Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 19

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 45

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

Tập 1: Chuyển sinh – Nhập học học viện - Chương 11: Âm Dương Sư mạnh nhất muốn vào học viện

Chương 11: Âm Dương Sư mạnh nhất muốn vào học viện

Chiến công đầu của tôi nhanh chóng truyền đến tai tất cả mọi người trong dinh thự.

Kết quả là.

Bữa tối trở nên vô cùng thịnh soạn.

"Chà..."

Tuyệt thật, có nguyên cả một con lợn sữa quay kìa.

Mới có một ngày mà chuẩn bị được chừng này đúng là hay thật.

"Tuyệt quá nhỉ! Cái này là để ăn mừng Seika-kun đấy."

Yifa, người đang phụ dọn bữa, mỉm cười thì thầm vào tai tôi.

Nghe cậu ấy nói vậy, tôi thấy hơi ngượng ngùng.

Nhưng nếu được thì tôi thích họ chuẩn bị từ hôm qua hơn.

À không, tôi cũng chẳng bận tâm đến ngày sinh nhật đâu.

"Hôm nay, con trai ta có vẻ đã lập được một chiến công vang dội."

Khi bữa ăn bắt đầu, cha chậm rãi mở lời.

"Một con Elder Newt cỡ đó, ta cũng mới thấy lần đầu. Chắc hẳn nó là một cá thể đã sống lâu năm tận sâu trong núi. Để đánh bại được nó, ngay cả những mạo hiểm giả lão luyện cũng chẳng hề dễ dàng gì."

"Seika rất dũng cảm thưa cha. Em ấy đã xông tới để cứu một hầu gái ở gần gian nhà phụ."

Ồ, anh Luft khen mình kìa. Người anh này tuy đàng hoàng nhưng luôn có vẻ muốn giữ khoảng cách với tôi, nên giờ tôi thấy hơi cảm động chút đỉnh.

Ấy, khoan đã, Gly đang trừng mắt lườm tôi dữ dội kìa... Anh ngứa mắt với chiến công của tôi đến thế cơ à.

Thêm nữa, mẹ cũng chẳng buồn chạm mắt với tôi. Mà chuyện này thì cũng đành chịu thôi.

"Con cảm ơn cha. Cảm ơn anh."

"Thực phẩm tối nay là quà chúc mừng từ thương hội. Vài ngày nữa, Hội đồng thành phố sẽ gửi thư cảm ơn, còn Guild Mạo hiểm giả sẽ trao tặng giấy chứng nhận thảo phạt cùng huân chương."

"Vậy sao ạ. Thật là một vinh dự lớn lao."

"Thế nên, Seika. Con đã đánh bại con quái vật đó bằng cách nào? Kể cho cha nghe xem."

"Vâng. Có vẻ như nó sợ lửa, nên con đã dùng hỏa ma pháp ạ."

"..."

Ủa, sao thế?

Không lẽ ông ấy đang nghi ngờ sao?

"À ừm, lúc đó con chỉ biết lao vào quên cả trời đất, nên cũng chẳng suy nghĩ được điều gì cao siêu..."

"...Đúng là vậy, Elder Newt là quái vật hệ thủy, nhưng thực tế lại rất yếu trước lửa."

Ngập ngừng một chút, cha đáp lại như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

"Con hiểu biết rõ đấy."

"Con từng đọc qua trong sách ạ. Với lại, con nghe nói cha đã từng dùng hỏa ma pháp để đánh đuổi nó một lần rồi."

"...Phán đoán rất tốt. Con cũng học hành rất chăm chỉ. Nhưng Seika này, đừng vì thế mà tự mãn. Chẳng có gì đảm bảo lần sau đối mặt với một con quái vật tương tự, con có thể đánh bại nó theo cách cũ đâu. Những lúc không cần thiết phải chiến đấu, hãy coi việc bỏ chạy là ưu tiên hàng đầu."

"Vâng thưa cha. Con cũng nghĩ là mình đã ăn may ạ."

Đúng thế thật. Dù là tôi thì đánh một ngàn trận cũng sẽ có một lần... à không, với đối thủ cỡ đó thì làm gì có chuyện tôi thua được chứ.

"Nhưng việc con lập công lớn là sự thật. Ta cũng phải có phần thưởng cho con. Seika, con có mong muốn thứ gì không?"

"Nếu vậy thì thưa cha. Con có một thỉnh cầu ạ."

Tôi đi thẳng vào vấn đề chính.

