Ác Nữ Tôi Phụng Sự Suốt 13 Năm Đã Gục Ngã

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11080

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Toàn Văn - Chương 50: Đừng có mà tài lanh (2)

Chương 50: Đừng có mà tài lanh (2)

Sột soạt.

Yuria từ từ mở mắt.

Ánh đèn đường chói lòa chiếu vào khiến cô nheo mắt lại. Mình vừa ngất đi sao? Khung cảnh trước mắt không còn là con hẻm tối tăm nữa, mà là con phố rực rỡ ánh đèn.

Một con phố yên bình với những hàng quán và các cặp đôi dạo bước. Cổ tay bị gã đàn ông to lớn nắm chặt vẫn còn đau nhói, nhưng khung cảnh xung quanh lại trôi qua một cách êm đềm, chẳng mảy may quan tâm đến cõi lòng đang rối bời của cô.

Căng thẳng tan biến.

Nghĩ rằng mình đã an toàn, toàn thân cô rã rời.

"May quá..."

Người đi đường vẫn qua lại. Đèn đường vẫn chuyển động. Giờ thì an toàn rồi chứ...?

'Đèn đường đang chuyển động...?'

Yuria sờ soạng mặt sàn nơi mình đang nằm.

Cảm giác êm ái. Cô quay sang nhìn xuống sàn, một chiếc đệm màu hồng sặc sỡ đập vào mắt.

"Ơ...?"

Một dự cảm chẳng lành ập đến.

Ngay khi nỗi lo lắng "không lẽ nào" vừa len lói trong đầu.

Cô cảm nhận được độ rung lắc nhẹ sau lưng.

Một giọng nói vừa sắc sảo vừa lười biếng như mèo hoang vang lên ngay bên cạnh.

"Chật quá à..."

Công nương Olivia đang ngồi co ro trong góc xe kéo.

Olivia với mái tóc trắng và bộ váy đen.

Khi bốn mắt chạm nhau, Olivia làm vẻ mặt sượng trân rồi quay ngoắt ra ngoài.

"Thời tiết.... đẹp ha."

Nhìn bộ dạng Công nương gượng gạo bình phẩm về bầu trời đêm đen kịt mà đầu cô đau như búa bổ.

Họ đã ở như thế này từ bao giờ vậy?

Cô đi tiền trạm cùng Mikhail và Ruin, nhưng sự việc xảy ra trong lúc hai người kia tách ra đi mua quà.

Thấy đứa bé ăn xin tội nghiệp, cô bỏ túi tiền vàng vào cái lon, rồi tình cờ thấy đứa bé bị đánh trong hẻm nên đuổi theo...

A.

Những mảnh ghép ký ức dần hoàn thiện, tầm nhìn của cô cũng mở rộng ra.

Cắn nó!

...Câu đó tôi nói mới đúng chứ.

Cắn nó...!

Mặt cô nóng bừng lên.

'Điên mất thôi...!'

Giờ cô mới nhìn thấy người quản gia tóc đỏ. Người quản gia tên Ricardo đang đổ mồ hôi hột, hùng hục kéo chiếc xe tay.

'Lại... gây phiền phức nữa rồi.'

Ricardo quay lại, thấy cô đã tỉnh, hắn cười nhẹ chào hỏi.

"Cô tỉnh rồi hả?"

Giọng nói chứa đầy sự lo lắng. Giọng nói từng là chỗ dựa cho cô những lúc buồn bã ở Học viện.

"Cô bất ngờ lăn ra ngất... thất lễ quá." 

"...Lẽ ra anh cứ mặc kệ tôi ở đó cũng được mà." 

"Tôi lại không nghĩ đến chuyện đó. Haha..."

Ricardo vừa kéo xe vừa cười gượng gạo xin lỗi. Nào là xin lỗi vì để cô nằm chỗ tồi tàn, nào là hỏi mông có bị ê không, hắn cố gắng dẫn dắt câu chuyện.

Sượng trân.

Chuyện ngồi trên xe kéo. Chuyện lại mắc nợ Ricardo. Chữ 'lại' cứ lởn vởn trong đầu cô.

'Ha... Điên mất.'

Cô không dám ngẩng đầu lên. Vừa ngượng ngùng. Vừa không biết phải nói gì.

Đáng lẽ phải nói cảm ơn, nhưng lời nói cứ nghẹn lại nơi cổ họng. Là do cái tôi của cô, hay là do sự hiện diện của Công nương bên cạnh?

Không biết phải làm mặt thế nào cho phải.

