nếu không phải mọi người đều biết cậu ấy trước đây là con trai, thì về cơ bản không nhận ra chút nào, đều tưởng cậu ấy từ trong bụng mẹ đã là một em xinh đẹp rồi.”

Nghe thấy vậy, Bạch Hoảng bắt đầu lo lắng, nắm lấy một cái gối rồi chống tay lên, cũng không biết đang có suy nghĩ gì.

“Cậu ấy trông thế nào... có phải mẫu người lý tưởng của cậu không?” Cô nhìn Lục Hàng, thuận miệng hỏi.

Nghe vậy, Lục Hàng thế mà thực sự nghiêng đầu nghĩ ngợi.

Cậu đúng là khá thích kiểu con gái dịu dàng hiền thê lương mẫu đó, nấu ăn cũng cực ngon...

Chỉ là cô ấy bề ngoài dịu dàng, nhưng bên trong dường như chơi hơi lớn.

“Nói đi chứ?” Bạch Hoảng hít sâu một hơi, trong giọng nói có chút tức giận: “Thật sự là mẫu người lý tưởng của cậu?”

“Không phải.” Lục Hàng thắc mắc.

“Vậy hỏi nhanh cậu một câu.” Cô đập tay, tức giận nói: “Tôi và lão nhị, bây giờ ai đẹp hơn?”

“Cậu hỏi cái này làm gì.” Lục Hàng bất lực liếc cô một cái: “Sao thế, chẳng lẽ cậu để ý tôi, ghen rồi à?”

“Nói cái gì thế!”

Bạch Hoảng trừng to mắt như thể gặp ma, nhìn chằm chằm Lục Hàng, há hốc mồm, cả khuôn mặt đỏ bừng lên, tiếp đó cô thẹn quá hóa giận, đưa tay đấm mạnh vào đùi Lục Hàng:

“Bây giờ đã biến thành con gái rồi, không biến lại được nữa... tôi chỉ muốn hỏi chút rốt cuộc như thế nào mới được coi là đẹp thôi!”

“Cậu hỏi cái này làm gì?” Lục Hàng bất lực che chân mình.

“Tôi đang học trang điểm, cho nên tôi mới...” Cô đỏ mặt, rõ ràng là cuống lên rồi, nói năng cũng có chút lắp bắp.

Nhìn bộ dạng thẹn quá hóa giận này của cô, Lục Hàng không nhịn được lại vội vàng đỡ đòn cô đập tới, cứ đập tới đập lui như con ruồi vậy, nhất thời cũng hơi phiền, đành phải bất lực nói: “Cậu đẹp hơn.”

Nghe thấy Lục Hàng nói mình đẹp hơn, trong mắt cô lộ ra chút vui mừng, nhưng miệng lại nói:

“Vậy cậu nói thế chẳng phải xong rồi sao? Tôi nói lời này không có ý gì khác, chỉ khách quan hỏi một câu ngoại hình người nào đẹp hơn, cậu có hiểu hai chữ khách quan không?”

“Hiểu.” Lục Hàng bất lực.

“Hiểu là được rồi.” Cô cười lạnh, có khinh bỉ: “Vậy loại câu hỏi này cậu cứ đàng hoàng mà trả lời, có gì mà không dám trả lời... Cậu cứ nói thật đi, ai ép cậu không nói thật đâu?”

“Nói thật à? Vậy cậu ấy đẹp hơn.” Lục Hàng thuận miệng nói.

“...” Bạch Hoảng như bị sét đánh, môi khẽ run run, biểu cảm ngược lại nhanh chóng ỉu xìu, hai chân trần xếp chồng lên nhau, giả vờ không để ý: “Ồ.”

Ông đây không dám trả lời, chẳng phải là vì cái này sao.

Lục Hàng bất lực. Biểu cảm này cũng dễ hiểu quá rồi.

Cái này sao có thể nói thật được? Đến cả người ra đề cũng không chịu nổi mà.

Đành phải lại mở miệng dỗ dành Bạch Hoảng: “Trêu cậu đấy, hai người đều không tệ, nhan sắc hai cậu đều thuộc trai đẹp hàng top... khi biến thành con gái thì cũng là kẻ tám lạng người nửa cân, đều rất đẹp, mỗi người một vẻ.”

Nghe Lục Hàng nói vậy, biểu cảm của Bạch Hoảng mới dịu đi một chút, hừ lạnh một tiếng: “Cậu còn bình phẩm nữa, đang tuyển phi tần à?”

“Chẳng phải cậu hỏi trước sao?” Lục Hàng lắc đầu, thấy tâm trạng cô dịu đi một chút, trong lòng cũng yên tâm hơn nhiều, nhìn quanh bốn phía: “Sở Tình đâu?”

“Cậu ấy đi đâu sao tôi biết được.” Bạch Hoảng thở dài, đứng dậy, cầm lấy một cái đệm ngồi trên sô pha, đi về phía máy tính bên cạnh cái bàn nhỏ trong góc: 

“Cậu ta chắc là ra ngoài vận động rồi, trước đó tôi thấy cậu ấy ôm bóng rổ đi ra ngoài... Tôi định chơi game, chẳng phải cậu định xuống lầu hút thuốc sao?”

Lục Hàng thầm oán thán trong lòng, dỗ dành thoải mái rồi thì đuổi người, tính cách đúng là y hệt một con mèo...

Liếc nhìn Bạch Hoảng một cái, Lục Hàng có chút bất lực, cô khoanh chân ngồi trước máy tính, bật máy lên, rõ ràng là lười để ý đến Lục Hàng rồi.

Kể từ khi cái tên này biến thành con gái đến nương nhờ, khi ở nhà thì cực kỳ lười biếng, dường như chẳng có chút dự định gì cho việc mình phải làm sau này. Lục Hàng cảm thấy không giống như đang cứu giúp bạn bè, mà càng ngày càng cảm thấy giống như nuôi một con mèo vậy.

Cô không có việc gì thì ăn, ăn xong thì đi vệ sinh, sau đó thì ngủ, sau đó thì nổi nóng, nổi nóng xong thì chơi máy tính.

Bạch Hoảng dường như chỉ hơn con mèo ở chỗ biết chơi máy tính, với lại thỉnh thoảng ra ngoài ăn cơm, cô sẽ làm như không có chuyện gì mà giúp cậu thanh toán...

Cái này đâu giống phú nhị đại chứ, nằm còn thẳng hơn cả gạch lát nền.

Nói đến đây, bao lâu rồi không thấy cô đi học nhỉ?

Gần đây ngay cả nhờ Lục Hàng điểm danh hộ cũng lười nói, bộ dạng thích điểm thì điểm, không thích điểm thì thôi...

Lục Hàng đã bắt đầu lo lắng thay cho việc học của họ rồi, cũng không biết có thể nhờ Nữ Thần hỏi thăm chút xem có cách nào không.

Liếc nhìn điện thoại trên bàn, vẫn đặt ở vị trí cũ.

Lục Hàng hôm nay ra ngoài không mang điện thoại, dọc đường bất tiện muốn chết, tiện tay cầm lên.

“Này.”

Lục Hàng ngẩng đầu lên, nhìn thấy Bạch Hoảng đang chống ra sau lưng, má hơi ửng hồng, nhìn chằm chằm bàn tay đang cầm điện thoại của Lục Hàng.

Cô nói: “Cậu có chuyện gì muốn nói với tôi không?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!