Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 20

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 46

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

Tập 1: Chuyển sinh – Nhập học học viện - Chương 7: Âm Dương Sư mạnh nhất giúp đỡ ma thú (Phần đầu)

Chương 7: Âm Dương Sư mạnh nhất giúp đỡ ma thú (Phần đầu)

Bốn năm kể từ năm lên bảy tuổi, tôi cũng dành trọn cho việc chuẩn bị và thu thập thông tin.

Miệt mài làm giấy và cắt hình nhân, vừa ghi nhớ những lời gia sư dạy vừa dùng thức thần quan sát ma pháp của cha và các anh. Ra ngoài rèn luyện thể lực, hễ rảnh rỗi lại chúi mũi vào thư viện lật giở sách vở và các cuộn giấy để học hỏi lịch sử cùng ngoại ngữ.

Nghĩ lại thì từ lúc đến đây tôi toàn lo chuẩn bị không thôi.

Nhưng bản thân tôi cũng đã thay đổi rõ rệt. Đã cao lớn hơn, có da có thịt hơn, răng cũng đã thay xong.

Đã đến lúc có thể bắt đầu hành động rồi.

Nhân tiện, những người xung quanh tôi cũng có sự thay đổi.

Đặc biệt là Gly.

Cụ thể thì anh ta đã thay đổi thế nào ư...

Trước tiên là từ sau khi tôi phô diễn chú thuật, chuyện giấu đồ đạc cá nhân của tôi đã hoàn toàn chấm dứt.

Ngoài miệng thì vẫn bô bô ra oai, nhưng thực chất là đã sợ đái ra quần rồi. Nhờ thế mà cuộc sống ở đây của tôi càng trở nên thoải mái hơn.

Thế nhưng, bù lại anh ta lại trút giận lên đầu những người hầu.

Tuy nhiên, anh ta tuyệt đối không dám ho he với những người hầu lớn tuổi, có vóc dáng to lớn, hay thân thiết với cha và mẹ. Mục tiêu của anh ta là――――,

"Này con nô lệ kia! Mày có biết mình vừa làm cái quái gì không hả! Mày vừa làm bẩn áo của tao đấy!"

"T-Tôi vô cùng xin lỗi ngài Gly."

Là những người nhỏ tuổi hơn, là phụ nữ, hoặc là nô lệ... đúng vậy, là những người như Yifa.

Tên này đúng là hết thuốc chữa rồi... đến mức nào nữa đây.

Rốt cuộc thì cái bản tính thối nát của anh sẽ đi xa đến đâu nữa đây, anh trai.

"Tại cha mẹ quá nhân từ nên mày không biết thân biết phận mình rồi nhỉ. Mày chỉ là món đồ sở hữu của cái nhà này thôi! Là cái thứ hạ tiện có bị giết cũng chẳng có quyền mở miệng oán than đấy!"

"Vâng... tôi vô cùng xin lỗi..."

"Hừ, đừng tưởng cứ khóc lóc là xong chuyện."

Nói rồi, Gly quàng tay qua vai Yifa.

"Mà thôi, tao cũng không định trách mắng mày quá quắt làm gì. Chỉ cần mày hiểu ra vấn đề là được... Phải rồi, tối nay đến phòng tao. Tao sẽ d-dạy dỗ cho mày hiểu thế nào là thân phận của một con nô lệ."

Yifa cúi gầm mặt, sợ hãi co rúm người lại.

Trời ạ, cuối cùng thì cái bản tính ranh con háo sắc cũng lộ diện rồi. Nhắc mới nhớ, tên này cũng mười bốn tuổi rồi còn gì...

Mà khoan, anh nói vấp cái gì thế hả. Thật chướng mắt quá đi mất, anh trai à.

"Mới sáng bảnh mắt ra mà anh ồn ào quá đấy, anh Gly."

Không chịu nổi nữa, tôi liền chen ngang.

Đúng như dự đoán, người anh thứ trừng mắt nhìn tôi.

"Hả? Gì đây Seika... Không phải chuyện của mày. Cút ra chỗ khác!"

"Em có việc cần tìm Yifa. Anh muốn thuyết giáo thì nói lẹ lên đi."

"Mày vừa mới... ăn nói cái kiểu gì thế hả!"

Cùng với tiếng chửi bới, Gly vung nắm đấm lên.

Nắm đấm nhắm thẳng vào má tôi――――đã bị tôi dùng lòng bàn tay tóm gọn.

Thế giằng co cứ thế diễn ra.

"...Chậc!"

Cuối cùng, Gly đành hậm hực giật mạnh tay lại.

"Nhớ mặt tao đấy, cái đồ phế vật!"

Người anh thứ bước những bước chân huỳnh huỵch hằn học bỏ đi.

Còn tôi thì buông một tiếng thở dài.

Lúc nãy tôi dùng khá nhiều lực, không biết có đau không nhỉ? Nhưng mà nói thật, đường đường mười bốn tuổi đầu mà lại chịu thua lực tay của một thằng nhóc mười một tuổi thì hơi ê mặt đấy...

Dù tôi có tối ưu hóa dòng luân chuyển của khí đi chăng nữa, thì thể lực cũng chỉ ở mức đúng với độ tuổi thôi mà.

"C-Cảm ơn cậu nhé, Seika-kun."

Yifa tiến lại gần tôi và nói.

Mà thôi, tôi cũng phần nào hiểu được cảm giác của Gly.

Cụ thể tại sao thì tôi không tiện nói ra... cái đó, vườn trái cây ấy.

Cô bé này chỉ lớn hơn tôi một tuổi, tức là mới mười hai hoặc mười ba tuổi thôi, thế mà chuyện này là sao chứ. Không lẽ đây là đặc trưng chủng tộc của thế giới này à? Nhưng nhìn mấy cô hầu gái trong dinh thự thì cũng đâu có thấy ai như...

Thôi, không nghĩ vớ vẩn nữa.

"Không có chi, không có chi. Phải rồi Yifa, thực ra tôi có chuyện muốn nhờ..."

"X-Xin lỗi nha! Cậu đi theo tớ một chút!"

Vừa nói dứt lời, Yifa đã nắm lấy tay tôi và kéo đi xềnh xệch.

Gì thế này?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!