Chương 10: Âm Dương Sư mạnh nhất đánh bại Chúa tể ngọn núi
Nửa năm nữa lại trôi qua.
Đón sinh nhật, tôi đã bước sang tuổi mười hai.
Văn hóa ở đây không tính tuổi mụ, mà cứ đến ngày sinh là thêm một tuổi. Giống như kiếp trước coi ngày mùng một Tết là ngày ăn mừng, ở nơi này có phong tục tổ chức sinh nhật.
Dù rằng với một kẻ bị coi là cái gai trong mắt như tôi thì chẳng có chuyện đó đâu.
Sinh nhật của Luft hay Gly thì bữa ăn sẽ thịnh soạn hơn và còn được nhận quà nữa chứ. Quả thực có chút cảm giác bị cô lập.
Làm con của lẽ khổ thật đấy. Mà sao cũng được.
"..."
Tôi thầm nghĩ như vậy bên bàn ăn sáng.
Dù cả nhà đang quây quần đông đủ, bàn ăn vẫn im ắng, chỉ vang lên tiếng lách cách của bát đĩa.
Sự im lặng ấy cứ như thể để cố tình lờ đi chuyện hôm qua là sinh nhật tôi vậy, nghĩ cũng hơi buồn cười.
Dẫu có nói vậy, thực ra cũng chẳng có chuyện gì đặc biệt để nói.
Dạo gần đây cũng chẳng có gì thay đổi.
Nếu phải kể ra, thì chỉ có chuyện Gly đang hừng hực khí thế đòi đi Học viện Ma pháp.
Anh ta cũng đã mười lăm tuổi rồi. Đã đến tuổi phải tự quyết định tương lai của mình. Khác với Luft, Gly không thể kế thừa gia tộc, nên anh ta định tham gia kỳ thi vào mùa xuân năm sau để chuyển thẳng vào trường cao đẳng của Học viện Ma pháp Hoàng gia, rồi theo đuổi con đường làm nhà nghiên cứu ma pháp học. Anh ta đã lải nhải chuyện này suốt mấy năm nay rồi.
Tuy nhiên, hùng hổ là thế nhưng cũng chẳng thấy anh ta chăm chỉ học hành hay luyện tập ma pháp gì cả.
Tuy không rõ nội dung kỳ thi của trường cao đẳng thế nào, nhưng thế có ổn không vậy Gly.
Đây có phải là lúc để ngồi gặm bánh mì trong câm lặng thế không?
"Hôm nay ta sẽ đến Hội đồng thành phố. Đến chập tối ta sẽ về, chuyện ở nhà trông cậy vào bà đấy."
"Vâng, mình đi cẩn thận."
Sau lời dặn dò của cha Blaze, người mẹ nuôi lặng lẽ đáp lời.
Như thể đó là một tín hiệu, chẳng bao lâu sau bữa ăn sáng đã kết thúc.
Ra là vậy.
Nhắc mới nhớ hôm nay cũng không có gia sư đến.
Giờ thì, làm gì đây ta.
☾❀☯☀⛤☽
Tôi rảo bước qua khu vườn của dinh thự, hướng về phía gian nhà phụ tách biệt.
Có chuyện cần tìm Yifa, tôi hỏi mấy cô hầu gái xem cô bé ở đâu thì được biết cô đang dọn dẹp gian nhà phụ dành cho khách.
Tôi muốn hỏi thăm xem tình hình của đám nhân hồn thế nào, đồng thời cũng có chút chuyện cần lưu ý với cô bé.
"Này Seika! Đứng lại đó."
Khi vừa đến gần gian nhà phụ, tôi bỗng bị gọi giật lại.
Ngoái nhìn, có hai bóng người ở đó.
"Anh Gly. Cả anh Luft nữa. Có chuyện gì thế ạ?"
"Seika! Từ hôm nay anh sẽ dạy kiếm thuật cho mày. Lo mà biết ơn đi!"
Hả? Tự nhiên bị sao vậy.
Nhìn kỹ mới thấy, cả hai người họ đều đang cầm kiếm gỗ dùng để tập luyện.
