Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 20

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 46

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

Tập 1: Chuyển sinh – Nhập học học viện - Chương 8: Âm Dương Sư mạnh nhất giúp đỡ ma thú (Phần sau)

Chương 8: Âm Dương Sư mạnh nhất giúp đỡ ma thú (Phần sau)

Cứ thế để Yifa kéo đi, tôi đã đến tận rìa khu đất của dinh thự.

Yifa dừng bước, dáo dác ngó nghiêng xung quanh như đang tìm kiếm thứ gì đó.

"A!"

Thốt lên một tiếng ngắn gọn, Yifa chạy ào tới gốc của một cái cây lớn.

"Seika-kun, cái này..."

"Cái này là..."

Nằm ở đó là một con vật nhỏ nhắn với bộ lông màu ngọc bích.

Kích cỡ chỉ tầm một chú mèo con, cái đuôi to bự. Trên trán nó gắn một viên ngọc cùng màu với bộ lông, và tôi có thể cảm nhận được một luồng sức mạnh tuôn chảy nhè nhẹ từ đó.

Có điều nó đầy rẫy vết thương, hơn phân nửa bộ lông đã bị vấy bẩn bởi đất cát và máu tươi.

"Đây là yêu... à không, quái vật sao?"

"Ừm. Tớ nghĩ chắc là một con Carbuncle con đấy."

Nhắc mới nhớ, hình như trong những cuốn sách ở dinh thự cũng có hình minh họa của loài động vật này thì phải.

"Tớ nghĩ chắc nó bị cú hoặc quạ tấn công đấy."

"Quái vật mà cũng bị động vật bình thường tấn công sao?"

"À, ừm. Khi còn nhỏ chúng rất yếu, nên có vẻ những chuyện như vầy cũng thường xảy ra."

Tôi cứ tưởng chúng giống như yêu quái cơ, nhưng có lẽ chúng gần với sinh vật bình thường hơn.

"Seika-kun... liệu chúng ta có thể cứu đứa bé này không?"

Yifa ngước nhìn tôi và nói.

Ra là vậy. Nhưng mà, ưm...

"Để xem nào..."

Ở kiếp trước tôi từng chữa trị cho con người, chó mèo, gia súc các loại rồi.

Nhưng mà, tôi không tự tin lắm trong việc chữa trị cho một sinh vật lần đầu tiên nhìn thấy thế này, hơn nữa lại còn là quái vật.

Tuy nhiên, nói là vậy chứ cũng có một thuật pháp hầu như có tác dụng với bất cứ thứ gì.

"Tớ hiểu rồi. Không chắc là có thành công không nhưng tớ sẽ thử xem sao. Nhưng bị nhìn chằm chằm thì tớ không tập trung được đâu, cậu quay mặt ra chỗ khác đi."

"Hả? Ư, ừm."

Tôi nhổ một sợi lông đẫm máu từ cơ thể con Carbuncle.

Sau đó, tôi dán nó lên một tấm Hình nhân mang theo bên mình.

Dùng chú lực viết thêm chữ lên trên.

Bắt ấn, rồi cất giọng thì thầm niệm chân ngôn.

"――――ओम्ह्रीःस्थानान्तरणत्राःन्यूनम्दशास्वाहा"

(Om Hrih Sthanantarana Trah Nyunam Dasa Svaha/ Om – sức mạnh thiêng liêng – dịch chuyển vị trí – hãy bảo hộ – trạng thái tối thiểu – svaha)

Thuật pháp phát huy tác dụng, con Carbuncle và tấm Hình nhân bắt đầu có sự biến đổi.

Và rồi――――,

"Xong rồi."

Vừa nhét tấm Hình nhân đã rách bươm và xỉn đen nhiều chỗ vào túi áo, tôi vừa gọi Yifa.

Quay mặt lại, Yifa mở to hai mắt sững sờ.

Con Carbuncle đã ngồi dậy, dùng lưỡi liếm sạch vết máu dính trên cơ thể.

Tuy vẫn còn yếu ớt, nhưng nó đã khỏe hơn lúc nãy rất nhiều. Dù cả người vẫn đầy máu, nhưng các vết thương hẳn là đã khép miệng gần hết.

"S-Sao có thể? Tuyệt quá! ...A."

