Chương 9: Âm Dương Sư mạnh nhất ban nhân hồn cho thiếu nữ nô lệ
Yifa rõ ràng đang rất bối rối, cô bé ấp úng.
"Hả... c-cậu đang nói gì thế?"
"Thật ra thì, tớ đã nhiều lần thấy Yifa đưa mắt nhìn theo linh hồn của động vật hay thứ gì đó tương tự."
"Seika-kun cũng nhìn thấy sao!?"
"Chà, đại loại vậy."
Trường hợp của tôi là do bẩm sinh, nhưng chỉ cần tu luyện thì ai cũng có thể nhìn thấy những thứ thuộc về thế giới tâm linh.
Tuy nhiên, những thứ khác thì lại là chuyện khác.
"Nhưng mà, đâu chỉ có thế đúng không."
"..."
"Tớ còn nhiều lần thấy cậu đưa mắt nhìn theo một thứ gì đó mà tớ hoàn toàn không thể thấy được. Yifa, ngoài linh hồn ra cậu còn nhìn thấy thứ gì nữa vậy?"
"...Seika-kun tuyệt thật đấy. Đến chuyện đó mà cậu cũng nhận ra sao. Mẹ tớ trước khi mất dặn đi dặn lại là tuyệt đối không được để cho ai biết cơ mà."
Nói rồi, Yifa vươn tay ra phía một khoảng không vô định.
Tất nhiên, ở đó chẳng có gì cả.
"Cái này chắc chắn là tinh linh đấy."
"Tinh linh..."
"Ừm. Mấy bé tinh linh hay xuất hiện trong truyện cổ tích ấy."
"...Chúng trông như thế nào?"
"Đa phần là tròn xoe, mờ mờ ảo ảo, có đôi cánh nhỏ xíu. Nhưng thỉnh thoảng cũng có mấy bé mang hình dáng của động vật nhỏ nữa. Nào là chim chóc, thằn lằn, cá hay là chuột chũi. Tớ nghĩ chắc mấy bé đó có sức mạnh lớn lắm. Vì những nơi mấy bé đó bay ngang qua đều trở nên ấm áp, hoặc là có gió thổi qua. ...Quả nhiên, nghe khó tin lắm nhỉ?"
"Không... tớ tin chứ."
Một sự tồn tại nào đó không phải linh hồn cũng chẳng phải yêu quái, ở kiếp trước tôi cũng từng cảm nhận được.
Vị chú thuật sư người Celt - một tu sĩ Druid mà tôi gặp gỡ trong chuyến hành trình tìm kiếm trí tuệ phương Tây - sở hữu một cây gậy phép đặc biệt làm từ nhánh tầm gửi.
Theo lời ông ấy, có một tinh linh đang ngự trị bên trong cây gậy đó... Dù có thể cảm nhận rõ ràng dòng luân chuyển của sức mạnh, nhưng tôi lại hoàn toàn không thể nhìn thấy sự tồn tại ấy.
Đến người như cậu mà cũng không nhìn thấy được sao? Con quạ khoang màu lam này cơ mà.
Những lời nói mang đầy vẻ ngạc nhiên ấy nghe chẳng giống một lời nói dối chút nào.
Hóa ra ở thế giới này cũng có thứ đó sao...
Là tàn dư linh hồn giống như ma quỷ, hay là một linh hồn không nương nhờ vào thể xác giống như yêu quái... hoặc cũng có thể là một sự tồn tại hoàn toàn khác.
"Mẹ cậu sáng suốt thật đấy. Nếu để người ngoài biết được, chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt đẹp đâu."
"...Nếu không phải là Seika-kun, chắc chắn sẽ chẳng ai tin tớ đâu."
À, cũng có thể lắm.
Tôi hỏi tiếp.
"Không lẽ chuyện cậu tìm thấy con Carbuncle hôm nay hay là quần áo của tớ cũng là nhờ tinh linh sao?"
"Ư, ừm. Mấy bé đó bị thu hút bởi ma lực. Chỉ có đồ đạc của Seika-kun là... hơi đặc biệt một chút."
