Chương 13: Âm Dương Sư mạnh nhất quyết đấu
Sân tập ma pháp tắm mình trong ánh trăng.
Khu vực nằm cách biệt với dinh thự ấy chính là sân khấu cho cuộc quyết đấu lúc nửa đêm.
"Có phải anh nôn nóng quá rồi không? Anh Gly."
Tôi lên tiếng hỏi Gly, người đang nắm chặt gậy phép và trừng trừng nhìn tôi.
"Anh không đợi đến ngày mai được sao? Cha đã bảo là sẽ đích thân làm người chứng kiến cơ mà."
"―――― Câm miệng."
Khuôn mặt Gly vặn vẹo.
"Câm miệng, câm miệng ngay! Mày đã ủ mưu từ bao giờ, từ bao giờ hả!?"
"Anh đang nói gì thế? Nếu là chuyện Học viện Ma pháp, thì từ hồi bảy tuổi em đã luôn muốn đi rồi. Chẳng phải chính anh Gly đã thao thao bất tuyệt kể cho em nghe sao. Anh không nhớ à?"
"Mày... ! Đừng có mà đắc ý... Chẳng qua mày chỉ ăn may thôi! Tình cờ quái vật xuất hiện, nếu tình cờ mày không đánh bại được nó, thì kẻ bị tống cổ vào quân đội chính là mày đấy!!"
"Tình cờ, nhỉ."
Tôi cười gượng.
"Nếu vậy thì đáng lẽ ra anh nên đánh bại nó mới phải. Chứ đâu phải là hét lên thảm thiết rồi co giò bỏ chạy."
"Cha đã ra lệnh không được ra khỏi dinh thự! Tao chỉ tuân theo lệnh thôi!"
"Thế sao anh không nói thẳng điều đó với cha đi? À mà vốn dĩ ngay từ đầu, anh đã bị vứt bỏ vì cái thói hư tật xấu bấy lâu nay rồi cơ mà."
"Thói hư tật xấu thì liên quan quái gì! Chỉ cần có thực lực của một ma pháp sư là đủ..."
"Thế nên, anh bảo ngày mai sẽ chứng minh điều đó đúng không?"
"Điều kiện của cha quá khoan nhượng..."
Gly nắm chặt cây gậy phép.
"Cấm ma pháp tấn công từ cấp trung trở lên? Thế thì làm sao tao bộc lộ hết thực lực được. Không có điều kiện gì hết, Seika. Trận chiến chỉ kết thúc khi một trong hai đầu hàng, hoặc mất khả năng chiến đấu. Nếu mày thua, ngày mai phải nói với cha là rút lui khỏi cuộc đối đầu. Và cút khỏi cái nhà này ngay lập tức."
"Ma pháp từ cấp trung trở lên nguy hiểm lắm đấy? Chẳng biết ngày mai... anh còn đủ sức để mở miệng nói chuyện không nữa."
"Thế thì có gì không ổn."
"..."
"Nói cho mày biết, Seika. Tao ngứa mắt mày từ ngày xưa rồi."
"Em biết chứ, anh trai. Dù chẳng rõ lý do là gì, nhưng anh luôn coi em là cái gai trong mắt mà."
Nhắc mới nhớ... tại sao nhỉ?
Cứ ngỡ là do cái mác con của lẽ, nhưng chỉ vì mỗi chuyện đó mà lại thành ra thế này sao?
...Mà thôi, sao cũng được.
"Buồn ngủ lắm rồi nên làm lẹ đi. Vậy em tới đây. Nào, bắt đầ――――"
"Chết đi!"
Sức mạnh cuồn cuộn tụ lại trên gậy phép của Gly.
"―――― Viêm Hào Mâu (Flame Note)!!"
Một dải hồng liên rực rỡ phóng ra từ cây gậy.
Ngọn lửa thắp sáng màn đêm nuốt chửng lấy tôi bằng một luồng sức mạnh khủng khiếp.