Khi Yifa vừa vươn tay ra, con Carbuncle liền di chuyển hệt như một loài động vật, lao vút vào trong rừng như thể bị bật lò xo.

Cuối cùng, nó ngoái lại một lần, nhìn chằm chằm vào tôi một lúc rồi mất hút vào sau những bóng cây.

Có vẻ là ổn rồi.

"Vừa rồi... không lẽ, Seika-kun đã chữa cho nó sao?"

"Ừm. Tốt quá, mọi chuyện suôn sẻ hơn tớ tưởng."

"Seika-kun, cậu có thể dùng được ma pháp trị liệu sao!?"

Hả?

"T-Tuyệt quá! Tớ cứ tưởng chỉ có những ma pháp sư hệ quang ở các thành phố lớn mới làm được chuyện đó thôi chứ!"

"À... haha."

Tôi chỉ biết cười trừ lấp liếm.

Ơ, khoan đã? Không phải ý cậu ấy là muốn mình dùng ma pháp để chữa trị sao?

Mà nói đúng hơn thì...

Chữa trị thương tật bệnh tật đáng lẽ phải là thứ được kỳ vọng nhất ở chú thuật, thế mà ma pháp sư làm được chuyện đó lại chỉ có mặt ở các thành phố lớn thôi sao? Dù cho có cả cơ sở giáo dục hẳn hoi cơ mà?

Thật không hiểu nổi ma pháp của thế giới này. Chẳng phải có những chuyện cần ưu tiên hơn cả việc tạo ra lửa hay gió sao?

"Seika-kun tuyệt thật đấy."

Yifa lặng lẽ lên tiếng.

"Trước đây cậu từng bị nói là không có ma lực, vậy mà bây giờ lại có thể dùng ma pháp chẳng kém gì ngài Luft hay ngài Gly... à không, không chỉ có thế, từ ngày xưa dù có gặp phải chuyện tồi tệ cậu cũng chẳng bao giờ nản lòng. Tớ đã nghĩ, cậu mạnh mẽ thật đấy."

Chuyện tồi tệ...?

Có chuyện đó sao? Tôi chỉ thấy cạn lời với ông anh thứ vô số lần thôi chứ.

Thậm chí tám năm qua tôi sống khá là nhàn hạ.

Đã lâu lắm rồi tôi mới được sống trong một môi trường không phải lo chết đói, không phải lo bị ám sát, cũng chẳng phải lo lắng cho các đệ tử.

Dù tôi cũng chẳng muốn ở lại đây mãi.

"À... chắc vậy. Nhưng tớ nghĩ Yifa cũng thế mà."

"Hả?"

"Thì đó, hồi tớ bị anh Gly bắt nạt, Yifa thường xuyên tìm giúp tớ đống quần áo hay giày dép bị giấu còn gì. Dù vì chuyện đó mà cậu bị anh Gly ghim, cậu vẫn chẳng màng tới. Nhờ vậy mà tớ đã được giúp đỡ rất nhiều đấy."

Đây là lời thật lòng của tôi.

Chuyện con Carbuncle hôm nay cũng vậy, cô bé này lại mạnh mẽ một cách đáng ngạc nhiên.

"Tớ nghĩ mạnh mẽ thực sự là như thế đấy."

"Hả, t-tớ á, còn lâu! Tớ chỉ là không để ý đến mấy chuyện đó thôi. Tớ chậm chạp lắm. Toàn bị mắng là ngơ ngơ ngác ngác... Hơn nữa lúc bị giấu đồ, cũng có nhiều lần Seika-kun tự tìm thấy trước cả khi tớ kịp nhận ra mà..."

Thì lúc tự tìm tôi đã dùng bói toán mà lại. Dù hơi phiền phức chút.

"Tớ xuất thân đã thấp kém, lại chẳng có ưu điểm gì... hoàn toàn không giống nhau đâu. Tớ không đặc biệt như Seika-kun."

"Haha, xuất thân thấp kém thì tớ cũng vậy thôi. Với lại... Yifa cũng đặc biệt mà."

"Hả...?"

A, cuối cùng cũng đến chủ đề chính thứ nhất rồi.

"Cậu, có thể nhìn thấy những thứ mà người bình thường không thấy được, đúng không?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!