"Con không có ma lực. Nhưng dẫu vậy, con vẫn không thể từ bỏ ma pháp mà luôn một mình miệt mài tu luyện. Có lẽ nhờ những nỗ lực ấy, mà giờ đây tuy chỉ là một chút xíu, nhưng con đã có thể sử dụng được ma pháp."

Tôi rút gậy phép ra, và thắp lên một ngọn lửa màu xanh lè ngay đầu gậy cho mọi người xem.

"Có thể sử dụng ma pháp. Trước nay con chỉ cần thực tế đó thôi là đã đủ mãn nguyện rồi, nhưng trải qua sự việc lần này, trong con lại nảy sinh một khát khao khác. Đó là khát khao được dùng ma pháp của mình để giúp ích nhiều hơn cho một ai đó."

"..."

"Dưới hình thức nào thì con vẫn chưa quyết định được. Thế nhưng, là một người con của gia tộc Lamprogue vinh quang ―――― một danh gia vọng tộc về ma pháp học, con cũng muốn dùng chính năng lực của mình để cống hiến cho Đế quốc. Vì vậy, thưa cha."

Tôi dừng lại một nhịp rồi nói tiếp.

"Xin hãy cho phép con được nhập học tại Học viện Ma pháp Hoàng gia Rodnea."

"Cái gì!?"

Mặc kệ tiếng kêu thảng thốt của Gly, tôi nói tiếp.

"Con nghe nói Học viện Ma pháp đã bồi dưỡng ra vô số ma pháp sư danh tiếng. Con cũng muốn mài giũa sức mạnh của mình ở đó, và xác định con đường mình sẽ đi. Bản thân con vẫn còn non nớt, nên con xin được bắt đầu từ trường sơ cấp. Nếu được, con muốn đi học từ mùa xuân năm sau ạ."

Bản thân tôi thấy đây là một bài diễn thuyết dốc hết tâm can, nhưng cha vẫn cứ im lặng một hồi lâu.

Bàn ăn chìm trong tĩnh lặng.

Dù vậy, tôi không hề lo lắng.

Tôi đã lập được một công trạng lớn đến vậy cơ mà. Dẫu có suy nghĩ gì đi nữa, thì chí ít một thỉnh cầu cỡ này ông cũng phải chấp nhận thôi.

"...Ta hiểu rồi. Được thôi."

"Ch-Cha!?"

"Nhưng, đừng nghĩ mang danh gia tộc Bá tước thì sẽ được miễn trừ kỳ thi. Con phải tự lực thi đỗ, đó là điều kiện."

"Vâng thưa cha. Con cảm ơn cha. Ngay từ ngày mai con sẽ nỗ lực ôn thi ạ."

Tiện thể, tôi bổ sung thêm.

"Với lại, con còn một thỉnh cầu nữa ạ."

"Chuyện gì nữa?"

"Khi đến học viện, con muốn được đưa Yifa đang ở đằng kia theo cùng với tư cách là người hầu ạ."

"Ể, t-tớ á!?"

Yifa hoảng hốt, nhưng cha im lặng một lúc rồi gật đầu.

"Chỉ là chuyện đó thì không sao. Một khi đã đưa ra khỏi lãnh địa, ta sẽ chuyển quyền sở hữu nó sang cho con. Coi như đó là quà chia tay đi."

"Con cảm ơn cha. Thêm vào đó... cha có thể cho phép Yifa cùng theo học tại học viện được không ạ."

"Cái gì?"

Lần này cha chau mày.

"Chuyện đó thì không được."

"Tại sao ạ?"

"Cả cha và mẹ của con bé đó đều không có tài năng ma pháp. Dòng máu thường dân hiếm khi nào chỉ trong một đời lại mang lượng ma lực lớn lao được. Cho đi học viện cũng chẳng có ý nghĩa gì đâu. Bỏ cuộc đi."

"Nếu là lý do đó thì không có vấn đề gì đâu ạ. Yifa đã bộc lộ sức mạnh ma pháp rồi. Giờ con sẽ cho mọi người thấy ngay đây."

Tôi đứng dậy, mở toang ô cửa sổ lớn của phòng ăn.

Rồi, tôi bước đến chỗ Yifa.

"S-Seika-kun, tớ..."

"Lại đây."

Và thế là, tôi dẫn Yifa đang đầy vẻ bối rối đến trước cửa sổ.

"Yifa này. Nếu cậu muốn đi cùng tớ ―――― thì hãy phóng ngọn lửa của nhân hồn ra ngoài cửa sổ bằng toàn bộ sức mạnh đi. Lúc đó... để xem nào, cậu cứ thử hô lên Viêm Hào Mâu (Flame Note) là được."

