Ác Nữ Tôi Phụng Sự Suốt 13 Năm Đã Gục Ngã

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11080

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Toàn Văn - Chương 53: Làm viên tắm!

Chương 53: Làm viên tắm!

Hôm nay lại là một ngày yên bình trong phòng Tiểu thư.

3 giờ chiều, nắng vàng rực rỡ chiếu qua khung cửa sổ.

Mọi khi giờ này Tiểu thư đang ngủ trưa, nhưng kể từ sau chuyến viếng thăm bất ngờ của "Ông Gián", bả đã tiễn biệt giấc ngủ trưa và đang ngồi chễm chệ trên ghế.

Tiểu thư dáo dác nhìn quanh như một con mèo đang cảnh giác.

Sợ rằng tiếng đồn "nơi này phản ứng vui lắm" lan xa, sẽ có một "Ông Gián" khác ghé thăm để giáo dục bả.

Tiểu thư quấn cái mền tròn vo quanh người, ngồi trước bàn, chỉ cần một cử động nhỏ thôi cũng làm bả giật bắn mình.

Nghe tiếng sột soạt là giật nảy.

Nghe tiếng lạo xạo là rụt đầu vào trong chăn.

Thấy bóng cây đung đưa ngoài cửa sổ là hét lên 'Híiiic' rồi gọi tên tôi.

Tiểu thư đang cuộn tròn như cây cơm cuộn, bỗng chỉ tay vào cái khuy áo màu đen rơi trên sàn, nói:

"Ricardo, ngó kìa..."

"Dạ?"

"Cái đó... không phải con gián đó chứ?"

Tôi cúi xuống nhặt cái khuy áo màu đen lên.

"Ồ..."

Tiểu thư ló đầu ra khỏi chăn. Thấy vẻ mặt sợ sệt đó, tôi lại nổi máu muốn chọc ghẹo.

Tôi đứng im nhìn cái khuy áo.

Trêu sao cho vui ta. Phải trêu sao cho không cần nói dối mà bả vẫn tin sái cổ, chứ trêu lố quá bả biết ngay.

Quan sát kỹ một hồi, một ý tưởng hay ho lóe lên trong đầu. Tôi nén cười, nói với Tiểu thư:

"Con này hơi bị bự nha."

"Bự... hả?"

"Vâng, không biết ở đâu chui ra mà... ớn quá..."

Tôi lắc đầu quầy quậy rồi siết chặt tay đang cầm cái khuy. 'Rắc!', tiếng vỡ giòn tan vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Tiểu thư phát ra tiếng kêu quái dị rồi trùm chăn kín mít.

"Híiiiiiic... Á á á!!"

Tôi chìa tay ra cái phắt, Tiểu thư giật bắn người. Tôi làm mặt tỉnh bơ, xòe tay ra cho bả xem mấy mảnh khuy áo vỡ vụn.

"Khuy áo bị bể thôi mà."

Tiểu thư trừng mắt nhìn tôi.

"Đừng có giỡn nha."

"Tôi có giỡn đâu..."

"Xạo."

Tiểu thư bĩu môi, mặt bí xị. Bả lườm tôi cháy mắt, miệng lầm bầm chửi thầm.

Thấy cái dáng vẻ dễ thương đó, khóe miệng tôi cứ chực nhếch lên. Dạo này Tiểu thư tinh ý lắm, bả cảnh cáo 'cấm cười' rồi ra lệnh:

"Từ giờ cấm nói từ nào bắt đầu bằng chữ 'G'."

"Gián."

"Áaaaaa!!!"

Tiểu thư quăng luôn cái nĩa trên bàn về phía tôi.

Hôm nay là ngày làm viên tắm (bath bomb).

Ngày mà Tiểu thư từ bỏ giấc ngủ trưa để cùng tôi trải nghiệm cảm giác sáng tạo sau bao ngày lười biếng.

