Bán Hàng Rong ở Dị Giới: Tôi Có Thể Về Nhà Bất Cứ Khi Nào Mình Muốn!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Volume 10 - Chương Sáu: Cổng Dịch Chuyển

Công tác chuẩn bị cho chuyến đi đến làng quỷ đang tiến triển thuận lợi. Khi tôi hỏi Celes về quê hương của cô, cô miêu tả nó là một nơi mà “kẻ mạnh nắm giữ mọi quyền lực, còn kẻ yếu chỉ có hai lựa chọn: phục tùng hoặc là chết.”

Đúng là phong thái của một bộ tộc chiến binh. Nghe như một lũ đầu óc đơn giản chỉ biết dùng nắm đấm.

Cơ mà thứ tôi cần là một câu trả lời thực tế hơn, chẳng hạn như thời tiết ở đó ra sao. Cuối cùng tôi vẫn phải hỏi Celes câu đó và cô ấy bảo tôi rằng tộc quỷ mặc cùng một loại trang phục quanh năm. Như Celes, cô luôn mặc một kiểu váy với áo choàng khoác ngoài, loại trang phục có lẽ phù hợp nhất với mùa thu hoặc đầu xuân ở Nhật Bản.

Được rồi, vậy thời tiết trên hòn đảo của quỷ tộc chắc hẳn khá ôn hòa?

Thật là một sự tương phản thú vị với Ninoritch, vì ở đây đã gần sang đông. Nhưng rồi một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi.

Nhỡ đâu cảm nhận nóng lạnh của tộc quỷ khác hẳn người thường thì sao?

Tôi bèn ghé qua hội Ân Phước Tiên Tộc để moi móc mọi thông tin có thể về hòn đảo của quỷ tộc. Ney đã giúp tôi tìm cả chồng sách về chủ đề này cũng như giới thiệu vài pháp sư và hiền triết để tôi tham khảo. Hóa ra hòn đảo của quỷ tộc là một nơi lạnh thấu xương, nghĩ lại thì cũng phải, vì nó còn có tên là “Hòn đảo phương Bắc” cơ mà.

Phù, suýt thì toang. Nếu cứ đinh ninh rằng thời tiết ở đó ôn hòa dựa vào trang phục của Celes, có lẽ tôi chẳng những bị cảm lạnh mà còn chết cóng ngay tắp lự.

Tôi quay về nhà bà qua cổng không gian tiện lợi của mình, rồi tạt qua một cửa hàng đồ dã ngoại lớn mua một chiếc áo phao đỏ chóe cho bản thân cùng quần áo và ủng mùa đông cho cả nhóm. Tôi cũng sắm thêm vài vật dụng cần thiết khác cho mùa đông rồi ném tất cả vào Kho đồ. Với từng ấy thứ, tôi nghĩ chúng tôi đã dư sức chống chọi với cái lạnh.

◇◆◇◆◇

Chẳng mấy chốc ngày khởi hành đã tới. Để đến được làng quỷ, chúng tôi phải dùng cổng dịch chuyển trong Rừng Gigheena, khu rừng rộng lớn ở phía đông Ninoritch cách thị trấn nhỏ này hai ngày đi bộ. Chuyến đi từng mất nhiều thời gian hơn—khoảng năm ngày—nhưng nhờ có bà tôi tốt bụng dùng phép thuật dọn sạch cây cối và tạo ra một con đường đá nên việc đi lại đã dễ dàng hơn nhiều. Tuy nhiên, lần này chúng tôi chẳng cần đến nó vì đã có Dramom trong dạng rồng chở cả đám bay một lèo tới đích chỉ trong vài phút. Tôi nhảy xuống từ lưng cô ấy và nhìn chằm chằm vào cánh cổng.

“Mister Shiro, đó có phải là cổng dịch chuyển không ạ?” Aina hỏi. Cô bé có vẻ hơi bối rối, và tôi cũng không trách được, bởi dù được gọi là “cổng”, trông nó chẳng giống bất kỳ loại cổng nào mà cô bé từng biết.

“Ừ, đó là cổng dịch chuyển đấy,” tôi xác nhận. “Dù anh cũng chưa bao giờ dùng nó.”

“Đây cũng là lần đầu tiên tôi dùng nó đấy!” Patty líu lo. “T-tôi phấn khích quá!”

“Em cũng vậy,” Aina hùa theo.