"Thấy chưa hả! Ba cái ma pháp tép riu mà con nô lệ đó dùng, tao còn thao túng dễ dàng hơn nhiều!!"
"―――― Nếu đã to mồm thế, sao anh không tăng uy lực lên chút nữa?"
Không gian nơi ngọn lửa vừa tan biến.
Nhìn thấy tôi vẫn đứng nguyên tại chỗ mà chẳng mảy may xước xát dù chỉ một vết, Gly sững sờ trợn trừng hai mắt.
"... Phong Trùy Thương (Wind Lance)!!"
Ngọn giáo gió được phóng ra.
Thế nhưng, nó chẳng thể chạm tới tôi.
Ngọn giáo gió va vào khoảng không vô hình, để lại những gợn sóng ánh sáng rồi tan biến mất.
Tôi thậm chí còn chẳng cảm nhận được một cơn gió thoảng qua.
"K-Kết giới!? Ma pháp hệ quang sao!?"
"Hê, kết giới thuộc hệ quang à."
Tôi lầm bầm.
Dù chỉ là một kết giới đơn giản được tạo nên từ tám tấm Hình nhân, nhưng chẳng có dấu hiệu nào cho thấy Gly có thể phá vỡ được nó.
Tôi lấy ra một tấm Hình nhân mới.
―――― Một tấm Hình nhân được đắp bằng sáp, có gắn những sợi tóc của Gly trên đó.
"Phong Trùy Thương (Wind Lance)! Phong Trùy Thương (Wind Lance)!"
"Ồn ào quá. Cấm xài ma pháp nữa nhé."
Tôi dùng chú lực vẽ ấn lên tấm Hình nhân của Gly.
Gly lại vung gậy xuống cùng tiếng hô tên thuật pháp.
Nhưng lần này, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
"...? Phong Trùy Thương (Wind Lance)! Khốn kiếp, Viêm Hào Mâu (Flame Note)!! Cái quái gì thế này, ma pháp...? Mày, mày đã làm cái trò gì hả!"
"Cấm cử động luôn nhé."
Tôi truyền chú lực vào tay rồi vỗ lên tấm Hình nhân.
Lập tức, Gly - kẻ đang chực xông đến chỗ tôi - khựng lại giữa chừng.
"C-Cái, k-không cử động được... Đ-Đây là, hệ ám sao...?"
"Cái này là hệ ám à?"
Đúng là trông nó có vẻ hắc ám thật đấy.
Có vẻ như hệ quang và hệ ám ở đây chẳng tương đồng chút nào với Dương và Âm trong Âm Dương Đạo cả.
"Hà..."
Tôi buông tiếng thở dài, thong thả bước tới gần Gly.
Rồi bất thình lình, tôi bóp nát phần chân phải của tấm Hình nhân.
"Gáááááááá!"
Gly rú lên thảm thiết, khuỵu gối phải xuống rồi ngã nhào xuống đất.
Vì không thể dùng tay chống đỡ nên mặt anh ta cắm phập xuống đất, dính đầy bùn đất.
"Này anh Gly. Đã bảo là không có điều kiện gì thì đáng lẽ anh nên mang kiếm theo mới phải chứ. Chẳng phải anh khá tự tin về kiếm thuật của mình sao? Dù rằng tới nước này thì có mang theo cũng vô dụng thôi."
Vừa nói, tôi vừa bóp nát phần tay trái của tấm Hình nhân.
Gly lại gào lên đau đớn.
"M-Mày... cái, ma pháp này là cái quái gì... tao chưa từng, nghe thấy bao giờ..."
"Là cái đó đấy. Anh không thấy nực cười sao?"
Tôi vừa bước vòng quanh Gly đang nằm bẹp dưới đất vừa nói.
