So với vô số Bảo Cụ khác, những Bảo Cụ có thể dùng làm vũ khí luôn là thứ được thợ săn kho báu thèm khát nhất.
Một thợ săn không thể mang theo quá nhiều Bảo Cụ cùng lúc.
Chúng nặng, khó dùng, mà quan trọng nhất là phải nạp ma lực để kích hoạt.
Bảo Cụ càng mạnh thì càng ngốn nhiều ma lực.
Thế nên, hầu hết thợ săn đều chỉ chọn một Bảo Cụ duy nhất làm “át chủ bài” của mình.
Và thứ thường được chọn nhất chính là Bảo Cụ dạng vũ khí.
Vũ khí không hề hiếm trong các kho báu cổ.
Có thống kê còn cho rằng chúng chiếm đến một phần ba tổng số Bảo Cụ được tìm thấy.
Tôi không chắc con số đó chính xác tuyệt đối, nhưng nếu đúng, thì chắc lịch sử loài người đã đẫm máu hơn ta tưởng, đến mức vũ khí chiếm phần lớn tàn tích còn sót lại từ các nền văn minh trước.
Tuy nhiên, nói vậy không có nghĩa là mọi vũ khí đều mạnh.
Đa số chỉ sở hữu những năng lực vô thưởng vô phạt, bị xếp vào loại “Bảo Cụ phế”.
Giống như bao loại khác, chỉ một số cực kỳ hiếm mới thực sự hữu dụng trong tay thợ săn.
Bởi vậy, ai may mắn nhặt được một Bảo Cụ hợp với sở trường và lý tưởng của mình sẽ giữ nó như giữ mạng.
Có những vũ khí thậm chí trở thành biểu tượng gắn liền với người sử dụng nó, một dạng huyền thoại sống.
Có lẽ lý do tôi cứ cố chấp gom đủ thứ vũ khí không hợp tay mình, là vì tôi vẫn hy vọng một ngày nào đó sẽ nhặt được Bảo Cụ giúp tôi trở thành kẻ mạnh thực thụ.
Hôm nay, tôi sẽ giới thiệu một vài món vũ khí từng khiến vô số thợ săn mê mẩn.
Nhưng khái niệm “vũ khí” rộng quá, nên tạm thời tôi chỉ nói về kiếm.
Đừng lo, Bảo Cụ dạng kiếm cũng nhiều vô số, đa dạng năng lực, đảm bảo đủ làm bạn trầm trồ.
Với Bảo Cụ dạng kiếm, thật ra là vũ khí nói chung, người dùng phải có trình độ nhất định.
Dùng kiếm thường đã nguy hiểm, dùng Bảo Cụ thì nguy hiểm gấp mấy lần, bởi nó mạnh hơn rất nhiều và sai sót đồng nghĩa với tự sát.
Đó là lý do tôi hiếm khi đụng đến loại Bảo Cụ này.
Không chỉ riêng tôi, phần lớn thợ săn cũng không muốn ôm quá nhiều vũ khí, chúng nguy hiểm thật sự.
Ví dụ, có một thanh đại kiếm đỏ như lửa, giống như ngọn hỏa diễm kết tinh lại.
Tên nó là Kiếm Luyện Ngục, do một thợ săn hạng trung gửi tôi giữ hộ.
Thanh kiếm này có thể điều khiển lửa, toàn thân kiếm có thể bùng cháy, và người dùng có thể điều khiển ngọn lửa ở mức độ nhất định.
Trong thế giới kiếm, năng lực nguyên tố luôn là hàng cực hot.
Nhưng như bạn đoán, nó cũng cực kỳ nguy hiểm.
Với kiếm bình thường, bạn chỉ cần để ý xem lưỡi kiếm đang chĩa về đâu.
Còn với thanh này, bạn còn phải kiểm soát cả ngọn lửa và môi trường xung quanh.
Dù không phải năng lực “độc lạ”, nguyên tố lại cực hữu dụng.
Hầu hết kiếm sĩ không biết dùng ma pháp, nên chỉ cần một vũ khí nguyên tố là họ lập tức có thêm một cách tấn công hoàn toàn mới.
Với Kiếm Luyện Ngục, bạn có thể thiêu rụi quái vật có lượng phòng ngự vật lý cao.
Nếu khéo tay, bạn thậm chí có thể “bắn” lửa thành đạn tầm xa, thiêu địch từ xa trước khi chúng đến gần.
Đủ nóng, thậm chí kiếm đối phương cũng có thể chảy ra.
Dĩ nhiên, tất cả đều cực kỳ tốn ma lực.