Trên bàn bày la liệt nguyên liệu làm viên tắm và một cuốn sách dày cộp đang mở sẵn.

[Làm viên tắm đơn giản ai cũng làm được!]

Cuốn sách hướng dẫn chi tiết với hình ảnh minh họa và chữ viết chi chít.

Tôi và Tiểu thư nhíu mày đọc hướng dẫn, gãi đầu gãi tai vì nội dung khó hơn tưởng tượng.

"Ơ... Một muỗng axit citric, năm muỗng màu thực phẩm?"

"Không phải. Một muỗng thôi."

"À đúng rồi."

Tiểu thư cẩn thận đổ nguyên liệu vào cốc đong, tôi cũng tập trung cao độ y như mấy nhà nghiên cứu đang bào chế mỹ phẩm.

Để đề phòng tai nạn, cả hai còn mặc áo blouse trắng và đeo kính bảo hộ cho ra dáng, nhưng nhìn thao tác lóng ngóng thì đúng chuẩn dân gà mờ.

Trên bàn có đủ thứ linh tinh.

Bột làm nguyên liệu chính, cốc đong.

Hương liệu tạo mùi và khuôn đúc để tạo hình.

Với người mới bắt đầu thì chắc sẽ vụng về lắm, nhưng bộ dụng cụ này cũng đủ để an ủi trái tim mong manh dễ vỡ của Tiểu thư sau cú sốc gặp "Ông Gián".

Nhìn thành phẩm thử nghiệm vừa hoàn thành, Tiểu thư tròn xoe mắt.

[Viên tắm hương táo]

"Ồ...!"

Làm tốt hơn tôi nghĩ.

Màu sắc đẹp, hình dáng tròn trịa, với người mới làm lần đầu thì tác phẩm này cũng ra gì và này nọ phết.

"Xong rồi hả?"

"Vâng, làm y chang sách dạy thì nó ra thế này..."

"Hô hô!"

Tiểu thư cầm cái cốc đong mới lên, thở hắt ra đầy khí thế. Máu sáng tạo đang sục sôi rồi đây.

Tôi cười nhẹ, bảo Tiểu thư:

"Giờ mỗi người tự làm một cái nhé."

Gật gật.

"Lần đầu làm chắc sẽ hơi lóng ngóng, nhưng mà..."

Tôi còn chưa nói hết câu, Tiểu thư đã hất tung cái mền ra, bắt đầu tống nguyên liệu vào cốc.

Vớ được cái gì là bả tống hết vào, vừa làm vừa cười hí hí, nhìn cái mặt bả giờ y chang mấy tay giả kim thuật điên khùng.

"Hi hi hi... Viên tắm của ta."

1 tiếng sau.

Khói bốc lên nghi ngút từ cốc của Tiểu thư.

Cốc đong tỏa ra luồng khói đen kịt.

Bọt khí sủi lên ùng ục, không biết bả chế ra cái giống gì nữa. Linh cảm chẳng lành.

Tôi dụi mắt nhìn kỹ lại cái cốc, nhưng sự thật vẫn phũ phàng.

Tiểu thư đang tống đủ thứ hầm bà lằng vào đó.

Bả lôi sô-cô-la từ túi thần kỳ ra, thả tũm vào rồi cười mãn nguyện, xong lại bóp kem đánh răng vào, gật gù đắc ý.

Nhìn bả như mụ phù thủy đang chế độc dược, tôi hỏi:

"Thuốc độc hả Tiểu thư?"

Lườm. Tiểu thư liếc tôi sắc lẹm.

"Không phải thuốc độc."

"Ai nhìn cũng bảo thuốc độc hết á."

Tiểu thư lắc đầu quầy quậy:

"Viên tắm hương Vani Nhân sâm Sô-cô-la Bạc hà."

"Dạ...?"

"Có vị kem đánh răng mà. Nên là Sô-cô-la bạc hà."

"Thế bỏ nhân sâm vào chi vậy?"