Liếc...

"Ơ.. ư..."

Olivia đang lén nhìn thái độ của Yuria. Cô ấy không dám bắt chuyện bừa bãi. Ánh mắt như muốn nói 'Làm ơn đừng bắt chuyện với ta'.

'Kịch', chiếc xe cán qua hòn đá, mông cô nảy lên một cái 'bịch'.

"Ái..."

Thấy cô nhăn mặt, Olivia lùi sâu hơn vào trong góc, nhường chỗ rồi rụt rè vỗ vỗ xuống sàn xe.

"Ngồi đây nè..."

Giọng nói gay gắt bật ra theo phản xạ.

"Đừng có để ý đến tôi."

Olivia xụ mặt, quay đi lầm bầm.

"Xe của ta mà..."

Cô không biết phải nói gì với Olivia.

Với người từng bắt nạt mình trong quá khứ... cô chẳng thể thốt ra lời hay ý đẹp được.

Cô không muốn làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra, và sau những gì trải qua với hai người kia, cô đã quyết định sẽ không bao dung một cách ngu ngốc nữa.

Cô ngồi bó gối trên xe, chờ thời gian trôi qua.

Thấy Olivia bắt đầu gật gà gật gù, Ricardo với mái tóc đỏ rối bù bay trong gió, nhẹ nhàng đỡ Olivia nằm xuống góc xe rồi nói:

"Cô sợ lắm đúng không?" 

"..."

Lời an ủi bất ngờ khiến cô không cạy miệng ra nổi. Hỏi han nhẹ nhàng kiểu đó là chơi xấu mà.

Cô im lặng nhìn xuống lòng bàn tay.

Những ngón tay cứ mân mê, cạy cạy móng tay vì bối rối.

Ricardo cười gượng, đổi chủ đề.

"Bạn của cô đâu rồi?" 

"...Họ ở quảng trường." 

"Quảng trường hả? Đi ngược đường hoàn toàn luôn. Cô đi với ai v..." 

"Mikhail và Ruin."

Ricardo im bặt.

Hắn cười trừ, lẩm bẩm 'Ra là vậy', rồi lẳng lặng kéo xe về phía quảng trường.

Khi bóng dáng những người đang tìm kiếm mình dần xuất hiện.

Ricardo, người vẫn im lặng nãy giờ, dừng xe ở một chỗ vắng người rồi lên tiếng.

Bằng giọng nói nhỏ nhẹ và trầm ấm.

"Cô Yuria." 

"Gì?" 

"Thật may quá. Cô không bị thương ở đâu chứ?"

Giọng nói quan tâm của hắn nghe êm tai lạ thường. Chỉ là câu hỏi xã giao thôi, sao lại chạm đến trái tim cô thế này.

Ghét cái trái tim cứ đập thình thịch không yên này ghê.

Ricardo thở dài thườn thượt.

"Lần nào cũng gặp nhau trong tình cảnh này, chỉ toàn làm người ta lo lắng thôi."

Lần nào cũng...

Một nghi vấn nảy sinh.

Nghi vấn về việc hắn luôn xuất hiện như một người hùng vào những lúc nguy cấp. Yuria định hỏi, nhưng Ricardo đã chặn họng, trả lời trước cả khi cô kịp thốt nên lời.

"Nói trước cho cô biết, vụ này không phải do tôi dàn dựng đâu nha." 

"T... Tôi biết mà." 

"Mặt cô hiện rõ chữ 'nghi ngờ muốn chết' kia kìa."

Yuria lấy tay che mặt.

Lộ liễu đến vậy sao.

Ricardo cười gượng, đưa tay về phía tôi đang ngồi trên xe.

"Cô đi được không?" 

"...Được ạ." 

"Vậy thì tốt rồi."

Cô nhìn về phía quảng trường. Thấy Ruin đang chạy đôn chạy đáo tìm mình ở đằng xa, cô định vẫy tay gọi. Vừa giơ tay lên định ra hiệu 'đừng lo, tôi ở đây' thì.

"Khoan đã."

Ricardo vội vàng nắm lấy cổ tay cô một cách cẩn thận. Nhìn cổ tay bầm tím, hắn thở dài.

Lồng ngực cô xao xuyến.

"Cái gì đây?" 

"A... Chắc lúc nãy bị thương. Không sao đâu mà." 

"Không sao cái gì mà không sao...!"

Sự bực dọc chân thành của Ricardo vang bên tai. Hắn lấy tuýp thuốc mỡ từ cái túi nhỏ xíu ra, dúi vào tay cô rồi nói giọng cộc lốc:

"Cổ tay tím bầm thế này mà bảo không sao."