Thằng nhóc Gilbert chắc đúng là sinh ra gặp may khi vừa đi thám hiểm lần đầu đã nhặt được món này.
Nếu kiếm mang thuộc tính băng hoặc lôi thì còn an toàn hơn nữa, ít gây cháy rừng, cháy nhà, cháy người.
Nhưng thôi, than thế là tham.
À, nhân tiện:
Nền văn minh hiện tại đã tái tạo được một số vũ khí nguyên tố.
Nhưng sức mạnh kém xa Bảo Cụ, lại giòn và dễ gãy, nên chưa dùng được thực chiến.
Vũ khí làm từ vật liệu sinh ra từ sinh vật huyền thoại thì tốt hơn, nhưng lại không thể sản xuất hàng loạt, còn đỏng đảnh hơn cả Bảo Cụ.
Do Bảo Cụ là vật chất kết tinh từ ma lực, không thể phân tích thành phần, nên đến giờ vẫn chưa ai tái tạo được thứ kim loại nào đủ sức sánh ngang chúng.
Có vẻ công nghệ hiện đại vẫn còn lâu mới bắt kịp thời đại xa xưa.
À, trong các nguyên tố, phổ biến nhất là băng (làm chậm địch) và lôi (khắc chế kiếm sắt, giáp kim loại).
Ít ai thích thủy, kiếm phun nước thì làm được gì?
Hiếm lắm mới có Bảo Cụ phun nước đủ mạnh để gây sát thương.
Phần lớn chỉ dùng để… giải khát.
Nhưng thợ săn nào lại để bản thân khát khô mới phải dùng đến nó?
Giờ thì đến Bảo Cụ thứ hai:
Một thanh kiếm thẳng tên Tinh Không Tĩnh Lặng.
Lưỡi kiếm trong suốt, tinh xảo như tác phẩm nghệ thuật.
Dài chừng 1m.
Nhưng chỉ cần cầm lên là biết ngay, nó không phải đồ trưng.
Điều đặc biệt:
Nó hoàn toàn không có trọng lượng.
Và còn đáng ngạc nhiên hơn, nó có thể xóa bỏ trọng lượng vũ khí đối thủ.
Đây là một năng lực khá hiếm trong dòng kiếm.
Nhưng hiệu quả thực tế thì…
Tôi mua nó từ một buổi đấu giá.
Giá cao ngất, nhưng đa phần người đấu giá là dân sưu tầm, mua vì… nó đẹp.
Còn sức mạnh thật sự thì chẳng ai chắc.
Kiếm nhẹ không trọng lượng có lợi không?
Với người yếu như tôi thì có.
Nhưng phần lớn kiếm sĩ đâu có vấn đề gì với một thanh kiếm dài 1m?
Nếu cầm kiếm còn thấy nặng thì có lẽ nên đổi nghề.
Còn chuyện làm kiếm kẻ địch “mất trọng lượng” thì sao?
Có hữu ích không?
Tôi cũng nghi.
Hiếm khi hai kiếm sĩ đấu kiểu “chém kiếm vào nhau” liên tục.
Và năng lực này chỉ xóa trọng lượng, chứ không xóa lực đạo của đối phương.
Nói trắng ra:
Kiếm nhẹ hơn thì đã sao?
Họ vẫn chém như bình thường.
Vậy năng lực này có cũng được, không có cũng chẳng sao.
Không thể so với vũ khí nguyên tố được.
Nếu nó có thể “xóa lực tấn công” luôn thì còn may ra, nhưng loại Bảo Cụ như vậy thì khỏi nói, hiếm đến mức chẳng bao giờ xuất hiện ở sàn đấu giá.
Có lẽ nếu năng lực của thanh kiếm này là tăng trọng lượng vũ khí đối phương thay vì làm nó nhẹ đi thì còn hữu dụng hơn, nhưng đáng tiếc Tinh Không Tĩnh Lặng lại hoàn toàn không làm được điều đó.
Nó không thể “giảm bớt” trọng lượng, mà chỉ có hai trạng thái:
Hoặc nặng như bình thường, hoặc biến mất trọng lượng hoàn toàn.
Thôi thì tôi chỉ đang than thở cho vui.
Nhưng dù thoạt nhìn có vẻ vô dụng, nếu biết khai thác đúng cách, nó lại là một Bảo Cụ khá tiện lợi.
Tôi nhận ra điều đó trong lúc thử nghiệm Tinh Không Tĩnh Lặng.
Khi tôi chạm kiếm vào một thanh kiếm khác, cơ thể mình bỗng nhẹ bẫng.
Không phải là trận chiến thật, chỉ là thử đơn giản thôi.
