Chương 15: Âm Dương Sư mạnh nhất khởi hành
Và rồi nửa năm nữa trôi qua, mùa thắm sắc đào mai lại đến.
"Vậy thì, Seika. Em không quên đồ gì chứ?"
Luft, người đến tiễn tôi, lên tiếng hỏi.
Hành lý thì đã được chất lên xe ngựa xong xuôi cả rồi.
"Không sao đâu ạ. Nhưng mà, người nhà đến tiễn chỉ có mỗi anh trai thôi nhỉ."
"Đành chịu thôi."
Luft cười gượng.
"Cha thì đang ở Đế đô, Gly thì ở trong quân đội. Còn mẹ thì..."
"Em đùa thôi. Có anh tiễn là đủ rồi."
"Dẻo miệng gớm nhỉ. ...Yifa. Đứa em trai này của anh, trăm sự nhờ em giúp đỡ nó nhé."
"V-Vâng! Ngài Luft... oáp... a, t-tôi xin lỗi ạ."
Lỡ ngáp một cái, Yifa xấu hổ thu mình lại.
"Seika, em lại bắt con bé học đến tận khuya sao?"
"Chuyện đó là tất nhiên rồi. Nếu không thi đỗ thì đâu thể nhập học vào học viện được. Cả em cũng vậy mà."
"Cố sức quá cũng không tốt đâu. Nhưng mà xem nào, từ đây đến Rodnea mất bảy ngày đi xe ngựa, nên trong khoảng thời gian đó..."
"Thì vẫn phải học trong xe ngựa thôi."
"Ểêê... S-Seika-kun..."
Trông Yifa như muốn nói gì đó, nhưng vì thời gian hoàn toàn không đủ nên đành chịu thôi.
"Nhưng mà, Seika cũng đầu tư cho Yifa gớm nhỉ."
Luft vừa cười vừa nói.
"Dạ?"
"Thì tặng cái vòng cổ như thế kia cơ mà. Chắc chắn là không rẻ rồi. Cho một người hầu xinh xắn ăn diện chải chuốt quá mức là dễ bị đồn đại lắm đấy nhé?"
"Hình như anh đang hiểu lầm gì đó rồi, mấy viên trông như đá quý này toàn bộ là ma thạch đấy. Cái này cũng là để chuẩn bị cho cuộc sống ở học viện thôi."
"...?"
Mục tiêu tiếp theo của Yifa là nhờ cậy tinh linh để sử dụng ma pháp.
Để làm được điều đó, cần phải có tinh linh luôn thường trực ở xung quanh, nhưng đáng tiếc là Yifa hầu như không có ma lực, mà tinh linh lại bị thu hút bởi ma lực nên bình thường chúng hiếm khi chịu lại gần cô bé.
Chính vì vậy, tôi quyết định dùng ma thạch ―――― một loại quặng khoáng tích trữ ma lực ―――― để thay thế nhằm dụ dỗ chúng đến.
Hai chúng tôi đã vào núi, lội bộ khắp nơi để tìm kiếm những mỏm đá lộ thiên nơi tinh linh tụ tập.
Vất vả đến mức chẳng đùa được đâu, nhưng cũng bõ công khi tìm được vài viên đá thô có chất lượng khá tốt, thế nên tôi đã đem ra thị trấn nhờ người ta gia công thành vòng cổ.
Theo lời Yifa, có vẻ như chúng tụ tập lại khá đông rồi. Tốt quá rồi. Nỗi vất vả đó cũng được đền đáp.
"Ưm, quả nhiên là anh không thể hiểu nổi những gì Seika đang tính toán mà."
"Nhiều người cũng hay nói em vậy. Vậy, đến lúc em phải đi rồi. Anh Luft."
"Đi đường cẩn thận nhé. Nhớ về thăm nhà vào kỳ nghỉ đấy."
"Em sẽ suy nghĩ ạ."
Nói đoạn, tôi nhanh chóng bước lên xe ngựa.
Yifa cũng bước lên ngay sau đó.
"Yifa. Sao rồi, thấy háo hức không?"
"Ừm, tớ háo hức lắm! Còn Seika-kun thì sao?"
"Tớ thì..."
Tôi phóng tầm mắt ra bên ngoài qua khung cửa sổ xe ngựa.
Vừa mường tượng về khung cảnh phố xá của dị giới trải dài tít tắp phía trước.
"...Tớ cũng có chút háo hức."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