Hồi trước, khi cô khóc vì bị mấy tiểu thư khác bắt nạt, Ricardo cũng từng nói như vậy.

Cô ở đây hả? Chạy nhanh gớm.

Sao... anh lại đi theo tôi?

Cái này, là đồ quan trọng đúng không?

Hình ảnh người quản gia tóc đỏ nhặt lại chiếc mặt dây chuyền mà đám tiểu thư ném xuống hồ, cười ngây ngô rồi dúi vào tay cô lại hiện về.

Hình ảnh hắn với đám rong rêu lủng lẳng trên đầu, đưa lại di vật của mẹ cho cô. Cứ chồng chéo lên nhau.

Hức... C.. Cảm ơn anh...!

Sao lại khóc nữa rồi.

...Tôi không có khóc.

Ngốc thiệt chứ.

Những lúc thế này cô lại thấy hoang mang. Người này rốt cuộc là kẻ xấu, hay là người tốt diễn sâu đây.

Cứ làm người ta hiểu lầm mãi thôi.

"Rồi, xong rồi đó. Đừng có xách đồ nặng, khát nước thì sai thằng Ruin nó lấy cho."

Ricardo quỳ một chân xuống, bôi thuốc lên cổ tay cho cô. Dáng vẻ hắn ngồi xổm bôi thuốc trông vừa lạ lẫm, vừa gợi nhớ đến Ricardo của đầu học kỳ 1.

Ricardo bắt đầu càm ràm.

Không phải kiểu càm ràm của Mikhail hay Ruin, mà là những lời càm ràm cực kỳ thực tế.

Không phải lời khen ngợi 'Hành động liều lĩnh của em ngầu lắm' như Mikhail, hay sự cảm thán 'Sao tâm hồn em đẹp thế' của Ruin. Ricardo nói những lời khó nghe mà người ngoài nghe được chắc sẽ mích lòng.

"Một người đến Goblin còn không bắt nổi thì chui vô đó làm gì." 

"Goblin thì tôi..." 

"Fireball còn chưa học mà đòi bắt Goblin." 

"..." 

"Suýt nữa là nguy to rồi biết không."

Cô cãi lại lời Ricardo. Vì cô nghĩ mình đã làm đúng. Ở Học viện người ta dạy thế, và cô sống với niềm tin rằng chính nghĩa luôn đúng.

Yuria trút sự bực bội lên Ricardo.

"Nhưng mà, nếu không có tôi thì thằng bé đó sẽ bị đánh tiếp. Có khi tối nay nó phải nhịn đói cũng nên." 

"Cũng có thể. Có thể nó sẽ bị đánh thừa sống thiếu chết, bị cướp hết tiền xin được, rồi tối nay vừa bịt miệng vừa khóc tức tưởi."

Ricardo nói một cách vô cảm như thể đó chẳng phải chuyện gì to tát.

Như thể hắn cũng từng trải qua rồi vậy.

"Nhưng mà, cô suýt gặp nguy hiểm đấy."

Cô siết chặt nắm tay. 

'Tại sao lại lo lắng cho tôi? Anh là kẻ xấu từng bắt nạt tôi mà. Thà anh cứ xấu hẳn đi thì tôi còn ghét được.'

Nên cô càng cáu kỉnh hơn. Với ý nghĩ 'đừng làm tôi bối rối nữa'.

"Nhưng mà, tôi có thể gieo cho nó hy vọng mà. Hy vọng về ngày mai. Hy vọng rằng trên đời này không chỉ toàn người xấu. Rằng đâu đó vẫn có những người lớn tử tế...!"

Ricardo cười gượng gạo:

"Dù vậy. Vẫn nguy hiểm lắm."

Nhìn quảng trường rực sáng, Ricardo quay lưng lại.

Ánh đèn đường chiếu cái bóng lạnh lẽo của Ricardo, Yuria nuốt nước bọt.

"Lỡ trong một phần vạn xác suất đó, cô xảy ra chuyện gì thì sao." 

"Xảy ra chuyện thì sao chứ?" 

"Dạ?" 

"Nếu tôi gặp chuyện thì sao? Anh cũng mong thế còn gì? Không phải ở Học viện hay bây giờ, anh đều mong tôi gặp chuyện không may sao?"

Ricardo cười trừ. Hắn gãi đầu, lầm bầm 'Cũng đúng ha...', dáng vẻ đó khiến lòng cô nhói đau.