"Cho nó khỏe người."

Tiểu thư lại tạo ra mấy thứ không ai hiểu nổi rồi. Sô-cô-la trộn kem đánh răng thì còn du di được, chứ bỏ nhân sâm vô thì hơi... sai sai. Hay là tốt ta?

Nhìn Tiểu thư ưỡn ngực tự hào, tự dưng tôi thấy cũng có lý. Tắm trà xanh còn đẹp da được thì cái này chắc cũng có tác dụng gì đó chứ.

Nghĩ lại thì Tiểu thư nói cũng đúng. Kiệt tác thường ra đời từ sai lầm mà.

Tiểu thư hất mặt, chìa cái cốc về phía tôi.

"Cái này cho Ricardo dùng đó."

"...Thôi, tôi xin kiếu."

"Sao vậy?"

Tôi từ chối khéo ngay.

Phát minh vĩ đại cỡ nào cũng phải qua kiểm định an toàn đã. Tắm cái thứ đó xong không biết có khỏe lên không hay da dẻ lở loét hết thì khổ.

Tiểu thư tiếc nuối nhìn "Viên tắm số 2" bị ghẻ lạnh, rồi lại bắt tay vào làm cái mới.

Mình cũng phải làm một cái chứ nhỉ...

Tôi nhìn cái cốc trống trơn, trầm ngâm suy nghĩ.

Mải ngắm Tiểu thư cháy hết mình với nghệ thuật nên nãy giờ tôi chưa làm được gì, tôi gõ gõ tay xuống bàn.

Làm cái gì giờ ta.

Làm viên tắm hương hoa hồng từ tinh chất hoa hồng, hay làm hương sô-cô-la mà Tiểu thư thích nhỉ.

Cảm hứng sáng tạo dâng trào, tôi bắt đầu đổ nguyên liệu vào cái cốc nhỏ.

Bỏ một loại thì đơn điệu quá.

Bỏ thêm nhân sâm vô nè.

Thêm lộc nhung nữa nè.

Thêm bình hồi máu vô luôn.

Mải mê bỏ tùm lum tà la, cuối cùng tôi tạo ra một thứ dung dịch màu tím lịm tìm sim y chang thuốc độc.

Tiểu thư nhìn thành phẩm của tôi, thở dài thườn thượt.

"Ricardo. Uống cái đó là chết đấy."

"Cái này đâu phải để uống."

"...Tắm cũng chết."

Tiểu thư thật thà ghê.

Tôi rắc thêm ít kim tuyến lên viên tắm, mỉm cười. Tôi tự tin là rắc lên nhìn sẽ đẹp hơn, nhưng trong mắt chuyên gia viên tắm như Tiểu thư thì Sô-cô-la bạc hà màu phân hay thuốc độc lấp lánh cũng cá mè một lứa cả thôi.

Hồi xưa thấy cái gì lấp lánh là bả thích lắm mà ta...

Thấy Tiểu thư trưởng thành rồi, vừa mừng vừa thấy tiêng tiếc.

Chẳng mất bao lâu để làm ra những viên tắm ra hồn.

Tầm 3 tiếng đồng hồ. Tuy chưa đông cứng hoàn toàn nhưng cũng hòm hòm dùng được rồi, những viên tắm được xếp dài trên bàn.

Viên hương hoa hồng, hương sô-cô-la, rồi cả viên tắm thảo dược tốt cho sức khỏe, nhìn chúng nằm đó mà lòng tôi rạo rực niềm vui.

Tâm trạng u ám sau cuộc gặp với Mikhail tan biến đâu mất, lâu lắm rồi mới được sáng tạo thế này, thấy nhẹ nhõm hẳn.

"Ồ...!"

Tiểu thư chống cằm lên bàn, chăm chú chờ viên tắm đông lại. Bả cứ chọt chọt ngón tay vào, hỏi liên tục là bao giờ nó mới cứng, nhìn buồn cười ghê.