“Suama cũng thế!” cô bé rồng kêu lên. Cô bé và Aina nhìn nhau, cả hai đều thở hổn hển một cách đầy phấn khích, trong khi Patty thì bay vù vù khắp nơi nóng lòng muốn đi ngay. Tôi đã từng cho Patty và Aina dùng cổng của riêng mình một lần để thoát khỏi một tình huống ngặt nghèo nên về cơ bản thì họ đã trải nghiệm dịch chuyển rồi, nhưng đây là lần đầu tiên họ sử dụng một cổng dịch chuyển thực thụ.

Tôi quan sát công trình bằng đá một cách kỹ lưỡng. Chính giữa là một bệ đá tròn, đường kính chừng mười mét và cao khoảng nửa mét, bề mặt khắc đầy những hoa văn tinh xảo. Tôi đoán đây chính là thứ được gọi là vòng tròn ma thuật. Nghe nói cổng được kích hoạt bằng cách truyền mana vào bốn cột đá xung quanh. Mặc dù các cổng dịch chuyển thường ngốn một lượng mana kinh khủng để khởi động, nhưng may là cổng này đã được nạp đủ năng lượng cho một chuyến đi khứ hồi. Mấy vị pháp sư của hội Ân Phước Tiên Tộc đã nạp sẵn cho chúng tôi, có lẽ vì bị viễn cảnh có thêm trang bị bằng pha lê ma thuật đỏ làm cho mờ mắt. Rõ ràng, kể từ khi Ninoritch bắt đầu giao thương với tộc quỷ, một số pháp sư của hội đã tự nhận nhiệm vụ giữ cho cổng luôn đầy năng lượng.

“Shiro, tôi kích hoạt cổng nhé?” Celes hỏi.

Tôi gật đầu. “Ừ, làm đi.” Tôi cũng đang phấn khích không kém gì bọn trẻ. Không thể tin nổi mình sắp được đặt chân lên hòn đảo của quỷ tộc! Ngược lại, Kilpha có vẻ vô cùng lo lắng, nếu tiếng “meow” lí nhí đầy bất an của cô là một dấu hiệu. Và không chỉ mình cô ấy.

“S-sẽ ổn thôi. Tộc quỷ đã ký thỏa thuận thương mại với mình. Chắc họ không ăn tươi nuốt sống chúng ta ngay khi vừa đặt chân đến làng của họ đâu. Với lại, mình là thị trưởng. Mình là đại diện của thị trấn. Mình phải tự tin lên. Đúng rồi, chỉ cần tỏ ra thật tự tin là mọi chuyện sẽ ổn thôi!” Karen tự lẩm bẩm, mặt cô trắng bệch như tờ giấy.

Người dân ở thế giới này đã từng kẹt trong một cuộc chiến khốc liệt với quỷ tộc cho đến khoảng một trăm năm trước. Vì vậy, chỉ cần nghe đến hai từ “quỷ tộc” là đủ để khiến họ run sợ, và có vẻ như Karen cũng không ngoại lệ, bất chấp khoảng thời gian cô đã ở bên Celes.

“Ối, nhìn kìa, Eldos? Vậy đây là cổng dịch chuyển à? Cái thứ này ngốn cả một núi mana chứ chẳng đùa, phải không?” Baledos nhận xét.

Bên cạnh ông, Eldos ngâm nga, có vẻ ấn tượng với những gì mình đang thấy. “Ta đã đi khắp lục địa này, nhưng chưa bao giờ được thấy một cổng dịch chuyển nào trước đây.”

“Ta không còn là một thằng nhóc nữa, nhưng tim ta cứ đập thình thịch khi nghĩ đến cả đống pha lê ma thuật đỏ đang chờ ta ở phía bên kia!”

Eldos phá lên cười. “Cậu có bao giờ nghĩ đến thứ gì khác ngoài mấy viên đá chết tiệt đó không?”

Không giống như Karen và Kilpha, hai anh em người lùn dường như chẳng hề lo lắng chút nào về việc đến hòn đảo của quỷ tộc. Nhưng nghĩ lại thì, Eldos là một anh hùng, và Baledos là em trai của một anh hùng. Việc họ bình tĩnh như vậy cũng là điều dễ hiểu.

“Mọi thứ đã sẵn sàng,” Celes thông báo cho chúng tôi khi vòng tròn ma thuật bắt đầu phát sáng. “Lên đi.”

Tất cả chúng tôi trèo lên bệ tròn và tập trung ở trung tâm. Ánh sáng từ vòng tròn ma thuật ngày càng mạnh hơn cho đến khi nó chói đến mức tôi không thể mở mắt được nữa.

“Dịch chuyển.”