"Cũng đúng. Nhưng nếu cô đau thì tôi thấy khó chịu lắm."

"Dạ?"

"Chỉ là thấy khó chịu thôi."

Ricardo quay lưng bước đi nhẹ tênh, tiếp tục đẩy xe. Hắn nhẹ nhàng đặt đầu Công nương đang ngủ say lên tấm đệm êm, rồi lầm lũi bước đi và nói:

"Với lại, cô Yuria à."

Ricardo bỏ lửng câu nói. Hắn nhìn chằm chằm về hướng con hẻm lúc nãy, tay siết chặt tay cầm xe.

"Không phải ai cũng tốt đâu."

Ricardo nhìn về phía quảng trường.

Thấy Ruin phát hiện ra cô và đang chạy tới, hắn cúi đầu rồi đẩy xe đi tiếp.

Bóng lưng Ricardo dần xa, hắn nói với cô lời cuối cùng:

"Đừng có mà tài lanh nữa."

Lời nói chứa đựng nhiều tầng ý nghĩa.

Cô nghĩ mình sẽ chẳng thể nào làm theo được.

Và cùng lúc đó, tim cô đập rộn ràng. Yuria hỏi với theo bóng lưng Ricardo.

"Ricardo." 

"Gì vậy?" 

"Anh có thật sự là người xấu không?"

Ricardo cười khẽ, đáp:

"Ừ. Xấu xa lắm."

Con hẻm chìm trong bóng đêm.

Tiếng nói chuyện ồn ào của đám bụi đời phá tan sự tĩnh lặng của rạng đông.

Tiếng cười hô hố và những câu chuyện khoác lác vang lên trong con hẻm khuya khoắt, là giờ để xem thằng nào rác rưởi hơn.

Không tại thằng đó là kiếm được mớ tiền rồi.

Khà~ Thằng ranh này diễn xuất ngày càng lên tay nha.

Anh phải học diễn xuất đi. Lộ quá tí nữa là bể kèo rồi.

Á haha!! Mày chỉ nó đi. Mà nãy bị đánh có sao không?

Đánh thật thì em nghẻo từ đời nào rồi.

Là đám bụi đời lúc nãy nhắm vào Yuria.

Bắt đầu bằng những lời tục tĩu về Yuria, rồi đến những câu chuyện vượt quá giới hạn đạo đức.

Từ một góc tối trong hẻm, một giọng nói lạnh lẽo vang lên.

"Tụi bay cũng nghĩ vậy hả?"

Một cái bóng đen bao trùm lối vào con hẻm. Bóng dáng người đàn ông tóc đỏ che khuất ánh trăng.

Đám bụi đời rút dao ra. Lưỡi dao sắc bén phản chiếu mái tóc đỏ rực.

"Hình như tính tiền chưa xong thì phải. Đúng không?"

Gã đàn ông tóc đỏ kéo lê thanh kiếm trên mặt đất, tiến lại gần. Kétttt. Tiếng kim loại cào xuống nền đất vang lên chói tai khắp con hẻm.

"Làm chuyện ác thì cũng phải biết nhìn người chứ. Vậy mới sống thọ được trong cái nghề này."

***

Tôi nâng kiếm lên. Để thanh toán nốt món nợ ban nãy.

Tôi nhìn thấy những gương mặt quen thuộc.

Thằng nhóc mà Yuria đã cứu. Gã to con nắm cổ tay Yuria. Và tên gầy gò tẩm thuốc mê vào khăn tay. Thấy vẻ mặt sợ hãi của chúng, Tôi nở nụ cười nhếch mép tàn nhẫn trên môi.

Tôi nói với chúng:

"Tao sẽ không giết tụi bay đâu. Tao đâu có xấu tới mức đó..."

"Có điều, giải nghệ đi là vừa. Mạng sống của tụi bay chắc đủ để trả giá đó."

Mái tóc đỏ dần nhuốm màu máu.

Tiếng rên rỉ vang lên.

Máu loang lổ trên mặt đất, đám bụi đời đang dìu những tên đồng bọn đã gục ngã lùi sâu vào trong hẻm.

Cộp... Cộp...

Một vị khách mới đang tới.

Người đàn ông với cái bóng nhỏ bé dưới ánh trăng.

Tôi nhìn hắn và nói:

"Lâu rồi không gặp."

Nam phụ cầm kiếm với mái tóc bạc.

"Cậu Mikhail."

Hắn đang trừng mắt nhìn tôi như nhìn một thứ rác rưởi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!