Tôi ngơ ngác nghiêng đầu, liền bị Gly gắt gỏng quát tháo ầm ĩ.
"Mày cũng mười hai tuổi rồi. Đã tính xem sau khi rời khỏi nhà sẽ làm gì chưa?"
"Ưm... cũng chưa có gì."
"Định lơ ngơ đến bao giờ nữa? Mày không được kế thừa gia tộc đâu, có hiểu không hả! Nói cho mà biết, gia tộc Lamprogue danh giá này không đời nào chịu chứa chấp một đứa vô ma lực chẳng làm được tích sự gì, lại còn là con của lẽ mãi trong dinh thự đâu!"
Anh cũng đâu có được kế thừa gia tộc, thế mà hay ra vẻ trưởng tộc quá nhỉ.
"Hơn nữa trong trường hợp của mày, cũng không thể bước theo con đường nghiên cứu ma pháp như anh đây được. Nghĩa là, chẳng còn cách nào khác ngoài việc gia nhập quân đội... Thế nên, từ hôm nay bọn anh sẽ huấn luyện cho mày. Cảm kích đi."
"...Seika cũng biết đấy, bọn anh đang học kiếm từ đội trưởng hộ vệ Theo. Thế nên chắc là cũng truyền đạt lại được chút đỉnh. Tất nhiên, nếu Seika đồng ý."
Luft lên tiếng tiếp lời.
Hưm, kiếm thuật sao.
Dù sao thì chắc chắn là Gly khơi mào chuyện này vì muốn tìm cớ đánh tôi bầm dập, nhưng tôi chơi cùng một chút cũng chẳng sao.
"Được thôi ạ. Tập ở đâu đây?"
"Ngay đây là được."
Gly ném một thanh kiếm gỗ xuống dưới chân tôi.
"Chỉ vung kiếm không thì chán ngắt đúng không? Bắt đầu đánh tập luôn đi."
"Gly, từ từ đã..."
"Đến mùa xuân là anh sẽ rời khỏi nhà rồi. Từ giờ đến lúc đó anh sẽ dạy dỗ mày thật tử tế."
Mặc kệ Gly đang vung vẩy thanh kiếm với điệu bộ kiêu ngạo, tôi cúi xuống nhặt thanh kiếm gỗ lên.
Đã mấy chục năm rồi tôi mới cầm lại kiếm.
Lưu phái tôi từng học là Thái đao (Tachi), còn đây là loại kiếm thẳng cầm một tay, không biết có ứng dụng được không nhỉ.
"Vâng, em cũng không thích vung kiếm suông đâu. Anh Luft làm trọng tài nhé."
Nói đoạn, tôi cũng thủ thế chĩa thẳng mũi kiếm gỗ về phía đối phương.
"...Gly, nhớ nương tay đấy. Vậy thì, bắt đầu."
Trước mắt, tôi quyết định chọn tư thế phòng thủ.
Vẫn giữ mũi kiếm chĩa thẳng vào mắt đối phương, tôi chờ xem Gly sẽ ra đòn thế nào.
...Hừm, tên này cẩn trọng đến bất ngờ đấy chứ.
Sau vài ba nhịp giao tranh, anh ta toàn dùng đòn nhử và đánh tạt, chẳng chịu chủ động tấn công.
"Gly, sao thế? Sao không tấn công như mọi khi?"
"I-Im đi. Thằng này, chẳng có kẽ hở nào..."
Hết cách rồi.
Vậy thì để tôi ra tay...
"Ng-Ngài Luft, ngài Luft――――!!"
Nghe tiếng hét vang lên đột ngột, cả tôi và Gly đều hạ kiếm xuống.
Nhìn lại, một người hầu đang thở hồng hộc chạy hối hả đến chỗ Luft.
"Có chuyện gì thế! Chuyện gì đã xảy ra?"
"Ch-Chuyện là, có người báo lại rằng xuất hiện một con quái vật cỡ lớn ở gần khu dân cư ạ."
Sắc mặt Luft biến đổi.
"Quái vật!? Rồi sao nữa! Có thiệt hại gì không?"