Ngay khi mệnh lệnh rời khỏi miệng Celes, tôi cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng. Tôi chưa bao giờ trải nghiệm cảm giác không trọng lực, nhưng tôi tự hỏi liệu có phải nó giống như thế này không. Tuy nhiên, nó chỉ kéo dài trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

“Chúng ta đến nơi rồi,” Celes thông báo, và khi mở mắt ra lần nữa, tôi được chào đón bởi một xứ sở mùa đông đẹp như tranh vẽ.

“Woa!” Aina kinh ngạc thốt lên, không thể kiềm chế được.

Tuyết trắng tinh khôi trải dài ngút tầm mắt, đến cả những ngọn núi xa xa cũng phủ một lớp tuyết dày. Khi chúng tôi đến cổng ở Ninoritch, trời đang là giữa trưa, nhưng ở đây lại là ban đêm, có lẽ là do chênh lệch múi giờ. Những vì sao lấp lánh trên bầu trời, nhưng chúng không phải là thứ duy nhất thắp sáng nơi này.

“N-này, Aina! Aina!” Patty khẩn cấp nói, bay xuống vai Aina.

“Có chuyện gì vậy, Patty?” cô bé hỏi.

“Nhìn kìa! Nhìn cái đó kìa!” cô tiên nói, chỉ lên trời. “Mấy cái vệt sáng trên trời là gì thế?”

“Vệt sáng nào ạ?” Aina dõi theo ánh mắt của Patty và háo hức reo lên trước những gì cô bé thấy. “Ồ, woa! Ngầu quá! Đẹp quá đi mất!”

Tôi không thể trách cô bé vì đã quá phấn khích. Rốt cuộc, cảnh tượng trước mắt chúng tôi không giống bất cứ thứ gì tôi từng gặp.

“Mister Shiro, những thứ đó là gì vậy ạ?” Aina hỏi.

“Phải, chúng là gì vậy?!” Patty chen vào. “Sáng lấp lánh luôn!”

“Anh nghĩ đó là cực quang,” tôi nói, nhìn lên những dải ánh sáng đang nhảy múa trên bầu trời đêm. Tôi chưa bao giờ được thấy tận mắt, nhưng tôi chắc chắn: đây đích thị là cực quang.

“Cực quang ạ?” Aina và Patty đồng thanh lặp lại, cùng nghiêng đầu sang một bên.

“Ừm. Cực quang,” tôi xác nhận.

Tôi nghe nói rằng cực quang là sự phóng điện gây ra bởi plasma từ mặt trời va chạm với khí quyển, nhưng vì đây không phải Trái Đất, tôi không chắc lời giải thích khoa học đó có áp dụng ở đây không. Nếu ai đó bảo tôi rằng chúng được tạo ra từ phép thuật hay tinh linh gì đó, chắc tôi cũng gật đầu tin sái cổ thôi.

“Ít nhất thì ở quê anh người ta gọi hiện tượng này như vậy,” tôi nói thêm mà không giải thích gì hơn.

◇◆◇◆◇

Karen là người đầu tiên nhận xét về nhiệt độ. “L-lạnh cắt da cắt thịt! Hòn đảo phương Bắc lúc nào cũng lạnh thế này sao? Còn tệ hơn cả mùa đông khắc nghiệt nhất ở Ninoritch,” cô càu nhàu.

Tôi lấy quần áo mùa đông đã mua ra khỏi Kho đồ và phân phát cho mọi người. Tôi đã nói với Aina rằng làng quỷ là một nơi rất lạnh, nên cô bé đã mang theo chiếc mũ len mà Stella đã đan cho mình vài năm trước. Tôi quan sát cô bé lấy chiếc mũ ra khỏi ba lô nhỏ và đội lên đầu, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi.

“Đây, chị cũng có một cái cho em nữa, Suama,” cô bé nói, lấy ra một chiếc mũ thứ hai mà cô bé đã tự đan đặc biệt cho dịp này. Cô bé đã lo rằng mình sẽ không thể làm được một cái đẹp như mẹ, nhưng tôi thấy nó trông rất tuyệt.

“Cảm ơn, Aina!” Suama vui vẻ bi bô sau khi Aina giúp cô bé đội mũ. Trông cô bé có vẻ rất thích nó.

Tôi mặc áo khoác và đi đôi ủng đi tuyết mới toanh của mình. Sau khi chắc chắn mọi người khác cũng đã làm như vậy, tôi quay sang Dramom. “Xin lỗi lại làm phiền cô lần nữa, Dramom, nhưng chúng tôi có thể cưỡi trên lưng cô một lần nữa không?”

