Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 20

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 46

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

Tập 1: Chuyển sinh – Nhập học học viện - Chương 14: Âm Dương Sư mạnh nhất thu dọn tàn cuộc

Chương 14: Âm Dương Sư mạnh nhất thu dọn tàn cuộc

Vào buổi sáng sớm ngày hôm sau, sau khi thuận lợi giành chiến thắng mà không cần động thủ.

Tôi đang ở trong khu rừng trên ngọn núi trải dài phía sau dinh thự.

"Hộc... hộc..."

Việc băng qua khu rừng đồi núi thậm chí không có lấy một con đường mòn cho thú đi lại quả là khó nhọc.

Nhất là với cơ thể kiếp này lại càng vất vả hơn.

Nhưng may mắn thay, đích đến của tôi đã rất rõ ràng.

"...Cuối cùng cũng tới."

Tôi thở phào nhẹ nhõm và ngẩng mặt lên.

Hiện ra ngay trước mắt ―――― một người đàn ông khổng lồ đang nằm vắt vẻo giữa khu rừng.

Vóc dáng vạm vỡ cuồn cuộn cơ bắp, cao phải đến năm trượng (khoảng mười lăm mét).

Trên cổ đeo một chuỗi tràng hạt khổng lồ, thứ duy nhất có thể gọi là trang phục trên người hắn chỉ là chiếc quần ống rộng rách nát quấn quanh hông.

Một thực thể như vậy, đang nằm ườn trên núi và quay lưng về phía tôi.

"Này ――――!"

Tôi cất giọng gọi lớn về phía gã khổng lồ.

Ngay lập tức, cái đầu trọc lốc khổng lồ quay ngoắt lại.

Một con mắt duy nhất ngự trị giữa khuôn mặt.

Nó hướng về phía này và nhìn chằm chằm vào tôi.

Gã khổng lồ nhỏm dậy.

Con mắt độc nhất mở to, thu gọn hình bóng tôi vào trong tầm nhìn.

"U-UOOOOOOOOOOOOOOOOO!!"

Một tiếng gầm đinh tai nhức óc.

Bầy chim giật mình hoảng hốt lần lượt vỗ cánh bay tán loạn khỏi những tán cây.

Gã khổng lồ vươn người về phía trước.

Hắn chống tay ngay sát chỗ tôi đứng, đưa cái khuôn mặt râu ria xồm xoàm khổng lồ sát lại gần.

Và rồi, cái miệng ấy mở ra.

"UOOOOO! Đã lâu không gặp! Đã lâu không gặp ngài, ngài Haruyoshi!!"

Tôi ngước nhìn khuôn mặt râu ria xồm xoàm thô kệch ấy, mỉm cười nói.

"Hô, Nyudou. Ngươi cũng nhận ra ta trong bộ dạng này sao."

"Làm sao mà nhận nhầm được chứ ạ! Những hoa văn mang theo chú lực tà ác thế này, nếu không phải là ngài Haruyoshi thì còn ai vào đây nữa."

Những giọt nước mắt lã chã tuôn rơi từ con mắt độc nhất khổng lồ của gã.

"Vui quá, vui quá đi mất. Thật chẳng ngờ, tôi lại có thể một lần nữa phục vụ ngài Haruyoshi..."

"Hứ, Nyudou. Đừng có mà đắc ý. Người được ngài ấy gọi ra đầu tiên là Yuki này cơ... Nyudou! Ngươi có nghe không đấy, Nyudou!"

"Hửm? Kia chẳng phải là con nhóc Quản Hồ sao! Thật là một khuôn mặt hoài niệm, đã lâu lắm rồi nhỉ... Tốt quá, nhóc con cũng được gọi đến sao. Tốt quá tốt quá."

"Hứ, đương nhiên rồi. Yuki là người đầu tiên cơ mà!"

Lắng nghe cuộc cãi vã của đám yêu quái, tôi trút một hơi thở phào nhẹ nhõm.

Với bộ dạng này, tôi đã từng lo sợ rằng sẽ bị chúng khinh thường rồi nổi loạn... nhưng xem ra không sao rồi.

"Xin lỗi vì đã gọi ngươi ra đột ngột thế này, Nyudou. Chắc ngươi cũng hoang mang lắm khi không thấy ta ở đó."

"Không sao đâu ạ, thưa ngài Haruyoshi. Chỉ là... rốt cuộc thì tôi phải làm gì đây?"

Nyudou nhăn nhó làm vẻ mặt khổ sở.

"Nơi tôi xuất hiện, trông chẳng giống Kinh đô, mà thậm chí còn chẳng giống Nhật Bản nữa. Tôi cứ mải miết đuổi theo thức thần của ngài Haruyoshi, lang thang vô định hết chỗ này đến chỗ nọ, rồi lại bị mắc kẹt bởi kết giới quanh đây nên chẳng thể tiến thêm được bước nào. Chẳng biết phải làm sao nên đành nằm ườn ra đó... nhưng giờ thì tôi phải làm thế nào ạ?"

"Không, nhiệm vụ của ngươi xong rồi."

Tôi đáp.

"Ngươi chỉ cần đuổi theo thức thần, đi loanh quanh trên núi là đủ rồi ―――― Ta chỉ muốn ngươi đuổi bớt mấy con quái vật ngáng đường khỏi tổ của chúng thôi."

"Quái vật?"

"Cũng giống như yêu quái thôi. Chắc hẳn với ngươi chúng chỉ là lũ nhãi nhép chẳng đáng bận tâm. Ngươi có gặp con nào không? ―――― Ví dụ như một con kỳ giông khổng lồ chẳng hạn."

