Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 19

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 45

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

Tập 1: Chuyển sinh – Nhập học học viện - Chương 12: Âm Dương Sư mạnh nhất nhận quà

Chương 12: Âm Dương Sư mạnh nhất nhận quà

"Rắc rối to rồi nhỉ, ngài Seika."

Trong căn phòng riêng lúc về đêm.

Dưới ánh trăng rọi qua khung cửa sổ, tôi đang cắt hình nhân thì Yuki - trong hình dáng một con cáo thon dài - thò đầu ra từ giữa kẽ tóc tôi và nói vậy.

"Một chút."

"Quả nhiên... ngài định trừ khử hắn sao?"

"――――Seika, em rảnh một chút không?"

Cùng với tiếng gõ cửa là giọng của anh cả.

Yuki thoắt cái chui tọt vào trong tóc. Tôi cũng cuống cuồng nhét vội giấy và kéo xuống gầm giường.

"Vâng, có chuyện gì thế ạ? Anh Luft."

"Anh vào nhé... Quả nhiên em vẫn còn thức nhỉ."

Luft nói vậy, treo chiếc đèn lên trần nhà rồi ngồi xuống cạnh tôi trên giường.

Một lúc lâu, khoảng thời gian tĩnh lặng trôi qua.

Có chuyện gì vậy nhỉ?

"À ừm, anh Luft...?"

"Seika. Tuy có hơi muộn một chút, nhưng chúc mừng sinh nhật em."

"Dạ."

"Đây, quà cho em."

Nói rồi, anh trao cho tôi một chiếc hộp gỗ nhỏ.

"Em mở ra xem thử đi."

Tôi tháo sợi dây da trông có vẻ đắt tiền ra rồi mở nắp hộp.

Bên trong là một cây bút trong suốt màu trắng cùng với một lọ mực.

"Cái này là... thủy tinh ạ?"

"Ừ. Bút thủy tinh đấy. Nghe nói do một thợ thủ công tu luyện thổ ma pháp cấp cao làm ra. Đang thịnh hành ở Đế đô lắm, đợt đi theo cha anh đã mua nó về đấy."

"Cái này dùng thế nào ạ?"

"Giống hệt bút lông chim thôi. Chỉ cần nhúng vào lọ mực rồi viết. Nhưng khác với bút lông chim, cái này có thể dùng mãi mãi."

"Chà..."

"Seika rất chăm học nên xài bút lông chim mau hỏng lắm đúng không? Thế nên anh nghĩ cái này rất hợp... Thật đúng lúc. Nếu đến học viện, chắc chắn cơ hội dùng đến bút viết sẽ còn nhiều hơn nữa. Với lại, thỉnh thoảng nhớ viết thư về nhà đấy nhé."

"Vâng... vâng ạ. Em cảm ơn anh Luft."

Chẳng thể nghĩ ra thêm lời nào để nói, tôi chìm vào im lặng.

Một lát sau, Luft lên tiếng.

"Anh xin lỗi nhé, Seika."

"Dạ..."

"Vì lúc nào cũng tỏ ra xa cách với em."

"..."

"Nói sao nhỉ... Anh không biết phải cư xử với em thế nào cho phải."

"...Vì em là con của lẽ sao ạ?"

"Đúng hơn là do những người xung quanh. Cha, mẹ, rồi cả đám hầu gái từ trước đến nay đều mang thái độ như thế, nên anh không biết bản thân mình nên làm gì mới đúng. Em thấy đấy, anh vốn là người thiếu tính chủ động mà."

"Em không nghĩ vậy đâu."

"Chỉ là anh cố tỏ ra như vậy thôi. Để cho ra dáng con trai trưởng của lãnh chúa ấy mà. Chứ thực ra anh hèn nhát lắm. Ngày xưa anh thậm chí còn từng sợ cả Seika nữa cơ."

"Dạ... Vậy sao ạ? Tại sao thế?"

"Ưm... Nhắc mới nhớ, tại sao nhỉ? Anh chỉ nhớ láng máng vậy thôi chứ quên mất tiêu rồi. Dù sao thì cũng là chuyện từ hồi còn bé xíu mà."