Tôi không mặc giáp, chỉ mặc đồ bình thường, nhưng với cái thân thể yếu ớt này, tôi nhận ra sự khác biệt ngay lập tức.
Sau khi thử đi thử lại, tôi chắc chắn:
Năng lực của Tinh Không Tĩnh Lặng không chỉ áp dụng được với kiếm.
Ngoại trừ cơ thể người dùng ra, nó có thể khiến bất kỳ vật gì trở nên vô trọng lượng.
Không chỉ kiếm, mà giáp, khiên, thậm chí cả hành lý… đều có thể nhẹ như không.
Nó hơi “khó ở” một chút, nhưng rất tiện:
Không cần kích hoạt thủ công, chỉ cần mang bên người là hiệu lực tự động.
Bạn có thể vác cả đống đồ mà chẳng thấy nặng một chút nào.
Tôi sung sướng phát hiện ra điều đó.
Với những thợ săn khoẻ như quái vật, có lẽ chẳng đáng là bao, nhưng với những kẻ yếu đuối như tôi thì nó đúng là phước lành.
Nó không tác dụng lên đồ đang đặt dưới đất, nhưng thế là quá đủ.
Từ ngày có Tinh Không Tĩnh Lặng, tôi luôn mang theo càng nhiều đồ càng tốt.
Nhờ nó, tôi còn có thể giả vờ mình khoẻ như trâu.
Nếu bạn may mắn sở hữu thứ này, nhớ thử nghiệm kỹ.
Với tư cách một người đang dùng nó, tôi cũng mong danh tiếng của cây kiếm này được cải thiện đôi chút.
Chỉ lưu ý một điều:
Tinh Không Tĩnh Lặng không hề triệt tiêu lực cản không khí đâu nhé.
Đừng có bay thử rồi thành… thiên thạch.
Giờ thì tôi đã nói về một kiếm “thông dụng” và một Bảo Cụ “dị hẳn ra”, nhưng đó chưa phải là tất cả.
Ở mọi thời đại, mọi nền văn minh, con người luôn dùng kiếm để trừ ác.
Mà đã nói đến Bảo Cụ dạng kiếm, thì không thể bỏ qua hai dòng nổi bật nhất:
Thánh Kiếm và Ma Kiếm.
Tiếp theo, tôi sẽ giới thiệu một thanh ở mỗi loại.
Tiếc là… cả hai đều không nằm trong bộ sưu tập của tôi.
Ma Kiếm, Ngàn Trận Cuồng Nộ
Đây là Ma Kiếm từng thuộc về một tên tội phạm bị đội Grieving Souls treo thưởng truy bắt.
Lưỡi kiếm mang sắc đỏ máu xen đen thẳm, nhìn thôi đã thấy điềm gở.
Một nhát chém của nó mang sức mạnh tương đương ngàn nhát chém cộng lại.
Kể cả một cao thủ cũng khó mà chịu nổi đòn này.
Chính thứ vũ khí đó đã biến một tên cướp quèn tên Zabieli thành “Vua Thảo Khấu”, kẻ thống lĩnh cả ngàn đàn em.
Đúng là chỉ có Ma Kiếm mới có thể thay đổi số phận con người theo cách méo mó như vậy.
Thường thì vũ khí không thể biến kẻ tầm thường thành anh hùng.
Anh hùng là người cầm kiếm, không phải kiếm làm ra anh hùng.
Nhưng Ngàn Trận Cuồng Nộ lại là ngoại lệ đáng ghét.
Chỉ tiếc nếu Zabieli bớt ỷ lại vào nó mà chịu luyện tập tử tế, thì có lẽ hắn đã trở thành kẻ không thể ngăn cản.
Dù chúng tôi đã hạ được Zabieli, nhưng không sở hữu được Ma Kiếm.
Nó hoá thành tro bụi ngay khoảnh khắc hắn gục ngã.
Luke bảo rằng đó là “kiếm chấp nhận thất bại nên tự hủy”, nhưng tôi có suy đoán khác.
Tôi tin rằng Ma Kiếm có giới hạn số lần chém, và nó tình cờ chạm đúng giới hạn vào lúc chủ nhân chết.
Bảo Cụ mạnh thường có một dạng hạn chế như vậy.
Đó cũng là lý do Ma Kiếm luôn đem lại bi kịch cho chủ nhân của nó.
Thánh Kiếm, Historia, Kẻ Vạch Lối
Giờ thì đến phe đối lập:
Thánh Kiếm.
Cả những người không phải thợ săn cũng từng nghe tên nó.