Tôi khẽ thì thầm, rồi dúi cây gậy phép vào tay cô bé.

Yifa nhìn tôi chằm chằm một lúc ―――― rồi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cô bé lặng lẽ chĩa gậy phép lên bầu trời.

Trông nó giống như một chiếc gậy chỉ huy của đội trưởng quân đội hơn là một cây gậy phép ――――.

"―――― Flame Note."

Phừng phực.

Một cột lửa màu cam rực rỡ đâm toạc lên bầu trời đang độ ngả bóng hoàng hôn.

Nó vươn dài bất tận, lan rộng ra, và thắp sáng rực rỡ cả một vùng phong cảnh bên ngoài.

"Hả!?"

"Viêm Hào Mâu (Flame Note) là hỏa ma pháp cấp trung cơ mà... Nhưng, cái uy lực quái quỷ gì thế này..."

Gly và Luft đồng loạt đứng bật dậy, thảng thốt sững sờ.

Một ngọn lửa thật hoài niệm.

Hỏa thuật của hồ ly tinh có thể thiêu rụi cả một ngọn núi, nhưng đòn vừa rồi chắc cũng phải ngang ngửa hạng yêu hồ bốn đuôi.

Tiến bộ nhanh thật. Quả nhiên Yifa mang trong mình tài năng sai khiến những thứ thuộc về thế giới tâm linh.

"Thế nào ạ, thưa cha? Yifa đã dùng hỏa ma pháp để bảo vệ hầu gái khỏi con Elder Newt. Cô ấy đã may mắn sinh ra với tài năng ma pháp thiên bẩm. Con nghĩ sẽ thật đáng tiếc nếu để tài năng này bị vùi lấp."

Cha ngạc nhiên im lặng một hồi, nhưng rồi ông khẽ cụp mắt xuống và nói.

"...Được thôi, cứ làm gì con muốn. Tuy nhiên, điều kiện phải đỗ kỳ thi thì vẫn không thay đổi. Rõ chưa?"

"Tất nhiên rồi ạ. Con cảm ơn cha."

Tôi quay sang Yifa.

"Xin lỗi nhé, vì đã tự tiện quyết định mọi chuyện. Yifa từng bảo là muốn rời khỏi lãnh địa để đi thăm thú nhiều nơi đúng không... Nếu không phiền, cậu có muốn đi cùng tớ không?"

"Ư, ừm. Seika-kun, tớ..."

"Vẫn chưa xong đâu. Chúng ta bắt buộc phải đỗ kỳ thi nữa. Từ giờ cho đến mùa xuân sẽ phải đâm đầu vào học đấy."

"Ừm, tớ sẽ cố gắng! A... Nếu làm người hầu, thì cách ăn nói cũng phải chỉnh tề lại nhỉ. Ng-Ngài Seika."

"Không sao đâu, cậu cứ cư xử như bình thường là được."

"Nhưng mà..."

"Nghe cứ kỳ kỳ sao ấy, với lại từ mùa xuân chúng ta sẽ là bạn học của nhau mà."

Hơn nữa gọi vậy đụng hàng với Yuki mất, xin cậu đừng dùng.

"V-Vậy sao? Tớ hiể..."

"―――― CON KHÔNG CHẤP NHẬN!!"

Đột nhiên, Gly đập bàn ầm một tiếng, giọng hét lớn vang vọng khắp phòng ăn.

"Cha, cha đang nghĩ cái quái gì vậy ạ!? Cái Học viện Ma pháp Hoàng gia đó mà lại để cho một đứa phế vật vô ma lực, v-với cả một con nô lệ nhập học sao!"

Yifa sợ hãi co rúm người lại.

"Thêm nữa thưa cha! Từ bao đời nay, gia tộc Lamprogue chưa từng để cho anh em trong nhà bước chung một con đường cơ mà! Mùa xuân năm sau, chính con sẽ là người chuyển vào Học viện Ma pháp! Đâu đáng để vì thằng này mà phải phá vỡ truyền thống chứ! Cứ tống cổ nó vào quân đội là được mà! Đúng không ạ, thưa cha!"

"...Đúng là vậy, Gly."

Blaze điềm tĩnh trả lời.

"Ở gia tộc Lamprogue, để dùng tài năng ma pháp cống hiến rộng khắp cho Đế quốc, sẽ không có chuyện anh em chọn chung một con đường. Và ta cũng không có ý định phá vỡ truyền thống đó trong thế hệ của mình."