“Tất nhiên rồi, thưa chủ nhân.” Cô ấy chuẩn bị biến thành hình dạng rồng thì Celes đột ngột ngăn lại.

“Chờ đã, Rồng Bất Tử.”

“Có chuyện gì, quỷ tộc?” Dramom càu nhàu. “Cái gì cho ngươi cái quyền cản đường ta khi ta đang vâng lệnh chủ nhân?”

“Im lặng và nghe đây,” Celes nói. “Tộc Rồng Bóng Tối sống ở vùng đất này. Chúng thuộc quyền thống trị của Rồng Hủy Diệt.”

Dramom khựng lại, mặt cô sa sầm. “Ý ngươi là nó sống ở đây?”

“Phải. Và nếu nó biết cô ở đây, nó sẽ săn lùng cô.”

Dramom không trả lời.

“Giờ cô hiểu chưa?” Celes tiếp tục. “Nếu hiểu rồi, thì đừng sử dụng sức mạnh của mình. Hạn chế mana, giữ bí mật danh tính thực sự của cô và tuyệt đối không được làm bất cứ điều gì có thể khiến con rồng đó nghi ngờ.”

Dramom bước đến chỗ tôi với vẻ mặt bực bội và cúi đầu. “Tôi xin lỗi, thưa chủ nhân, nhưng tôi không thể biến thành hình dạng rồng khi chúng ta còn ở vùng đất này.”

“Không sao đâu. Có vẻ như cô có lý do của mình,” tôi nói. “Rồng Hủy Diệt, phải không? Là vì sự hiện diện của nó ở đây à?”

“Phải,” Celes trả lời thay cho Dramom. “Rồng Hủy Diệt ngang hàng với Rồng Bất Tử. Nói tóm lại, nó là một con rồng cấp cao khác giống như cô ấy. Tôi nghe nói nó đã truy đuổi Rồng Bất Tử từ rất lâu rồi, dù tôi không biết tại sao.” Cô hừ một tiếng.

“CÂM MIỆNG!” Dramom đột nhiên hét lên với một cường độ lớn đến nỗi tất cả chúng tôi đều im bặt. “Đừng nói về con rồng đó trước mặt ta,” cô nói thêm trước khi tự mình im lặng. Có vẻ như mọi chuyện giữa cô và con Rồng Hủy Diệt này hơi phức tạp, nên tôi quyết định không hỏi thêm nữa.

Từ cuộc trò chuyện của họ, có vẻ như Dramom sẽ phải tránh giải phóng toàn bộ sức mạnh của mình để không bị Rồng Hủy Diệt phát hiện. Điều này có nghĩa là cô ấy sẽ không thể sử dụng các phép thuật mạnh hay biến thành rồng. Kết quả là, kế hoạch để cô ấy chở tất cả chúng tôi đến làng quỷ trên lưng đã phá sản, đồng nghĩa với việc chúng tôi sẽ phải đi bộ. Dramom trông vô cùng bực bội vì không thể thực hiện mệnh lệnh của tôi, nhưng đột nhiên, cô dường như nhớ ra điều gì đó và khuôn mặt cô sáng lên. “Chủ nhân!” cô kêu lên, vỗ tay vào nhau.

“Vâng?”

“Tôi vẫn có thể cõng ngài trong hình dạng này!” cô tuyên bố. “Lại đây, thưa chủ nhân. Lên lưng tôi đi. Người ta gọi cái này là gì nhỉ...?”

“Cõng, meow? Đó có phải từ cô đang tìm không?” Kilpha nhanh nhảu đáp.

“Phải, cõng. Xin hãy qua đây, thưa chủ nhân, và tôi sẽ cõng ngài. Chỉ cần trèo lên lưng tôi thôi.” Cô nở một nụ cười rạng rỡ và ngồi xổm xuống đất trước mặt tôi.

b6448b3d-933f-48c9-923e-549998efc70a.jpg

“Suama, lại đây nào,” tôi nói, gọi cô bé rồng lại.

“Ai.”

Tôi nhấc bổng cô bé lên với một tiếng “Hựp” nhỏ, rồi đặt cô bé lên lưng Dramom.

“Pa-pa, nhìn này!” Suama nói, cười khúc khích và vẫy tay với tôi một cách phấn khích từ vị trí của mình trên lưng Dramom. Trong khi đó, những người còn lại trong chúng tôi phải chịu đựng một chuyến đi bộ lết qua tuyết. Chuyến đi chẳng dễ chịu gì, nhưng nụ cười của Suama chính là liều thuốc tăng lực tốt nhất giúp tôi bước tiếp.