Một khoảng thời gian bình yên.

Bình yên và ấm áp đến mức khiến tôi quên sạch chuyện xảy ra một tuần trước.

Tự nhiên thấy sến sẩm, nghĩ bụng làm quản gia cũng là một lựa chọn đúng đắn, tôi mỉm cười với Tiểu thư:

"Tiểu thư."

"Hửm?"

"Tiểu thư muốn tắm không?"

Khựng lại.

Tiểu thư ngừng chọt tay vào viên tắm, ngước lên nhìn tôi. Ánh mắt bả long lanh đầy phấn khích. Cảm giác như bả sắp lột đồ quăng đi ngay tại chỗ vậy.

"Tắm?"

"Vâng."

"Đi tắm...?"

Tiểu thư gật đầu lia lịa.

"Tắm chứ."

Trước khi đi đến phòng tắm của dinh thự, Tiểu thư vẫy vẫy tay gọi tôi. Bả bảo lại gần đây chút coi.

Thấy bả thì thầm bí hiểm, tôi ghé tai lại gần.

Vừa ghé mặt lại, Tiểu thư bắt đầu vuốt ve đầu tôi. Bả xoa mái tóc đỏ rối bù của tôi như xoa đầu cún con, miệng cười tủm tỉm.

Cứ tưởng bả định an ủi tôi đừng lo lắng gì đó, ai ngờ 'Phựt' một cái, da đầu tôi nhói lên. Bả vừa nhổ một nắm tóc của tôi.

Bốn mắt nhìn nhau sượng trân.

Tiểu thư cũng không ngờ nhổ được nhiều thế, còn tôi thì nhìn bả với ánh mắt 'sao nỡ phản bội tôi'.

"Ơ...?"

Tiểu thư nhìn nắm tóc trên tay, cười gượng gạo.

"Hí hí!" - Bả cười xòa cho qua chuyện. Tôi cũng bật cười theo.

"Sao tự nhiên nhổ tóc tôi? Đau muốn chết..."

"Đau hả?"

Thấy bả phản ứng thái quá với từ 'đau', tôi vội lắc đầu chối ngay. Giờ than đau cũng phải lựa lời mà nói nữa.

Tiểu thư thổi 'phù phù' vào bàn tay băng bó của tôi.

"Đau ở đầu chứ có phải ở tay đâu."

"Tại ta thích làm vậy thôi."

"Ồ...."

Cũng được thôi.

Tiểu thư bỏ nắm tóc vừa nhổ vào cái cốc mới. Rồi đổ thêm bột vào làm viên tắm.

Tiểu thư cười đắc ý:

"Cái này là viên tắm hương Ricardo."

"...Hả... Ha ha!"

Tôi cười ra nước mắt.

Viên tắm hương Ricardo, không biết có dám xài không nữa. Nhìn cái dáng vẻ ngây thơ dùng mấy sợi tóc làm viên tắm của bả, tôi cũng đưa tay lên đầu Tiểu thư, 'Pặc' một cái.

Ba sợi tóc dài nằm gọn trong tay tôi. Tiểu thư rơm rớm nước mắt, lấy tay xoa xoa đỉnh đầu.

"Đau."

"Thì nhổ cho đau mà."

Hừ. Tiểu thư nắm chặt tay, định ném cái que trên tay vào tôi. Tôi né đường quyền của bả, rồi thả mấy sợi tóc vào cái cốc mà bả gọi là hương Ricardo lúc nãy.

"Cái này là viên tắm hương Tiểu thư."

"Ồ...!"

Tiểu thư cầm cái cốc lên, cười rạng rỡ.

Có vẻ bả thích lắm.

Giá mà lúc nào cũng được như thế này...

Tôi nhìn vào hư không, lầm bầm.

"Ha..."

Nhiệm vụ mới đã xuất hiện.

[Giải cứu Yuria.]

Ông trời không chiều lòng người mà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!