"Nếu vậy thì!"

"Vì thế Gly à ―――― Con hãy gia nhập Quân đội Đế quốc đi."

"Hả...?"

Gly mở to hai mắt, lần này thì á khẩu thực sự.

Thậm chí có khi anh ta còn chẳng hiểu được mình vừa nghe thấy cái gì nữa kìa.

"Con có thể lực và có cả tài năng kiếm thuật. Chắc chắn sẽ phù hợp. Con còn nhớ ông chú Petrus chứ? Hiện tại chú ấy đang đồn trú với tư cách là chỉ huy ở dọc biên giới phía đông. Ta sẽ liên lạc nhờ chú ấy chiếu cố cho con sau khi nhập ngũ."

"T-Tại sao ạ."

Gly thở hồng hộc, thốt ra từng lời khó nhọc.

"Tại sao lại là con! C-Con là con trai thứ, hơn nữa con có ma lực chứ không như nó! Vậy mà..."

"Vậy ta hỏi con nhé, Gly. Trong suốt những năm qua con đã làm những gì?"

Gly lại cạn lời thêm lần nữa.

Ừm, bị nói trúng tim đen thì thế là phải rồi.

"Khoảng thời gian lẽ ra con phải học ở trường sơ cấp của học viện, con có khám phá được điều gì mới mẻ không? Con đã thử nghiệm điều gì chưa? Con đã nỗ lực để nâng cao thực lực của bản thân chưa? Gly, ta chỉ toàn thấy con cắm đầu vào kiếm thuật, rồi tụ tập chơi bời với lũ du thủ du thực trong thị trấn thôi."

"..."

"Con có biết tố chất cần thiết nhất của một nhà nghiên cứu là gì không? Là lòng nhiệt huyết. Ta không hề cảm nhận được điều đó từ con."

"Nh-Nhưng mà..."

"Trái lại, Seika đã nỗ lực và chứng minh bằng kết quả. Đó là tất cả."

Nghe những lời hoàn toàn chí lý đó, Gly trợn trừng mắt nín bặt.

Sắc mặt anh ta giờ đã chuyển sang màu tim tím.

"...Quyết đấu."

"Hử?"

Gly bất ngờ chỉ thẳng tay vào tôi và hét lớn.

"Seika!! Anh thách đấu với mày! Đồ đánh cược chính là con đường vào học viện!!"

"Gly, dừng lại đi..."

Mặc cho Luft ra sức can ngăn, Gly cũng chẳng thèm lọt tai.

"Nếu mày thua thì cút khỏi cái nhà này ngay lập tức! Nghe rõ chưa!!"

"À ừm..."

Không, người trả học phí là cha cơ mà?

Nghĩ vậy, tôi liếc nhìn cha. Blaze mang vẻ mặt đau khổ mở lời.

"Seika, con có đồng ý không?"

"Blaze!"

Người mẹ vẫn luôn giữ im lặng bỗng nhiên cất cao giọng.

Theo phản xạ, tôi ngoái nhìn sang, nhưng bà ấy lập tức ngoảnh mặt đi.

Hử...? Gì thế nhỉ?

Dù bối rối, tôi vẫn trả lời cha.

"Con thì sao cũng được ạ."

"Gly, con cũng chấp nhận rồi đúng không."

"Vâng thưa cha. Con sẽ chứng minh cho mọi người thấy thực lực ma pháp của con vượt trội hơn nó. Đến lúc đó, xin cha hãy chấp thuận con đường trở thành nhà nghiên cứu của con."

"...Được thôi."

"Gly! Dừng ngay cái trò ngớ ngẩn đó lại đi. Anh em trong nhà mà lại đi quyết đấu..."

"Bà cứ giữ im lặng đi."

"Nhưng mà!"

"Đúng thế thưa mẹ! Đây là chuyện giữa con và Seika. Bản thân con cũng có những thứ tuyệt đối không thể nhượng bộ được."

"Vậy quyết định thế đi."

Cha đứng dậy.

"Thời gian là buổi trưa ngày mai. Luật lệ sẽ tuân theo nghi thức chính thức của Đế quốc, nhưng nghiêm cấm sử dụng kiếm thật và ma pháp tấn công từ cấp trung trở lên. Ta sẽ làm người làm chứng. Hôm nay nghỉ ngơi sớm đi."

Nói rồi, cha bước ra khỏi phòng ăn.

Từ lúc nào không hay, bóng chiều tà đã buông xuống bên ngoài khung cửa sổ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!