"Đặc biệt sao?"
"Hễ ở gần đồ đạc của Seika-kun là mấy bé tinh linh lại trở nên kỳ lạ lắm. Tụ tập lại đông đúc một cách bất thường, có bé còn quay mòng mòng như thể bị say nữa... Thế nên chỉ cần ở gần là tớ nhận ra ngay."
"Hê... Nhân tiện, còn đối với bản thân tớ thì sao?"
"Chuyện đó thì, mấy bé đó hoàn toàn không lại gần Seika-kun đâu. Thậm chí tớ còn có cảm giác mấy bé đó đang lảng tránh cậu nữa cơ. Bình thường thì những người có ma lực mạnh, chẳng hạn như ông chủ, lúc nào cũng có vài bé bám theo... Thế nên, tớ thấy kỳ lạ lắm."
Hưm, tại sao lại thế nhỉ? Mà thôi sao cũng được.
"Thế cậu có thể chạm vào... tinh linh được không. Chúng có nghe lời cậu không?"
"Không đâu. Mấy bé đó sống tự do tự tại, chẳng liên quan gì đến con người cả."
"Thật sự là chưa một lần nào luôn sao?"
"Ừm... A, đúng rồi. Có một lần."
Yifa sực nhớ ra điều gì đó rồi nói tiếp.
"Đã có một lần, mấy bé đó chịu nghe theo lời thỉnh cầu của tớ. Hôm tớ phơi quần áo, có mấy bé mang hình dáng chim chóc đang chơi đùa xung quanh... Lúc đó, gió thổi mạnh suýt bay mất áo của ông chủ, tớ mới hét lên bảo dừng lại đi, thế là mấy bé đó bỏ chạy mất tiêu. Mặc dù mấy bé đó quay lại ngay, nhưng từ lúc đó trở đi bé nào cũng ngoan ngoãn lạ thường. Ừm... Chỉ có thế thôi. Xin lỗi vì chẳng có gì to tát cả."
"Không có chuyện đó đâu."
Chịu nghe lời. Đó là một yếu tố vô cùng quan trọng.
Thế này thì có khả năng lắm.
"Yifa này. Hơi đột ngột chút, nhưng cậu có muốn sử dụng được ma pháp không?"
"Hả! Ch-Chuyện đó... nếu dùng được thì tớ vui lắm, nhưng mà không thể đâu."
Yifa nở một nụ cười gượng gạo.
"Chẳng có bé tinh linh nào chịu đến gần tớ cả. Tớ nghĩ chắc là do tớ không có ma lực, hoặc là có quá ít."
"Không sao, chẳng cần đến ma lực đâu."
Giấu hai tay ra sau lưng, tôi dùng tấm Hình nhân làm vật dẫn để mở cánh cửa không gian.
"Chỉ cần bắt đám này sử dụng ma pháp là được mà."
《Triệu Mệnh ―――― Nhân Hồn》
Vô số quả cầu lửa được kéo ra từ trong dị không gian, bay lơ lửng ngay sau lưng tôi, ngọn lửa màu cam khẽ bập bùng cháy.
...Nói mới nhớ, đám này nóng thật. Lùi ra xa chút vậy.
"Ể, ể, cái gì đây, quái vật sao!? Seika-kun, mấy thứ này là sao vậy!?"
"Ờm... Tớ nhặt được đấy."
"Nhặt á!?"
Nói chung thì cũng chẳng phải nói dối.
Ở kiếp trước, tôi đã đi thu gom mấy cái trôi nổi ở ngoài bãi tha ma.
Để không cẩn thận lại gây hỏa hoạn thì nguy hiểm lắm.
Tôi dùng thức thần tàng hình đẩy nhẹ, thế là mấy quả nhân hồn ngoan ngoãn trôi dạt về phía Yifa.
"Chắc là quái vật có họ hàng gần với linh hồn chăng. Chúng không tấn công con người đâu nên cậu cứ yên tâm đi."