Luft mỉm cười.

"Nhưng mà, bây giờ nhìn Seika trưởng thành chững chạc thế này anh vui lắm. Với tư cách là một người anh, anh cảm thấy rất tự hào."

"Vâng..."

Tôi ngậm chặt miệng lại.

Tôi chưa từng coi những con người trong căn nhà này là gia đình.

Gia đình của tôi chỉ có duy nhất một người chị gái đã mất từ lúc tôi còn nhỏ ở kiếp trước mà thôi.

Thế nên, cái thân phận con của lẽ bị ghẻ lạnh này, theo một nghĩa nào đó, tôi lại thấy khá thuận tiện.

Chính vì vậy, tôi cảm thấy hơi bất ngờ.

Không ngờ lại có người phiền lòng về mối quan hệ với tôi.

"Nhớ nương tay đấy nhé, Seika."

"Dạ..."

"Chuyện ngày mai ấy. Dù chẳng có chút ma lực nào, em vẫn có thể đánh bại cả quái vật cơ mà. Không đời nào em lại thua Gly được. Nên là, chừng mực thôi nhé. Như thế cũng đủ để thằng chả chừa thói rồi."

"...Vâng, em hiểu rồi."

"Vẫn còn sớm nhưng mà, đến học viện rồi thì ráng mà học hành chăm chỉ đấy."

"Vâng. Anh Luft cũng cố gắng trở thành một lãnh chúa tuyệt vời nhé."

"Lãnh chúa tuyệt vời sao. Anh không tự tin lắm đâu."

"Vậy, để em hoặc anh Gly kế thừa thay nhé?"

"Ưm, thế thì cũng đáng lo lắm. Quả nhiên là anh vẫn nên cố gắng thì hơn ―――― Vậy thì, chúc em ngủ ngon. Seika."

Khi Luft rời khỏi phòng, Yuki lại một lần nữa ló mặt ra từ trên đầu tôi.

"Quà tặng sao, ngài Seika? Hứ, xem ra cũng là một con người biết điều đôi chút nhỉ. Dù sao thì chắc cũng chẳng có giá trị gì to tát đâu."

"Này, đừng có nói thế. Hơn nữa ―――― cái này là đồ xịn phết đấy."

Nhúng vào lọ mực ngay cạnh đó rồi thử viết chú ngữ lên Hình nhân, cảm giác đưa bút khá mượt mà.

Đúng là không hổ danh hàng đang thịnh hành ở Đế đô. Chắc hẳn là đắt tiền lắm đây.

"Ngài ưng ý thì tốt rồi, nhưng biết đâu trong đó có giấu kim tẩm độc nên ngài hãy cẩn thận nhé."

"Không sao đâu."

"Đó là, theo nghĩa nào vậy ạ?"

"Theo nghĩa nào cũng vậy thôi."

Đâu phải là kiếp trước đâu mà phải lo mấy chuyện đó cơ chứ.

Ý tôi là, giả sử có giấu kim tẩm độc thật thì cũng chẳng hề hấn gì.

"Mà quan trọng hơn, bây giờ bên kia mới là vấn đề đây này."

"Bên kia ạ?"

"Yuki, em trốn thêm một lúc nữa đi."

"Hả, ngài Seika?"

Vừa ấn Yuki chui ngược lại vào trong tóc, tôi vừa cúi rạp đầu xuống.

Khoảnh khắc tiếp theo.

Một lưỡi dao gió bay vụt qua cửa sổ, sượt qua ngay trên đỉnh đầu tôi và chém toạc một mảng lớn trên cánh cửa.

Những mảnh gỗ vụn rơi lả tả xuống sàn nhà.

"Ây da. Cái này thì không sửa nổi rồi..."

Dời mắt khỏi cánh cửa đáng thương ra ngoài cửa sổ, có một bóng người ở đó.

Được chiếu rọi bởi ánh sáng của hai mặt trăng, Gly với khuôn mặt hằn học đang chĩa thẳng gậy phép về phía tôi.

Tình hình này thì không đi không được rồi.

Có vẻ như, cuộc quyết đấu sẽ diễn ra sớm hơn nửa ngày.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!