"Th-Thiệt hại thì may mắn thay, đúng lúc ông chủ có mặt ở đó và dùng hỏa ma pháp đánh đuổi nó đi, nên chưa có chuyện gì lớn xảy ra ạ."
"Vậy sao. Nếu thế thì..."
"Nh-Nhưng mà, nghe nói con quái vật đó lại lẩn trốn vào trong rừng rồi. Nếu nó men theo vách núi chạy trốn thì có khả năng sẽ hướng đến đây! Thế nên, ông chủ có nhắn lại là ngày hôm nay và ngày mai tuyệt đối không được rời khỏi dinh thự ạ."
Ngay lúc đó.
Cảm nhận được một luồng khí tức khổng lồ, tôi vứt thanh kiếm đi và tập trung ý niệm vào thức thần.
"Nó đến kìa, anh Luft."
"Seika? Em đang nói gì..."
Âm thanh của một vật thể khổng lồ giẫm đạp lên mặt đất.
Và rồi.
Một cái bóng khổng lồ đột ngột xuất hiện, tông rầm một tiếng đinh tai nhức óc vào bức tường của gian nhà phụ ngay gần đó.
"C-Cái gì thế!?"
Một cái bóng đỏ đen chìm trong mớ đổ nát của gian nhà phụ.
Cơ thể khổng lồ bao phủ bởi lớp dịch nhầy nhụa từ từ ngóc đầu lên.
Đó là một con kỳ giông khổng lồ với kích thước không tưởng.
"E-Elder Newt!? Hơn nữa, cái kích cỡ này là sao!?"
Chiều dài của nó chắc phải đến ba trượng (khoảng chín mét).
Cái đầu trơn tuột của nó cao đến mức phải ngước lên mới nhìn thấy.
Cứ như một con cá voi vậy. Chúa tể ngọn núi chăng?
"U-Uwaaaaaaaa!!"
"Chạy thôi, mau trốn vào trong dinh thự đi!!"
Gly thét lên một tiếng thảm hại rồi co giò chạy trước tiên. Nối gót theo sau là người hầu đang khóc dở mếu dở cùng với Luft.
Chà, tình huống này thì cũng dễ hiểu thôi.
"Seika! Em cũng mau chạy đi."
Tôi bỏ ngoài tai tiếng gọi với lại sau lưng của Luft.
Tôi vẫn chưa thể lùi bước được.
"Chết..."
Ngay lúc đó, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt tôi.
Cạnh đống đổ nát của gian nhà phụ, có bóng dáng của vài hầu gái và Yifa.
Yifa đang ra sức kéo một người hầu gái có vẻ như đã rụng rời tay chân không lết nổi nữa.
Có lẽ những cử động lúi húi của cô bé đã kích động bản năng của con quái vật. Cái đầu của con Elder Newt quay ngoắt về phía Yifa.
Đôi đồng tử đen ngòm xoay tròn liên tục như đang dò xét con mồi.
Nguy rồi, thế này thì...
Đột nhiên, cái hàm rộng ngoác mở ra.
Khoảnh khắc nó lao đến chực vồ lấy Yifa――――,
Một bức tường lửa màu cam dựng lên sừng sững, chở che cho Yifa.
"Gưưư――――――――!!"
Phát ra thứ âm thanh the thé như một con ếch bị dẫm bẹp, con Elder Newt chạm vào ngọn lửa đau đớn giãy giụa loạn xạ.
Gì thế kia. Nhân hồn đã bảo vệ Yifa sao...?
Không. Loại yêu quái tựa như một hiện tượng tự nhiên đó làm gì có ý chí đến mức ấy. Vậy tức là... đó là việc do chính Yifa làm sao.
"...Khá lắm."
Tôi khẽ cười, hủy bỏ lời nguyền gây chết ngay tức khắc mà mình vừa niệm.
May mà không phải dùng đến nó. Suýt chút nữa thì xôi hỏng bỏng không.
Có vẻ Yifa và các hầu gái đã tẩu thoát, chắc là không sao rồi.