"Ma thuật có thể làm được mọi thứ đấy? Bởi suy cho cùng, nó là kỹ thuật can thiệp vào quy luật của thế giới cơ mà. Có thể nguyền rủa người ta đến chết từ khoảng cách rất xa, có thể biết được tung tích của thứ mình muốn tìm hay thậm chí là tương lai. Dù là vết thương hay căn bệnh nào cũng có thể chữa khỏi, và trong một số trường hợp, nó thậm chí còn có thể thao túng cả cái chết hay linh hồn theo ý muốn."
Vừa nói, tôi vừa lần lượt bóp nát phần chân trái và tay phải của tấm Hình nhân.
"Ấy thế mà cái gọi là ma pháp bốn hệ, chỉ toàn lửa với gió... Sao anh có thể dùng nó vào mấy cái chuyện vô bổ nhường ấy nhỉ. Anh không thấy lãng phí sao. Này, có nghe em nói không đấy, anh Gly?"
Nhìn xuống, thấy Gly đang trong tình trạng thoi thóp thở hắt ra từng nhịp đứt quãng.
Đúng là đến cái thứ tư thì sức đâu mà gào thét nữa.
Nói thêm cho biết, hiện tại anh ta chỉ đang gánh chịu cơn đau chứ trên cơ thể không hề có vết thương nào, nhưng nếu cứ bỏ mặc thế này, vài ngày nữa tứ chi sẽ bắt đầu thối rữa.
Đó chính là nguyền rủa.
"Sao rồi, anh Gly. Đầu hàng chứ?"
"Đầu hàng, tao... xin tha..."
"Tha thì tha."
Tôi vuốt nhẹ lên tấm Hình nhân.
Ngay lập tức, những nếp nhăn do bị bóp nát đều phẳng phiu trở lại, trông y như mới.
Tôi gỡ những sợi tóc được dán bằng sáp ra, rồi vứt tẹt sang một bên.
Như vậy là lời nguyền đã được giải trừ hoàn toàn.
"Ư, a..."
"Chà, chắc là vẫn chưa cử động được ngay đâu... Nhưng mong anh giữ lời hứa nhé. Ngày mai hãy thưa với cha là anh rút lui khỏi cuộc đối đầu, rồi nhanh chóng cuốn gói vào quân đội đi. Cấm lèo nhà lào nhèo thêm câu nào nữa đấy. Vậy nhé, chốt kèo."
Chẳng thèm ngoái đầu nhìn lại, tôi quay lưng bước khỏi sân tập.
Chà chà, tốn công vô ích thật đấy.
"Hứ. Trình độ cỡ đó mà cũng dám thách thức ngài Seika, đúng là kẻ không biết tự lượng sức mình mà."
Từ trong kẽ tóc, Yuki mang hình dáng hồ ly lại thò đầu ra.
"Nhưng mà, có ổn không ạ? Dù sao ngài cũng lỡ để lộ một phần sức mạnh của mình cho hắn thấy rồi, thế mà vẫn giữ lại mạng sống cho hắn sao."
"Vì ta đã lỡ hứa với Luft rồi."
Rằng ta sẽ nương tay.
Đúng như dự đoán của anh cả, hy vọng qua chuyện này anh ta sẽ chừa cái thói xấc xược đi.
☾❀☯☀⛤☽
Ngày hôm sau.
Gly nằm liệt giường không thể dậy nổi, cuộc quyết đấu kết thúc với phần thắng nghiễm nhiên thuộc về tôi mà chẳng tốn giọt mồ hôi nào.
Xin đính chính là anh ta bị sốt không phải do tôi đâu nhé.
Bởi thế, Gly ngoan ngoãn chấp nhận việc phải gia nhập quân đội... nhưng mà, chà, nếm trải cảm giác đó xong thì sau này bất cứ khóa huấn luyện khắc nghiệt nào chắc cũng chỉ là muỗi đối với anh ta thôi.
Anh nên biết ơn tôi mới phải.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