Đây là thanh kiếm từng được tổ tiên của Ark Rodan, Solis Rodan sử dụng, vị đại anh hùng góp công lớn trong việc di dời hoàng đô.
Đúng, tôi đang nói đến Historia, Kẻ Vạch Lối.
Đây là bảo vật gia truyền của Nhà Rodan, chỉ được trao cho thợ săn ưu tú nhất dòng tộc.
Hiện nay, Ark Rodan, thiên tài trẻ tuổi là người được trao quyền sử dụng nó.
Người như tôi bình thường chẳng đời nào thấy được món này, nhưng nhờ cùng gia tộc nên đôi khi cũng có cơ hội chiêm ngưỡng.
Kiếm trắng thuần khiết, nhìn qua là biết thánh vật.
Sức mạnh của Historia rất đơn giản:
Hấp thụ năng lượng, rồi giải phóng nó.
Chạm kiếm vào đối thủ là hút năng lượng của họ, sau đó trả lại dưới dạng pháo sáng hủy diệt.
Quái vật, Huyễn Ảnh, tất cả đều bị quét sạch.
Ma pháp hay kiếm thuật cũng vô dụng trước người cầm Historia.
Luồng sáng nó phóng ra có thể đốt trụi cả vùng đất rộng lớn.
Có tin đồn rằng Historia từng chẻ núi, rẽ biển, tôi tin luôn khỏi hỏi.
Bản thân năng lực “hấp thụ” và “phóng thích” đều đã mạnh.
Kết hợp lại?
Thánh Kiếm hàng đầu, không bàn cãi.
Nhưng Ark không ỷ lại vào nó, anh ta vẫn miệt mài rèn luyện.
Không có thực lực, anh đã chẳng cầm nổi Thánh Kiếm ngay từ đầu.
Đó chính là điểm khác nhau giữa một Thánh Kiếm và một Ma Kiếm… giữa Ark và Zabieli.
Anh có thể tò mò:
Có gì mà Historia không thể chém xuyên qua?
Ark từng trả lời:
“Những cô gái đang bị thao túng tâm trí.”
Nếu lời ra từ miệng một anh hùng, tôi không có lý do để nghi ngờ.
—-
Vậy là đủ dài rồi.
Trước khi kết thúc, cho tôi nêu nhược điểm của kiếm.
Thứ nhất:
Phạm vi tấn công quá hẹp.
Thứ hai:
Đòi hỏi kỹ năng cao.
So với một Pháp Sư, kiếm sĩ chỉ đánh được trong tầm cực gần.
Kể cả vũ khí nguyên tố cũng không thể so với ma thuật tầm xa có thể thi triển từ cả cây số.
Cách dễ nhất để hạ một kiếm sĩ mạnh là… đứng xa và bắn phép.
Nếu đứng xa được.
Ngay cả Historia cũng chỉ hấp thụ năng lượng từ thứ nó chém trúng.
Đòn đánh diện rộng vẫn là khắc tinh của kiếm sĩ.
Solis Rodan trở thành anh hùng không chỉ nhờ Thánh Kiếm, mà vì ông có thực lực vượt chuẩn người thường.
Và như đã nói:
Muốn khai thác hết sức mạnh của vũ khí, người cầm nó phải là cao thủ.
Ma Kiếm Ngàn Trận Cuồng Nộ chỉ mạnh vì rơi vào tay một kẻ điên liều lĩnh.
Còn vào tay thợ săn thực thụ?
Chưa chắc đã đáng sợ.
Vừa phạm vi hẹp, vừa phải chém trúng mục tiêu… nên cuối cùng tôi bỏ hẳn ý định dùng kiếm.
Tôi là dạng người hợp làm người… cầm bút hơn là cầm kiếm.
Tôi vẫn cất công sưu tầm chúng, và lòng tự tôn của một kẻ mê Bảo Cụ buộc tôi phải hiểu ít nhất cách chúng vận hành ra sao.
Nhưng để nói rằng một ngày nào đó tôi sẽ vung một trong những Bảo Cụ ấy rồi quét sạch cả bầy phản diện… xin lỗi, chuyện đó chắc kiếp sau.
Tôi chỉ mong những ai đang mơ ước sở hữu một Bảo Cụ hệ kiếm chịu khó ghi nhớ đôi lời tôi nói.
Tôi nhắc đi nhắc lại rồi, nhưng tìm được món Bảo Cụ hợp với mình giống như gặp đúng định mệnh.
Tôi thật lòng cầu chúc các bạn và cả những thanh kiếm đang mòn mỏi chờ chủ sẽ có một lần duy nhất trong đời tìm thấy người bạn đồng hành hoàn hảo.