"Ừm, nhưng mà nóng quá..."
"Vậy thì thử dập lửa xem sao."
"Hả?"
"Cậu thử nhờ chúng xem. Giống như lúc cậu làm với tinh linh gió ấy."
"Ừm... Tớ hiểu rồi. Để tớ làm thử."
Yifa nhìn chằm chằm vào những quả nhân hồn, rồi nhắm tịt mắt lại như đang niệm chú.
Cứ thế, nửa khắc (khoảng mười lăm phút) trôi qua.
Chẳng có chuyện gì đặc biệt xảy ra.
"Seika-kun. Lửa tắt chưa?"
"Vẫn chưa tắt."
"Ểêê! Tớ đã cầu xin thành khẩn thế rồi mà..."
Yifa buông thõng hai vai đầy thất vọng.
"Cậu thử nói ra thành tiếng xem sao. Dù với linh hồn thì cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy, nhưng ít ra cậu cũng dồn được tâm trí vào đó."
"Tớ hiểu rồi... Hãy tắt đi. Xin các cậu đấy."
"..."
"Xin các cậu hãy tắt đi mà. Tớ thành tâm cầu xin đấy."
"..."
"Cái đó, thực sự... xin các cậu đấy..."
Lửa vẫn không tắt.
"...Thật tình! Tắt đi cho tôi!!"
Lửa tắt ngấm.
Cứ như thể vừa bị hắt nước vào, toàn bộ ngọn lửa biến mất tăm. Nhiệt độ xung quanh lập tức hạ xuống.
"Hả, ơ, b-biến mất rồi sao!?"
"Vẫn còn đó mà. Nhìn kìa."
Khi Yifa ngước nhìn lên, những đốm lửa nhỏ lại lác đác xuất hiện từ khoảng không trung.
"...Đừng có hiện ra nữa."
Bị Yifa trừng mắt quát, ngọn lửa liền thu nhỏ lại bằng hạt đậu.
Ồ.
"Tốt lắm. Tập thêm chút nữa xem sao."
Hai khắc trôi qua.
Sau vô số lần làm cho ngọn lửa xuất hiện rồi lại biến mất, Yifa đã có thể điều khiển nhân hồn mà không cần phải nói ra thành tiếng nữa.
"T-Thế này được chưa?"
"Cậu tiến bộ nhanh thật đấy. Cỡ này thì chẳng mấy chốc cậu sẽ điều khiển được cả hướng và cường độ của ngọn lửa thôi. Chắc chắn là vậy."
Trong lòng tôi vô cùng mãn nguyện.
Ở kiếp trước, bọn hồ ly tinh rất rành trò điều khiển nhân hồn.
Đối với bất kỳ yêu quái sứ giả nào, việc điều khiển nhân hồn ―――― thứ hầu như chẳng có chút ý chí nào ―――― là điều không tưởng. Thế nhưng, tôi vẫn luôn miệt mài nghiên cứu với một niềm tin mãnh liệt rằng, nếu đám hồ ly tinh làm được thì con người cũng phải làm được.
Rốt cuộc, dù tôi hay các đệ tử có thử cách nào đi chăng nữa thì cũng chẳng ăn thua, khiến tôi nản lòng gần như muốn bỏ cuộc... nào ngờ đến một dị giới tôi lại có thể tìm thấy một đứa trẻ có tài năng thiên bẩm thế này.
Đúng là không bõ công lụi cụi đi thu thập nhân hồn dù bị đồng nghiệp mỉa mai là kẻ lập dị mà.
"Sau này chắc chắn cậu sẽ làm được những chuyện hệt như hỏa thuật của hồ ly tinh... à nhầm, ma pháp hệ hỏa đấy."
"Thật sao!?"
"Chưa hết đâu. Biết đâu đến cả những tinh linh mà Yifa nhìn thấy cũng sẽ chịu nghe lời cầu xin của cậu đấy. Giống như nàng công chúa trong truyện cổ tích vậy."