Tôi chậm rãi bước về phía con kỳ giông khổng lồ.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, theo đúng lẽ thường nó đã chọn tôi làm con mồi tiếp theo.
Cơ thể khổng lồ đỏ đen đang rầm rập tiến lại gần.
Tôi chĩa gậy phép về phía nó.
Quả nhiên tên này sợ lửa.
Vậy thì đánh bại nó bằng hỏa ma pháp sẽ hợp lý hơn nhỉ.
Elder Newt thuộc hệ thủy. Trong ngũ hành, Thủy và Hỏa là tương khắc, nhưng đồng thời ngọn lửa mạnh mẽ sẽ không chịu sự tương khắc của Thủy, tạo nên mối quan hệ nghịch tương khắc.
Thêm vào đó, kỳ giông là loại khỏa trùng (loài vật da trần không lông không vảy). Khỏa trùng thuộc Thổ hành. Thứ trói buộc được Thổ chính là rễ cây, tức là Mộc hành.
Tuy đây là thuật pháp tôi sáng tạo ra chẳng hề liên quan đến tư tưởng ngũ hành cổ xưa, nhưng không ngờ lại tình cờ ăn khớp với nó.
Chà.
Hiệu quả là được.
《Mộc Hỏa Thổ Tương Sinh ―――― Độc Quỷ Hỏa Thuật》
Quả cầu lửa màu xanh lè tôi vừa tung ra phát nổ ngay dưới hàm của con Elder Newt.
Kèm theo tiếng gầm rú hấp hối, cái xác khổng lồ lại một lần nữa oằn oại giãy giụa.
Nhưng, lần này sự giãy giụa ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Các chuyển động của con Elder Newt cứ thế yếu dần, chẳng mấy chốc nó ngửa bụng lên trời và bắt đầu co giật.
Và cuối cùng, nó nằm bất động.
"Thế là, hàng phục hoàn tất."
Dù ngọn lửa không mạnh đến thế, nhưng con Elder Newt đã hoàn toàn tắt thở.
Cũng phải thôi.
Bởi thứ tôi hòa vào trong Quỷ Hỏa chính là kịch độc.
Loài cúc trừ sâu được trồng ở vùng lãnh thổ Đế quốc Đông La Mã mang trong mình một loại độc tố kỳ lạ, cực kỳ hiệu quả đối với côn trùng, ếch nhái hay rắn rết, nhưng lại hoàn toàn vô hại đối với con người.
Thuật pháp ban nãy chính là gọi thành phần đó ra dưới dạng Mộc khí. Bị bốc hơi bởi ngọn lửa phốt pho, độc tố của loài cúc trừ sâu được hấp thụ qua màng nhầy trên da chắc hẳn đã phát huy hiệu quả mạnh mẽ lên con kỳ giông này. Có lẽ tôi cũng hít phải đôi chút nhưng chẳng làm sao cả.
Mà nhân tiện, đây là lần đầu tiên tôi sử dụng nó như một thuật pháp.
May quá. Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ.
"Seika... đã đánh bại quái vật sao...?"
Là giọng của Luft. Anh ấy mang một vẻ mặt sững sờ.
A, hóa ra vẫn chưa bỏ trốn à.
"Vừa rồi là, ngài Seika sao...?"
"M-Một con quái vật cỡ đó, mà chỉ bằng một đòn..."
"Ngài Seika... ngài Seika đã đánh bại con Elder Newt rồi!!"
Từ khắp mọi góc trong dinh thự, tiếng reo hò và những tràng pháo tay vang lên.
Có vẻ như mọi người đã nấp từ xa để theo dõi toàn bộ sự việc.
Tốt lắm. Diễn biến đúng như tôi mong muốn.
Nghĩ lại thì, tôi nhận ra đây là lần đầu tiên ở kiếp này mình nhận được những lời tán dương nồng nhiệt đến thế.
Cảm giác cứ ngứa ngáy thế nào ấy.
Ở kiếp trước, tôi cũng chưa bao giờ quen với những chuyện thế này thì phải.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Tuổi được tính từ hồi còn trong bụng mẹ