"Aaa, có chứ ạ, có một con thú trông như vậy. Tôi đang tự hỏi không biết nó là cái giống gì, nhưng trông có vẻ nhát gan lắm, vừa thấy tôi là nó chạy mất tăm... Chẳng lẽ ngài muốn tìm thứ đó sao?"

"Ừ. Nó giúp ích được nhiều lắm."

Tôi nhớ lại lời Gly đã nói... Rằng chỉ tình cờ con quái vật xuất hiện, nếu tình cờ mày không đánh bại được nó...

Nực cười.

Làm gì có chuyện tình cờ ở đây.

Đi vào núi, thả thức thần để điều tra quái vật, dán bùa chú kết giới để che giấu Nyudou, rồi thiết lập cánh cửa.

Đó là những việc tôi đã âm thầm chuẩn bị từ nửa năm nay.

Tất cả là để lập nên một chiến công vào đúng thời điểm kỳ thi đang đến gần, nhằm ép cha phải chấp thuận yêu cầu của tôi.

Dù có vài biến cố nhỏ như việc con quái vật mò xuống khu dân cư, nhưng nhìn chung mọi chuyện vẫn diễn ra đúng như kế hoạch.

Nhân tiện, cả tấm Hình nhân dùng để nguyền rủa có gắn tóc của Gly cũng chỉ là thứ tôi chuẩn bị sẵn từ trước mà thôi.

Để đề phòng bất trắc, tôi đã làm sẵn Hình nhân cho Luft, Blaze, và cả những người hầu trong dinh thự. Tất nhiên là có cả của Yifa nữa.

Chín năm kể từ khi chuyển sinh.

Tôi có thừa thời gian để chuẩn bị những thứ đó mà.

"Nyudou."

Tôi lên tiếng gọi gã khổng lồ một mắt.

"Trong trận chiến cuối cùng ở thế giới kia, ta đã mất đi phần lớn sức mạnh. Cơ thể ở kiếp này vẫn chỉ là một đứa trẻ. Âm Dương Sư từng vang danh vô địch thiên hạ nay chẳng còn lại chút tàn dư nào ―――― thế nhưng, ở dị giới này, ta sẽ vượt qua chính ta của quá khứ. Ta của quá khứ với hàng vạn yêu quái quy phục dưới trướng, khiến ngay cả thần linh cũng phải khiếp sợ."

"V... Vâng!"

"Hãy đồng hành cùng ta trên con đường xưng bá ở kiếp này, Nyudou. Ta cần sức mạnh của ngươi."

"Vâng ――――!!"

Gã khổng lồ một mắt phủ phục dập đầu.

"Thật là vinh hạnh, vinh hạnh quá đỗi! Vui mừng khôn xiết. Thật hoài niệm làm sao, những tháng ngày ấy. Dưới trướng ngài Haruyoshi, chúng ta đã càn quét hàng vạn quân thù, khuất phục những tà thần hùng mạnh, tàn sát những bậc anh kiệt ở dị quốc. Những ngày tháng đó, lại một lần nữa sắp sửa bắt đầu sao. Thật đáng mong đợi, đáng mong đợi quá."

"Ta sẽ cho ngươi thấy một chân trời mới. Cứ đón chờ đi."

Tôi mở cánh cửa Hình nhân được đặt ngay phía sau Nyudou.

Ánh sáng lọt ra ngoài, không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo, rồi bao trùm lấy cả gã khổng lồ.

"Ta sẽ gọi ngươi lại ―――― cho đến lúc đó, hãy tiếp tục yên giấc trong dị không gian đi."

"Vâng, thưa ngài Haruyoshi. Xin hãy gọi tôi bất cứ lúc nào..."

Nyudou bị hút vào trong không gian vặn vẹo.

Khi hình dáng khổng lồ của gã hoàn toàn biến mất, tấm Hình nhân làm cánh cửa trở về tay, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

"Phù, cuối cùng cũng tạm yên chuyện."

Tôi xé vụn những tấm bùa chú kết giới được dán trên mấy cái cây quanh đó.

Những mảnh giấy vụn rơi xuống đám cỏ dại rồi biến mất. Tất cả những bùa chú liên quan chắc hẳn cũng chung số phận.

Vậy là việc thu dọn tàn cuộc đã hoàn tất.

"Nhưng mà, ngài Seika làm mọi chuyện vòng vo quá đấy."

Yuki thò đầu ra và nói.

"Một thế giới nhạt nhẽo, với những con người yếu ớt. Nếu là ngài Seika, ngài thừa sức làm mọi thứ theo ý mình cơ mà."

"Em quên rồi sao, Yuki. Ở kiếp trước, ta đã bị chính những kẻ yếu ớt đó giết chết đấy."

"Ư, chuyện đó..."

"Yuki, ta... ở kiếp này, muốn trở thành một phần trong số họ. Trở thành một trong số vô vàn những con người nhỏ bé, yếu ớt kia."

Dù có hơi có lỗi với Nyudou, nhưng tôi không có ý định bước lại con đường bạo lực như ở kiếp trước nữa.

Sống một cuộc đời lặng lẽ.

Khôn khéo luồn lách.

Và rồi, chiếm lấy mọi thứ mình muốn mà không ai hay biết.

Tôi tin rằng, đó mới chính là một lối sống khôn ngoan.

Những chuyện vừa xảy ra cũng chỉ coi như là một buổi diễn tập thôi.

Sự giảo hoạt mà tôi từng thiếu vắng ở kiếp trước ―――― chắc hẳn là như thế này nhỉ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!