Vị tu sĩ Druid ở kiếp trước đã làm được điều đó. Chuyện đó hoàn toàn không phải là bất khả thi.
"Tuyệt quá... Seika-kun chuyện gì cũng biết nhỉ."
"Tớ đâu có biết hết mọi chuyện, tớ cũng phải học hành chăm chỉ lắm đấy chứ."
"Tớ cũng sẽ cố gắng! Tớ cứ tưởng đây là một khả năng vô dụng, nhưng giờ tớ thấy tự tin hơn một chút rồi! Cảm ơn cậu nhé, Seika-kun."
Ừm ừm. Cố lên nhé, cố lên.
Tôi cũng may mắn thật đấy.
Vừa chuyển sinh không lâu đã phát hiện ra một tài năng cỡ này cơ mà.
Mà với cô bé này thì năng lực chắc vẫn còn hơi yếu... nhưng có đồng đội vẫn tốt hơn là đơn thương độc mã.
"Phải rồi, Yifa này, cậu có bao giờ nghĩ đến chuyện rời khỏi nơi đây không?"
"Hả...?"
"Không, ý tớ không phải là bỏ trốn đâu. Dù nô lệ có được giải phóng đi chăng nữa thì họ vẫn tiếp tục làm việc cho gia đình đó như những người hầu đúng không? Bố của Yifa cũng giống như vậy mà. Mặc dù rời khỏi nơi mình đã sống từ nhỏ với thân phận nô lệ chắc hẳn là một điều vô cùng khó khăn, nhưng tớ vẫn muốn biết Yifa nghĩ thế nào."
"Tớ thì, tớ muốn rời khỏi đây."
Yifa khẳng định một cách dứt khoát.
"Không phải vì tớ ghét nơi này, mà là tớ muốn đến thật nhiều nơi khác. Tớ muốn biết thêm nhiều điều, muốn tận mắt chứng kiến nhiều thứ. Đất nước này rộng lớn lắm đúng không? Thế nên, nếu cứ chôn chân mãi ở đây thì phí quá. Nếu một ngày nào đó tớ được tự do, chắc chắn tớ sẽ..."
"Hưm, ra vậy."
Ánh mắt Yifa như đang hướng về một chân trời xa xăm nào đó.
Đúng như tôi nghĩ, cô bé này bề ngoài tuy hiền lành nhút nhát nhưng bên trong lại tràn đầy nhiệt huyết.
Cứ như tôi của ngày xưa... à không.
Khao khát của tôi ngày đó đâu có mang màu sắc tích cực như vậy.
"À đúng rồi. Tớ còn một chuyện nữa muốn nhờ Yifa."
"Chuyện gì thế?"
"Sắp tới tớ sẽ thường xuyên vắng nhà, cậu có thể tìm cách nói dối mọi người giúp tớ được không. Cứ bảo là tớ không khỏe nên đang nằm nghỉ trong phòng chẳng hạn."
"Ừ, ừm. Cũng được thôi nhưng mà..."
"Tớ muốn đi dạo xung quanh một mình. Nhưng tớ không muốn bị anh Gly làm phiền. Trăm sự nhờ cậu nhé."
Nghe vậy, Yifa gật đầu ra chiều đã hiểu.
Phía bên này thế là ổn thỏa.
Bắt đầu từ ngày mai hãy tiến hành các bước chuẩn bị thôi.
Sắp đến giờ phải quay lại, thấy Yifa vội vàng chạy về phía dinh thự, tôi liền dán một tấm thức thần lên người cô bé.
Đó là một tấm Hình nhân mang thủy thuật.
Tất nhiên, mục đích là để dập lửa phòng trường hợp bất trắc.
Chứ để nhân hồn gây hỏa hoạn thiêu rụi cả dinh thự thì rắc rối to.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Trong thời Heian - Nhật, một ngày được chia thành 48 khắc, nên seika tính 1 khắc là 30 phút. Trong khi đó, Lâu khắc (đồng hồ nước) chia 1 ngày thành 100 khắc nên 1 khắc khoảng 14.4 phút